MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMạch Đập Dưới NướcChương 7: DƯỚI LÀN NƯỚC XANH, CẬU ẤY NHƯ MỘT VỊ THẦN

Mạch Đập Dưới Nước

Chương 7: DƯỚI LÀN NƯỚC XANH, CẬU ẤY NHƯ MỘT VỊ THẦN

1,150 từ

Sau khi lễ trao giải kết thúc, đám đông khán giả bắt đầu tản ra, nhưng dư âm của sự phấn khích vẫn còn rung chuyển cả nhà thi đấu.

Điện thoại Lục Thanh Hàn rung lên.

[Bệnh nhân 309]: Chị đợi em ở cửa số 4 nhé. Khu vực bể bơi thả lỏng dành cho VĐV. Ở đó vắng người.

Lục Thanh Hàn nhíu mày nhìn dòng tin nhắn, rồi nhìn xuống bộ váy đắt tiền và đôi giày cao gót của mình. Một bác sĩ nghiêm túc như cô lại lén lút đi gặp vận động viên ở khu vực nội bộ? Nghe cứ như mấy vụ scandal tình ái trên báo lá cải.

Nhưng đôi chân cô lại thành thật hơn lý trí, vô thức bước về hướng cửa số 4.

Nhờ tấm thẻ VIP Giang Hạo đưa, cô dễ dàng qua mặt nhân viên an ninh để vào khu vực hạn chế.

Tiếng ồn ào bên ngoài tắt hẳn sau cánh cửa cách âm dày cộp. Không gian bên trong ẩm ướt, nồng nàn mùi Clo và hơi nước ấm áp. Đây là bể bơi phụ dùng để các vận động viên thả lỏng cơ bắp sau khi thi đấu căng thẳng.

Lục Thanh Hàn bước nhẹ trên nền gạch chống trượt. Bể bơi vắng tanh, chỉ có một làn nước duy nhất đang xao động.

Cô dừng lại, nín thở nhìn.

Dưới làn nước xanh ngắt, Giang Hạo đang bơi ngửa. Cậu không bơi nhanh như lúc thi đấu, mà thả trôi cơ thể một cách lười biếng và hưởng thụ.

Ánh đèn từ trần nhà hắt xuống mặt nước, tạo thành những vệt sáng lấp lánh bao quanh cơ thể cậu. Lục Thanh Hàn nhìn thấy rõ từng chuyển động của cậu qua làn nước trong vắt.

Sải tay dài của cậu vươn lên khỏi mặt nước, vẽ nên một đường cong hoàn mỹ trên không trung rồi cắt xuống nước êm ru, không tạo ra một tiếng động nhỏ nào. Lồng ngực rộng lớn nổi lên rồi chìm xuống nhịp nhàng. Mái tóc đen ướt đẫm vuốt ngược ra sau, để lộ vầng trán cao và gương mặt tuấn tú đang nhắm nghiền mắt tận hưởng.

Khoảnh khắc đó, Lục Thanh Hàn chợt nhớ đến những bức tượng thần Hy Lạp trong bảo tàng nghệ thuật. Đẹp đẽ, tráng kiện và tràn đầy sức mạnh nguyên thủy.

Ở bệnh viện, cậu là một chú cún con ngoan ngoãn, hay đỏ mặt và sợ đau. Nhưng ở đây, dưới làn nước này, cậu ấy là một vị thần cai quản lãnh địa của mình. Tự do, phóng khoáng và quyến rũ chết người.

"Bác sĩ Lục?"

Giang Hạo dường như cảm nhận được sự hiện diện của cô. Cậu mở mắt, dừng động tác bơi, đứng thẳng dậy giữa bể. Nước ở đây chỉ ngang ngực cậu.

Dòng nước chảy dọc từ mái tóc, qua sống mũi cao thẳng, xuống bờ môi gợi cảm, rồi trượt qua những múi cơ ngực đang phập phồng, cuối cùng biến mất dưới mặt nước sẫm màu.

Cậu vuốt mặt, nở một nụ cười rạng rỡ làm tan chảy vẻ lạnh lùng băng giá của "vị thần" ban nãy:

"Chị đến thật rồi! Em cứ tưởng chị về rồi chứ."

Lục Thanh Hàn khoanh tay trước ngực, cố gắng giữ nhịp thở bình ổn trước "cảnh sắc" quá mức kích thích thị giác này. Cô bước lại gần mép bể, nhìn xuống cậu từ trên cao:

"Chúc mừng huy chương vàng. Bơi cũng không tệ."

"Chỉ là 'không tệ' thôi sao?" Giang Hạo bĩu môi giả vờ thất vọng, cậu bơi lại gần sát mép bể, ngước nhìn cô với đôi mắt ướt át, "Em đã phá kỷ lục quốc gia đấy."

"Ừm, giỏi lắm." Lục Thanh Hàn gật đầu qua loa, "Xong chưa? Lên bờ thay đồ đi, đừng ngâm nước lâu quá."

Giang Hạo không trả lời. Cậu chống hai tay lên thành bể, dùng sức bật người lên.

Ào!

Cả một khối cơ thể to lớn, ướt sũng và nóng hổi bất ngờ trồi lên ngay trước mặt Lục Thanh Hàn. Cậu không dùng thang leo, mà dùng sức tay để đu người lên bờ, động tác dứt khoát và mạnh mẽ.

Nước từ trên người cậu bắn tung tóe, làm ướt cả gấu váy và đôi giày cao gót của Lục Thanh Hàn. Cô giật mình lùi lại một bước, nhưng đã bị một bàn tay ướt lạnh nắm lấy cổ tay, kéo lại.

"A..."

Lục Thanh Hàn mất đà, ngã nhào về phía trước. Nhưng cô không ngã xuống đất, mà ngã thẳng vào một lồng ngực cứng như đá và ướt nhẹp.

Giang Hạo đã đứng vững trên bờ từ lúc nào, dang tay đón trọn lấy cô vào lòng.

"Bắt được chị rồi."

Giọng cậu cười khẽ bên tai cô, mang theo hơi thở nóng rực và mùi vị của chiến thắng.

Chiếc váy sơ mi mỏng manh của Lục Thanh Hàn lập tức bị thấm ướt bởi nước trên cơ thể trần trụi của cậu. Cảm giác lớp vải ướt dính sát vào da thịt, truyền hơi lạnh từ nước và hơi nóng từ cơ thể cậu sang người cô, khiến cô rùng mình nổi da gà.

"Giang Hạo! Buông ra!" Lục Thanh Hàn hoảng hốt, hai tay chống lên ngực trần của cậu định đẩy ra. Nhưng bàn tay cô trượt đi trên làn da trơn bóng nước.

"Không buông." Giang Hạo siết chặt vòng tay hơn, ôm trọn lấy eo cô, cúi đầu tì cằm lên vai cô, giọng nũng nịu như trẻ con nhưng hành động thì bá đạo vô cùng, "Em vừa thi đấu xong, mệt lắm, hết sức rồi. Cho em dựa một chút đi. 10 giây thôi."

"Cậu..." Lục Thanh Hàn cứng họng.

Mệt? Hết sức? Tên nhóc này vừa ôm chặt cô đến mức cô sắp khó thở, sức lực như trâu bò thế này mà kêu hết sức sao?

Nhưng cô không đẩy cậu ra nữa. Trong không gian vắng lặng chỉ có tiếng nước chảy róc rách, cô nghe thấy tiếng tim đập thình thịch của cậu áp sát vào tim mình. Mạnh mẽ, dồn dập, đầy sức sống.

Cô ngửi thấy mùi hương nam tính nồng đậm, hỗn hợp của nước hồ bơi và hormone sau khi vận động kịch liệt. Nó khiến đầu óc cô hơi choáng váng.

"Chị..." Giang Hạo thì thầm, môi cậu lướt nhẹ qua vành tai nhạy cảm của cô, "Lúc nãy ở dưới nước, em chỉ nghĩ đến chị thôi."

"Thế nên mới bơi nhanh như vậy. Vì em muốn nhanh chóng lên bờ gặp chị."

Lục Thanh Hàn cảm thấy mặt mình nóng ran. Cô nhắm mắt lại, buông xuôi sự kháng cự, để mặc cho sự ướt át và ám muội này bao trùm lấy hai người.

"Cậu làm hỏng váy của tôi rồi." Cô nói khẽ, giọng không hề có chút trách cứ nào.

Giang Hạo cười khúc khích, lồng ngực rung lên bần bật:

"Em đền. Cả người em đền cho chị, được không?"