MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMạch Đập Dưới NướcChương 9: LỜI MỜI GỌI TỪ PHÒNG THAY ĐỒ NAM

Mạch Đập Dưới Nước

Chương 9: LỜI MỜI GỌI TỪ PHÒNG THAY ĐỒ NAM

1,261 từ

Một tuần trôi qua kể từ nụ hôn trộm trước cửa chung cư.

Giang Hạo dường như bận rộn với lịch tập huấn cho giải đấu quốc tế sắp tới, còn Lục Thanh Hàn cũng ngập đầu trong các ca phẫu thuật. Hai người chỉ nhắn tin qua lại vài câu hỏi thăm xã giao vào buổi tối. Nhưng mỗi khi nhìn vào màn hình điện thoại, Lục Thanh Hàn lại vô thức đưa tay chạm lên môi mình.

Thứ Sáu, 9 giờ tối. Trời đổ mưa tầm tã.

Lục Thanh Hàn vừa định rời bệnh viện thì nhận được tin nhắn thoại từ Giang Hạo.

"Chị ơi... xe em bị hỏng giữa đường rồi. Em đang ở phòng tập, mọi người về hết rồi. Mưa to quá, em không gọi được xe. Chị... có thể qua đón em không?"

Giọng cậu nghe có vẻ tội nghiệp, pha lẫn tiếng mưa rơi lộp độp và tiếng gió rít.

Lục Thanh Hàn thở dài, nhìn ra màn mưa trắng xóa ngoài cửa sổ. Cô cầm lấy chìa khóa xe: "Được rồi, đợi ở đó. 20 phút nữa tôi tới."

...

Cung Thể thao dưới nước.

Đèn đóm đã tắt gần hết, chỉ còn vài ngọn đèn hành lang leo lét. Tòa nhà rộng lớn chìm trong bóng tối và tiếng mưa rơi rào rạt, tạo nên một cảm giác vừa cô tịch vừa rùng rợn.

Lục Thanh Hàn bước vào sảnh, tiếng giày cao gót vang vọng trên nền đá hoa cương.

"Giang Hạo?" Cô gọi lớn, nhưng chỉ có tiếng vọng trả lại.

Điện thoại rung lên.

[Bệnh nhân 309]: Em đang tắm dở. Chị vào phòng thay đồ số 1 đợi em chút nhé.

Lục Thanh Hàn nhíu mày. Phòng thay đồ nam?

Cô đứng chần chừ trước cánh cửa gỗ có biển báo "Men's Locker Room" (Phòng thay đồ nam). Biển báo "No Entry for Female" (Nữ giới miễn vào) đỏ chót như một lời cảnh báo. Nhưng nghĩ đến việc cậu nhóc đang kẹt ở trong, cô tặc lưỡi đẩy cửa bước vào.

Một luồng hơi nóng ẩm ập vào mặt cô ngay lập tức.

Không gian bên trong mờ ảo vì hơi nước bốc ra từ khu vực phòng tắm. Mùi hương ở đây rất đặc trưng: Mùi xà phòng bạc hà mạnh mẽ, mùi khăn bông ẩm ướt và một mùi hương khác khó gọi tên – mùi của hormone nam giới, nồng nàn và xâm chiếm khứu giác.

Những dãy tủ sắt màu xám lạnh lẽo xếp hàng dài, tạo thành những lối đi hẹp và sâu hun hút. Tiếng nước chảy róc rách từ vòi hoa sen ngừng bặt.

"Giang Hạo, tôi đến rồi. Cậu xong chưa?" Lục Thanh Hàn cất tiếng, cố gắng giữ giọng bình tĩnh giữa không gian quá mức "dương tính" này.

"Chị vào trong này đi, em quên mang khăn rồi." Giọng Giang Hạo vang lên từ sâu bên trong, trầm thấp và khàn khàn, dường như bị hơi nước làm cho méo mó.

Lục Thanh Hàn do dự một chút, rồi bước sâu vào trong. Cô đi qua những dãy tủ, đến khu vực ghế băng dài.

Và rồi, cô đứng khựng lại.

Giang Hạo đang đứng đó, dựa lưng vào một dãy tủ sắt.

Cậu không hề "quên khăn" như cậu nói. Một chiếc khăn tắm màu trắng quấn hờ hững ngang hông, che đi phần trọng yếu nhưng lại phơi bày gần như toàn bộ cơ thể tráng kiện.

Những giọt nước còn đọng lại trên cơ ngực vạm vỡ, trượt dài qua những múi bụng săn chắc, thấm vào mép khăn tắm. Mái tóc ướt sũng rủ xuống che đi đôi mắt, khiến cô không nhìn rõ biểu cảm của cậu.

Nhưng điều khiến Lục Thanh Hàn hoảng hốt là không khí xung quanh cậu. Nó không còn vẻ ngây ngô, cún con thường ngày. Nó nguy hiểm.

"Cậu... cậu mặc quần áo vào đi." Lục Thanh Hàn quay mặt đi, tim đập thình thịch, "Tôi ra xe đợi."

Cô xoay người định bước đi.

Rầm!

Một bàn tay to lớn đập mạnh vào cánh cửa tủ sắt ngay bên cạnh đầu cô, chặn đứng đường lui.

Lục Thanh Hàn giật mình lùi lại, lưng đập vào dãy tủ phía sau. Tiếng kim loại va chạm keng một cái lạnh lẽo.

Giang Hạo đã áp sát tới. Cậu chống hai tay lên tủ sắt, giam cầm cô trong vòng tay rộng lớn và nóng hực của mình.

"Sao mới đến đã muốn đi rồi?" Giang Hạo cúi xuống, giọng nói thì thầm bên tai cô, "Em đợi chị lâu lắm rồi đấy."

"Giang Hạo, cậu làm cái gì vậy? Tránh ra!" Lục Thanh Hàn ngẩng đầu lên, cố gắng dùng uy quyền của một "bà chị" để trấn áp.

Nhưng khi nhìn vào mắt cậu, cô biết mình thất bại.

Đôi mắt Giang Hạo tối sầm lại, sâu thẳm như đáy đại dương, rực lên ngọn lửa chiếm hữu trần trụi. Cậu không còn che giấu nữa.

"Chị có biết đây là đâu không?" Cậu hỏi, ngón tay ướt lạnh trượt nhẹ từ xương quai xanh của cô xuống, vẽ một đường dọc theo khe áo sơ mi.

"Phòng thay đồ..." Lục Thanh Hàn run rẩy đáp, hơi thở bắt đầu rối loạn.

"Đúng. Là lãnh địa của đàn ông." Giang Hạo cười khẩy, nụ cười tà mị chưa từng thấy, "Ở đây không có bác sĩ, cũng không có bệnh nhân. Chỉ có nam và nữ."

Cậu cúi thấp hơn, chóp mũi cọ nhẹ vào cổ cô, hít hà mùi hương cơ thể cô như một kẻ nghiện thuốc:

"Bác sĩ Tống kia... đã bao giờ nhìn thấy chị thế này chưa? Hay là được chị khám cho thế này chưa?"

Lục Thanh Hàn cứng người. Cậu ta vẫn còn ghen chuyện đó sao?

"Đừng nhắc đến anh ta..."

"Em ghét hắn." Giang Hạo gầm nhẹ, cắt ngang lời cô. Cậu bất ngờ áp sát thân dưới vào người cô.

Lục Thanh Hàn mở to mắt kinh hoàng. Qua lớp váy mỏng và chiếc khăn tắm ướt át, cô có thể cảm nhận rõ ràng một vật cứng rắn, nóng hổi đang chống vào đùi mình. Sự phản ứng sinh lý của cậu chân thực và mãnh liệt đến mức không thể chối cãi.

"Cậu..." Mặt Lục Thanh Hàn đỏ bừng như sắp nổ tung.

"Em đã nhịn rất lâu rồi, chị bác sĩ ạ." Giang Hạo thở hắt ra, hơi nóng phả vào môi cô, "Từ lần đầu tiên chị chạm vào đùi em. Từ lần chị nghe tim em đập. Em lúc nào cũng muốn làm thế này..."

Cậu không đợi cô trả lời, cúi xuống ngậm lấy dái tai nhạy cảm của cô, day nhẹ.

"Ưm..." Lục Thanh Hàn không kìm được bật ra tiếng rên rỉ yếu ớt. Hai chân cô mềm nhũn, phải bám chặt vào bắp tay cứng như đá của cậu để đứng vững.

"Chị cũng thích mà, đúng không?" Giang Hạo thì thầm, bàn tay to lớn của cậu bắt đầu luồn vào trong vạt áo sơ mi của cô, chạm vào làn da eo mịn màng, "Tim chị đập nhanh chẳng kém gì em đâu."

"Giang Hạo... đừng ở đây... camera..." Lục Thanh Hàn yếu ớt phản kháng, lý trí của cô đang dần tan chảy dưới sự tấn công dồn dập này.

"Không có camera. Em tắt hết rồi."

Giang Hạo ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào đôi môi đỏ mọng của cô. Cậu từ từ cúi xuống, không phải là nụ hôn lướt qua như hôm trước nữa, mà là một sự xâm chiếm.

"Mở miệng ra, chị Thanh Hàn."

Lời mời gọi đầy mê hoặc vang lên giữa không gian ẩm ướt, đánh sập bức tường phòng ngự cuối cùng của vị bác sĩ lạnh lùng.