MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMạch Đập Dưới NướcChương 5: BÁC SĨ LỤC, TIM EM ĐẬP NHANH QUÁ!

Mạch Đập Dưới Nước

Chương 5: BÁC SĨ LỤC, TIM EM ĐẬP NHANH QUÁ!

1,035 từ

Hai ngày trôi qua kể từ "sự cố" trong phòng vật lý trị liệu.

Giang Hạo biến mất tăm. Không còn hộp cơm tình yêu, không còn bóng dáng cao lớn ngồi thu lu ở hành lang bệnh viện.

Lục Thanh Hàn ngoài mặt vẫn lạnh lùng, làm việc như một cỗ máy, nhưng các y tá trong khoa đều nhận ra khí áp xung quanh bác sĩ Lục mấy ngày nay thấp đến đáng sợ. Thực tập sinh đi theo cô chỉ cần kẹp sai bệnh án là nhận ngay một cái nhìn sắc lẹm như dao mổ.

Đến chiều ngày thứ ba, cánh cửa phòng khám của cô lại mở ra.

Lục Thanh Hàn ngẩng đầu, chuẩn bị buông lời nhắc nhở bệnh nhân tiếp theo, thì lời nói nghẹn lại ở cổ họng.

Là Giang Hạo.

Cậu nhóc trông có vẻ tiều tụy hơn vài ngày trước, quầng mắt hơi thâm. Cậu mặc áo khoác gió trùm kín cổ, hai tay đút túi quần, đứng chần chừ ở cửa như một đứa trẻ vừa làm vỡ bình hoa sợ bị mẹ mắng.

"Vào đi. Đứng đó làm gì?" Lục Thanh Hàn lên tiếng trước, cố giữ giọng bình thản nhất có thể.

Giang Hạo bước vào, đóng cửa lại. Cậu không dám nhìn thẳng vào mắt cô, cúi đầu lí nhí:

"Bác sĩ Lục... em đến tái khám."

"Chân đau lại à?" Cô hỏi, tay cầm bút hơi siết chặt.

"Không ạ, chân đỡ rồi." Giang Hạo ngập ngừng, tay đặt lên ngực trái, vẻ mặt nhăn nhó có vẻ đau đớn thật sự, "Nhưng mà... ở đây khó chịu lắm. Tim em đập nhanh, thi thoảng còn thấy hụt hơi nữa. Em sợ ảnh hưởng đến việc thi đấu."

Lục Thanh Hàn nhíu mày. Vận động viên chuyên nghiệp thường có nhịp tim thấp hơn người bình thường (nhịp tim của người tập thể thao giỏi thường rất chậm và khỏe). Tim đập nhanh bất thường là dấu hiệu không tốt.

Bệnh nghề nghiệp trỗi dậy, cô quên ngay sự ngượng ngùng hôm trước.

"Lại đây. Ngồi lên giường."

Lục Thanh Hàn đeo ống nghe lên tai, kéo ghế lại gần cậu.

"Cởi áo khoác ra. Vén áo thun lên."

Giang Hạo ngoan ngoãn làm theo. Lớp áo thun đen được kéo lên cao, để lộ lồng ngực săn chắc, màu da lúa mạch khỏe khoắn phập phồng lên xuống. Dù đã nhìn thấy lần thứ hai, Lục Thanh Hàn vẫn không khỏi cảm thán trước cơ thể được điêu khắc tỉ mỉ này.

"Hít sâu." Cô ra lệnh.

Lục Thanh Hàn áp mặt lạnh của ống nghe (màng nghe) lên ngực trái của cậu.

Thình thịch. Thình thịch. Thình thịch.

Tiếng tim đập vang dội qua ống nghe, mạnh mẽ và dồn dập như tiếng trống trận. Tần số này... chắc chắn phải trên 110 nhịp/phút.

"Cậu vừa chạy bộ đến đây à?" Cô nhíu mày hỏi, tay di chuyển ống nghe sang vị trí khác trên ngực.

"Dạ không... em đi thang máy." Giang Hạo đáp, giọng hơi run.

"Không chạy bộ, không vận động mạnh, tại sao nhịp tim lại nhanh thế này?" Lục Thanh Hàn nghiêm túc ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào cậu, "Cậu có dùng chất kích thích hay cà phê đậm đặc không?"

Khoảng cách giữa hai người lúc này rất gần. Lục Thanh Hàn đang ngồi ngay giữa hai chân cậu để nghe tim, gương mặt cô chỉ cách ngực cậu một gang tay.

Giang Hạo nhìn xuống đỉnh đầu cô, ngửi thấy mùi hương quen thuộc khiến cậu mất ngủ suốt hai đêm qua. Cậu nuốt nước bọt, lấy hết can đảm tích tụ suốt ba ngày nay.

"Em không dùng chất kích thích..."

Cậu đột ngột vươn tay ra, nắm lấy bàn tay đang cầm ống nghe của Lục Thanh Hàn, áp chặt nó vào lồng ngực trái của mình.

Dưới lớp da nóng hổi, trái tim cậu như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực để chạm vào tay cô.

"Bác sĩ Lục, nhịp tim em bình thường rất ổn định." Giang Hạo nhìn sâu vào mắt cô, đôi mắt ướt át thường ngày giờ đây rực lên sự kiên định, "Nó chỉ bị loạn nhịp khi em nhìn thấy chị thôi."

Lục Thanh Hàn sững sờ. Tay cô bị cậu giữ chặt trên ngực, cảm nhận rõ từng cú đập mạnh mẽ Thình. Thình. Thình.

"Hai đêm rồi em không ngủ được." Giang Hạo tiếp tục, giọng nói trầm khàn pha chút ấm ức, "Cứ nhắm mắt lại là em nhớ đến chuyện hôm đó trong phòng trị liệu. Em xin lỗi vì đã bỏ chạy... Em sợ chị ghét em."

"Cậu..." Lục Thanh Hàn định rút tay về, nhưng sức lực của cậu quá lớn.

"Em không nói dối đâu. Chị nghe thấy mà đúng không?" Giang Hạo cúi thấp đầu, trán cậu gần như chạm vào trán cô, "Bệnh án nói em bị rối loạn nhịp tim. Bệnh này thuốc tây không chữa được, chỉ có chị mới chữa được thôi."

Không gian trong phòng khám như ngưng đọng lại. Tiếng tim đập thình thịch qua ống nghe vẫn vang vọng bên tai Lục Thanh Hàn, hòa lẫn với tiếng tim đập hỗn loạn của chính cô.

Tên nhóc này... học đâu ra mấy lời sến súa này vậy? Nhưng chết tiệt là, nó lại hiệu quả.

Lục Thanh Hàn tháo ống nghe xuống, quàng qua cổ. Cô không rụt tay lại nữa, mà dùng ngón tay trỏ chọc nhẹ vào lồng ngực cứng như đá của cậu.

"Chẩn đoán sơ bộ: Rối loạn nhịp tim do yếu tố tâm lý."

Cô nhếch môi, nở một nụ cười hiếm hoi đầy mị hoặc, ánh mắt lướt qua đôi môi khô khốc của Giang Hạo:

"Muốn chữa khỏi, thì phải xem biểu hiện của cậu đã. Mặc áo vào, đừng để cảm lạnh. Tôi không muốn chữa tim xong lại phải chữa phổi cho cậu."

Giang Hạo ngơ ngác mất một giây, rồi lập tức hiểu ý. Gương mặt ủ rũ bừng sáng như hoa hướng dương gặp mặt trời.

"Dạ! Em biết rồi! Em sẽ biểu hiện thật tốt!"

Cậu vội vàng kéo áo xuống, nhưng ánh mắt nhìn cô đã thay đổi. Không còn là sự e dè sợ sệt, mà là ánh mắt của một kẻ đi săn đã được con mồi "bật đèn xanh".