MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMạch Đập Dưới NướcChương 6: ĐẾN XEM EM THI ĐẤU NHÉ?

Mạch Đập Dưới Nước

Chương 6: ĐẾN XEM EM THI ĐẤU NHÉ?

997 từ · ~5 phút đọc

Tối thứ sáu, Lục Thanh Hàn nhận được một tin nhắn Zalo.

Avatar của người gửi là hình một chú chó Husky đang nhe răng cười ngáo ngơ. Nickname: "Bệnh nhân 309".

[Bệnh nhân 309]: Chị ơi... ngày mai là chung kết giải Vô địch Quốc gia. Em có vé VIP ở khán đài A. Chị... có rảnh không ạ?

[Bệnh nhân 309]: (Gửi kèm một sticker con chó tội nghiệp đang cầm hoa)

Lục Thanh Hàn đang ngồi đọc sách y khoa, khóe môi khẽ nhếch lên. Cô gõ phím trả lời, ngắn gọn súc tích:

[Lục Thanh Hàn]: Mấy giờ?

Bên kia lập tức hiển thị "Đang soạn tin..." liên tục trong 2 phút, rồi gửi lại một tin nhắn dài ngoằng hướng dẫn đường đi, bãi đỗ xe, kèm theo lời dặn dò "nhớ mang áo khoác vì nhà thi đấu bật điều hòa lạnh".

...

Ngày hôm sau, tại Cung Thể thao dưới nước.

Không khí ở đây nóng hừng hực theo đúng nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, trái ngược hoàn toàn với sự yên tĩnh của bệnh viện. Tiếng hò reo, tiếng kèn trống vang dội.

Lục Thanh Hàn mặc một chiếc váy sơ mi màu xanh navy thắt eo gọn gàng, đeo kính râm, bước vào khu vực VIP. Cô hơi bất ngờ trước quy mô của giải đấu và đặc biệt là lượng fan hâm mộ của cái tên "Giang Hạo".

Khắp nơi là băng rôn, poster in hình cậu ta với cơ bắp cuồn cuộn đang rẽ nước. "Giang Hạo - Tiểu Kình Ngư vô địch!" "Nam thần bơi lội, em muốn sinh con cho anh!"

Lục Thanh Hàn đẩy gọng kính, thầm đánh giá: “Hóa ra con cún con nhà mình ra ngoài đường lại là sói đầu đàn cơ đấy.”

Cô tìm được ghế ngồi của mình. Vị trí đẹp nhất khán đài, ngay sát vạch đích, có thể nhìn thấy rõ mồn một các vận động viên dưới bể.

"Đến giờ rồi! Các VĐV ra sân!" Tiếng MC vang lên đầy phấn khích.

Từ đường hầm, các vận động viên lần lượt bước ra. Nhưng khi cái tên "Giang Hạo" được xướng lên, cả nhà thi đấu như nổ tung.

Giang Hạo bước ra cuối cùng. Cậu khoác chiếc áo choàng dài của đội tuyển quốc gia, mũ trùm đầu che khuất nửa gương mặt, tai đeo headphone cỡ lớn màu đen, vẻ mặt lạnh lùng, nghiêm nghị, hoàn toàn xa lạ. Không còn chút bóng dáng nào của cậu nhóc hay đỏ mặt, lắp bắp trước mặt cô.

Đến trước bục xuất phát số 4 – làn bơi dành cho hạt giống số một, Giang Hạo dừng lại. Cậu tháo tai nghe, cởi bỏ áo choàng.

Lục Thanh Hàn nheo mắt lại.

Dưới ánh đèn cao áp chói lòa, cơ thể của Giang Hạo hiện ra như một tác phẩm điêu khắc bằng đồng. Bờ vai rộng thênh thang, cơ ngực nở nang, những múi bụng xếp lớp rõ ràng và hai đường cơ liên sườn (V-cut) quyến rũ chết người chạy dọc xuống, biến mất sau mép chiếc quần bơi tam giác bó sát.

Chiếc quần bơi thi đấu mỏng manh và chật chội dường như đang phải vất vả kiềm chế "sức sống" mãnh liệt bên trong.

Giang Hạo khởi động nhẹ, xoay khớp vai. Đột nhiên, cậu ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén quét một vòng quanh khu vực khán đài VIP.

Khi ánh mắt cậu chạm phải Lục Thanh Hàn, động tác của cậu khựng lại một giây.

Sự lạnh lùng trong mắt cậu tan biến, thay vào đó là một tia lửa nóng rực. Cậu không cười, nhưng Lục Thanh Hàn thấy cậu giơ tay lên, khẽ chạm hai ngón tay vào trán rồi chỉ thẳng về phía cô – một động tác chào kiểu quân đội đầy ngạo nghễ và chiếm hữu.

Đám đông fan nữ xung quanh hét lên ầm ĩ vì tưởng anh đang chào mình, nhưng Lục Thanh Hàn biết, cái chào đó chỉ dành cho riêng cô. Tim cô hẫng đi một nhịp.

“Tuýt!”

Tiếng còi trọng tài vang lên.

Giang Hạo lao xuống nước như một mũi tên xé gió.

Dưới làn nước xanh thẳm, cậu thực sự hóa thân thành một con cá mập hung dữ. Sải tay dài và mạnh mẽ quạt nước tạo nên những bọt sóng trắng xóa. Cậu bỏ xa các đối thủ khác, đơn độc dẫn đầu, dũng mãnh và áp đảo tuyệt đối.

Lục Thanh Hàn ngồi trên khán đài, ánh mắt không thể rời khỏi tấm lưng trần đang nhấp nhô dưới nước kia. Cô nhìn thấy sức mạnh, sự bền bỉ và cả sự hoang dã của cậu.

Cô nhớ lại lúc cậu nằm trên giường bệnh rên rỉ vì đau, rồi lại nhìn cậu đang thống trị đường đua xanh lúc này. Một cảm giác tê dại kỳ lạ chạy dọc sống lưng. Cô bỗng nhiên tò mò... với thể lực kinh hoàng này, nếu ở trên giường, cậu ta sẽ "dữ dội" đến mức nào?

"VÀ NGƯỜI VỀ ĐÍCH ĐẦU TIÊN... GIANG HẠO!"

Cả khán đài vỡ òa. Giang Hạo chạm tay vào thành bể, trồi lên mặt nước. Cậu vuốt ngược mái tóc ướt sũng ra sau, để lộ vầng trán cao và gương mặt đầy nước, hơi thở hổn hển nhưng nụ cười chiến thắng đã nở trên môi.

Cậu không nhìn bảng điện tử để xem thành tích, mà quay ngoắt người lại, ngước nhìn thẳng lên vị trí của Lục Thanh Hàn.

Ánh đèn pha chiếu rọi vào cậu, khiến những giọt nước trên cơ bắp lấp lánh như kim cương. Giang Hạo nhìn cô chằm chằm, môi mấp máy. Dù khoảng cách xa và tiếng ồn lớn, Lục Thanh Hàn vẫn đọc được khẩu hình miệng của cậu:

"Của chị."

Huy chương vàng là của chị. Và em, cũng là của chị.

Lục Thanh Hàn ngồi yên tại chỗ, hai chân vô thức khép chặt lại. Cô đẩy gọng kính để che giấu sự bối rối trong mắt mình, nhưng gò má đã ửng hồng.

Tên nhóc này... hôm nay thực sự rất muốn "chết".