MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMạch Đập Dưới NướcChương 8: SỰ GHEN TUÔNG TRẺ CON CỦA "CÚN CON"

Mạch Đập Dưới Nước

Chương 8: SỰ GHEN TUÔNG TRẺ CON CỦA "CÚN CON"

1,235 từ

Sau khi thay đồ xong, Giang Hạo trở lại dáng vẻ của một nam sinh đại học trẻ trung. Cậu mặc áo hoodie trắng, đội mũ lưỡi trai ngược, che đi mái tóc vẫn còn hơi ẩm.

Lục Thanh Hàn lái xe đưa cậu đi ăn mừng chiến thắng. Điểm đến là một quán lẩu cay Tứ Xuyên – món khoái khẩu của cô nhưng lại là "kẻ thù" của chế độ dinh dưỡng vận động viên.

"Em ăn được không đấy?" Lục Thanh Hàn nhìn nồi lẩu sôi sùng sục đầy ớt đỏ, ái ngại hỏi.

"Hôm nay xả trại. Vì chị, em ăn được hết." Giang Hạo cười tít mắt, nhanh nhẹn nhúng thịt bò vào nồi rồi gắp vào bát cho cô, phục vụ tận răng.

Không khí đang vui vẻ thì điện thoại của Lục Thanh Hàn để trên bàn rung lên.

Màn hình hiển thị: "Bác sĩ Tống - Khoa Ngoại Tim Mạch".

Lục Thanh Hàn lau miệng, bắt máy. Cô bật loa ngoài vì tay đang bận bóc tôm (thực ra là Giang Hạo đang bóc cho cô, nhưng cô lười cầm điện thoại).

"Alo, anh Tống?"

"Thanh Hàn à, em tan làm chưa?" Giọng một người đàn ông trung niên trầm ấm, lịch thiệp vang lên, "Tối mai em có rảnh không? Anh có hai vé xem hòa nhạc thính phòng, là nghệ sĩ em thích đấy."

Động tác bóc tôm của Giang Hạo khựng lại. Đôi tai đang cụp xuống của cậu dường như dựng đứng lên nghe ngóng.

Lục Thanh Hàn liếc nhìn cậu nhóc đối diện đang trừng mắt nhìn cái điện thoại như nhìn kẻ thù, cô khẽ cười:

"Cảm ơn ý tốt của anh. Nhưng tối mai em có lịch trực rồi."

"Tiếc quá nhỉ. Hay là tuần sau? Anh biết một nhà hàng Pháp mới mở..."

"Để em xem lại lịch đã nhé. Em đang đi ăn với bạn. Nói chuyện sau nhé."

Lục Thanh Hàn cúp máy. Vừa ngẩng đầu lên, cô đã thấy một gương mặt "đưa đám".

Giang Hạo bỏ con tôm đang bóc dở xuống bát, môi bĩu ra một đoạn dài thườn thượt. Cậu cầm đôi đũa chọc chọc vào miếng đậu phụ trong bát mình như muốn nghiền nát nó ra.

"Bác sĩ Tống là ai thế ạ?" Cậu hỏi, giọng đầy mùi giấm chua.

"Đồng nghiệp. Trưởng khoa Ngoại tim mạch." Lục Thanh Hàn thản nhiên đáp, gắp miếng thịt bò cậu vừa nhúng bỏ vào miệng.

"Trưởng khoa... chắc là già lắm rồi đúng không?" Giang Hạo lầm bầm, "Nghe giọng là biết, chắc phải hói đầu, bụng bia."

Lục Thanh Hàn suýt sặc. Bác sĩ Tống mới 35 tuổi, phong độ ngời ngời, là hình mẫu lý tưởng của bao nhiêu cô gái trong bệnh viện.

"Anh ấy mới 35, rất phong độ, không hói, cũng không bụng bia." Cô công tâm nhận xét.

Cạch! Giang Hạo đặt mạnh đôi đũa xuống bàn.

"35 tuổi là già rồi! Hơn chị tận 6 tuổi. Cách nhau 3 thế hệ (gen) rồi, nói chuyện sao hợp được." Cậu bắt đầu luyên thuyên lý sự cùn, "Hơn nữa bác sĩ tim mạch thì làm sao hiểu về xương khớp bằng bác sĩ chấn thương được. Chị đừng đi xem hòa nhạc với ông chú đó, buồn ngủ lắm."

Lục Thanh Hàn chống cằm, thích thú nhìn bộ dạng xù lông của cậu: "Thế đi đâu mới không buồn ngủ? Đi xem bơi lội à?"

"Đúng vậy!" Giang Hạo gật đầu lia lịa, vươn người qua bàn, nắm lấy tay cô, "Xem bơi lội kích thích hơn nhiều. Chị xem hôm nay em thi đấu có ngầu không? Cơ bắp của em đẹp hơn hay của ông bác sĩ Tống kia đẹp hơn?"

Lại bắt đầu so sánh rồi.

Lục Thanh Hàn rút tay về, gõ nhẹ lên mu bàn tay cậu: "Ăn đi. Nói nhiều quá."

Giang Hạo không chịu buông tha, cậu tiếp tục lải nhải với vẻ mặt tủi thân: "Chị chê em trẻ con đúng không? Nhưng mà trẻ con có sức khỏe tốt. Ông chú kia 35 tuổi rồi, chắc chắn lưng sẽ đau, khớp sẽ mỏi. Còn em..."

Cậu đột nhiên hạ thấp giọng, ánh mắt trở nên "đen tối" và ranh mãnh lạ thường, lướt qua cổ Lục Thanh Hàn:

"...Em có thể bế chị đi từ tầng 1 lên tầng 10 không cần thang máy. Em có thể làm... chuyện vận động mạnh suốt 2 tiếng đồng hồ mà không cần nghỉ thở. Ông chú kia có làm được không?"

Lục Thanh Hàn đỏ mặt tía tai. Cô vội vàng nhét một miếng thịt bò nóng hổi vào miệng cậu để chặn cái miệng hư hỏng này lại.

"Ăn ngay! Cậu còn nói linh tinh nữa tôi trừ điểm thanh lịch bây giờ."

Giang Hạo nhai nhồm nhoàm miếng thịt, nhưng đôi mắt vẫn cười híp lại đắc ý. Cậu biết mình đã thắng.

Cậu cầm lấy cốc nước ngọt của mình, hút một hơi cạn sạch, rồi nhìn chằm chằm vào Lục Thanh Hàn, tuyên bố chủ quyền một cách trẻ con:

"Lần sau ông ấy gọi, chị cứ bảo là chị bận đi hẹn hò với 'kình ngư' rồi. Em không thích chị đi với người khác đâu."

Lục Thanh Hàn lắc đầu ngán ngẩm, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác ngọt ngào khó tả. Sự chiếm hữu trực diện, không toan tính này... đúng là chỉ có ở mấy cậu trai trẻ mới lớn.

"Được rồi, cún con. Mau ăn đi kẻo nguội."

"Em không phải cún con! Em là sói!"

"Ừ, sói con uống sữa."

...

Ăn xong, Giang Hạo nằng nặc đòi đưa Lục Thanh Hàn về tận nhà, dù cậu không có xe và cô mới là người lái ô tô.

Đến trước cửa chung cư cao cấp của Lục Thanh Hàn, Giang Hạo đứng dựa vào cửa xe, không chịu đi ngay.

"Chị không định mời em lên nhà uống nước à?" Cậu chớp chớp mắt.

"Muộn rồi. Cậu về nghỉ ngơi đi." Lục Thanh Hàn lạnh lùng từ chối (dù trong lòng cũng hơi dao động).

Giang Hạo ỉu xìu. Cậu cúi xuống, ghé sát mặt vào cửa kính xe đang hạ xuống một nửa.

"Vậy... chị nhắm mắt lại đi. Em tặng quà sinh nhật muộn cho chị."

"Hôm nay đâu phải sinh nhật tôi?" Lục Thanh Hàn ngạc nhiên.

"Thì cứ coi là quà mừng em đoạt huy chương vàng đi. Nhanh lên chị."

Lục Thanh Hàn nghi hoặc nhắm mắt lại.

Một giây sau, cô cảm thấy một hơi thở nóng rực phả vào bên má. Một cái chạm rất nhẹ, mềm mại và ướt át lướt qua gò má cô, dừng lại ở khóe môi.

Chụt.

Giang Hạo hôn trộm cô!

Không phải nụ hôn sâu kiểu Pháp, chỉ là một cái chạm môi lướt qua như chuồn chuồn đạp nước, nhưng lại khiến tim Lục Thanh Hàn như ngừng đập.

Cô mở choàng mắt ra. Giang Hạo đã lùi lại mấy bước, mặt đỏ bừng nhưng cười toe toét, vẫy tay chào cô:

"Em đóng dấu rồi nhé! Chị là của em rồi, cấm đi với bác sĩ Tống! Ngủ ngon nhé, chị bác sĩ!"

Nói xong, cậu chàng quay đầu chạy biến vào bóng đêm, bước chân sáo vui vẻ như đứa trẻ được cho kẹo.

Lục Thanh Hàn ngồi trong xe, đưa tay sờ lên khóe môi mình. Chỗ đó... dường như vẫn còn lưu lại vị ngọt của nước lẩu và sự nhiệt huyết của tuổi trẻ.

"Đồ ranh con..."

Cô mắng yêu, rồi khởi động xe lăn bánh, nụ cười trên môi không thể nào tắt được.