1,239 từ · ~7 phút đọc
Sự việc trong phòng thay đồ kết thúc bằng một nụ hôn sâu đến nghẹt thở, nhưng không đi xa hơn.
Giang Hạo là người chủ động dừng lại. Cậu thở dốc, trán tựa vào trán cô, đôi mắt đỏ ngầu vì kìm nén dục vọng, thì thầm một câu khiến Lục Thanh Hàn mềm nhũn: "Ở đây lạnh lắm, lại bẩn nữa. Em không nỡ để chị chịu thiệt thòi. Lần đầu tiên... phải ở chỗ tốt hơn."
Câu nói ấy đã cứu vớt chút lý trí còn sót lại của Lục Thanh Hàn, nhưng cũng gieo vào lòng cô một sự mong chờ mãnh liệt.
...
Hai tiếng sau. Tại "The Zone" – Bar Lounge cao cấp nhất thành phố.
Đội tuyển bơi lội bao trọn tầng 2 để tổ chức tiệc ăn mừng. Ánh đèn neon tím xanh mờ ảo, tiếng nhạc Deep House dập dìu kích thích thần kinh, và mùi rượu mạnh lan tỏa trong không khí.
Lục Thanh Hàn ngồi ở một góc khuất trên ghế sofa nhung đỏ. Cô đã thay chiếc váy ướt bằng một bộ đồ mượn tạm của quản lý đội: quần jeans ôm sát và áo sơ mi đen đơn giản, nhưng khí chất lạnh lùng, cấm dục của cô vẫn khiến cô nổi bật giữa đám đông náo nhiệt.
Ở trung tâm bữa tiệc, Giang Hạo đang bị vây quanh.
Là "ngôi sao" của đêm nay, cậu không thể từ chối những ly rượu chúc mừng liên tiếp từ đồng đội, huấn luyện viên và cả những cô nàng hotgirl chân dài được mời đến góp vui.
Giang Hạo uống rất nhiều. Gương mặt tuấn tú của cậu đã nhuốm màu đỏ lựng. Chiếc áo sơ mi trắng cậu mặc đã bung hai cúc trên cùng, tay áo xắn cao, cà vạt nới lỏng lệch sang một bên, trông vừa lười biếng vừa quyến rũ chết người.
"Anh Giang Hạo, em mời anh một ly!" Một cô gái mặc váy ngắn cũn cỡn, trang điểm đậm, cố tình áp sát bộ ngực vào cánh tay cậu.
Lục Thanh Hàn nheo mắt, tay cầm ly cocktail Mojito siết chặt lại. Cô lạnh lùng nhìn cảnh tượng đó, trong lòng dâng lên một ngọn lửa khó chịu.
Giang Hạo đang cười nói, bỗng cảm thấy sống lưng lạnh toát. Cậu ngẩng đầu lên, ánh mắt lờ đờ tìm kiếm trong đám đông, và ngay lập tức bắt gặp ánh nhìn sắc như dao của "chị bác sĩ" trong góc tối.
Cậu lập tức đẩy nhẹ cô gái kia ra, loạng choạng đứng dậy, cầm theo chai rượu Whisky bước về phía Lục Thanh Hàn.
"Chị..."
Giang Hạo ngồi phịch xuống bên cạnh cô. Sức nặng của cơ thể 1m88 khiến chiếc ghế sofa lún xuống. Cậu không ngồi ngay ngắn mà ngả hẳn người vào vai cô, như một con gấu to xác tìm chỗ dựa.
"Cậu say rồi à?" Lục Thanh Hàn nhíu mày, định đẩy cái đầu nặng trịch đang dụi vào hõm cổ mình ra. Mùi rượu nồng nặc hòa lẫn với mùi nước hoa nam tính của cậu bao vây lấy cô.
"Em không say..." Giang Hạo lầm bầm, hơi thở nóng rực phả vào da thịt cô, "Mấy cô kia phiền quá. Em chỉ muốn ngồi với chị thôi."
"Vậy thì đừng uống nữa." Cô giật lấy chai rượu trên tay cậu đặt xuống bàn.
Giang Hạo cười hì hì, đôi mắt lấp lánh nước nhìn cô chằm chằm: "Chị ghen à?"
"Ai thèm ghen." Lục Thanh Hàn quay mặt đi, nhưng vành tai đỏ ửng đã bán đứng cô.
"Chị ghen thật mà." Giang Hạo cười khúc khích, bất ngờ vươn tay ôm chặt lấy eo cô, kéo cô sát vào lòng mình.
Hành động này quá táo bạo giữa chốn đông người.
"Giang Hạo! Buông ra, mọi người nhìn thấy bây giờ!" Lục Thanh Hàn hoảng hốt thì thầm.
"Kệ họ." Giang Hạo bướng bỉnh nói, giọng bắt đầu nhừa nhựa vì men say, "Em được huy chương vàng mà. Em muốn làm gì thì làm. Và bây giờ em muốn hôn chị."
Dứt lời, cậu không kiêng nể gì mà cúi xuống, cắn nhẹ vào vành tai cô.
Dòng điện tê dại chạy dọc sống lưng Lục Thanh Hàn. Cô cảm nhận được bàn tay cậu đang nóng lên một cách bất thường nơi eo mình. Rượu không làm cậu gục ngã, mà nó đang giải phóng con quái vật bên trong cậu.
"Đi về." Lục Thanh Hàn nghiến răng, quyết định dứt khoát. Nếu còn ở đây thêm 5 phút nữa, chắc chắn tên nhóc này sẽ làm loạn.
Cô khó khăn đỡ Giang Hạo đứng dậy. Cậu nhóc cao lớn dường như dồn toàn bộ trọng lượng lên người cô, nhưng tay vẫn không quên ôm chặt eo cô đánh dấu chủ quyền.
...
Trong thang máy xuống hầm gửi xe.
Không gian kín mít, chỉ có hai người. Tiếng động cơ thang máy chạy ro ro càng làm nổi bật tiếng thở dốc nặng nề của Giang Hạo.
Cậu dựa lưng vào vách thang máy, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm Lục Thanh Hàn đang bấm nút. Ánh mắt đó không còn vẻ lờ đờ của người say nữa, mà sắc bén và đầy dục vọng.
"Chị đưa em đi đâu?" Cậu hỏi, giọng khàn đặc.
"Về ký túc xá." Lục Thanh Hàn đáp, không dám nhìn vào mắt cậu.
"Em không về đó." Giang Hạo lắc đầu, bước tới một bước, ép cô vào góc thang máy, "Giờ này ký túc xá đóng cửa rồi."
"Thế cậu muốn đi đâu? Khách sạn?"
Giang Hạo cúi xuống, trán chạm trán cô, hơi rượu nồng nàn quyện vào hơi thở của cô:
"Về nhà chị."
"Không được." Lục Thanh Hàn từ chối theo bản năng. Nhà là không gian riêng tư nhất của cô. Đưa một người đàn ông say rượu về nhà là hành động quá nguy hiểm.
"Đi mà..." Giang Hạo bỗng nhiên thay đổi thái độ, dụi đầu vào vai cô làm nũng, giọng nói tủi thân, "Em đau đầu quá, buồn nôn nữa. Ký túc xá giường cứng lắm, em không ngủ được. Chị là bác sĩ mà, chị nỡ bỏ mặc bệnh nhân sao?"
Lại chiêu khổ nhục kế. Lục Thanh Hàn biết rõ cậu đang diễn, nhưng nhìn bộ dạng quần áo xộc xệch, mồ hôi lấm tấm trên trán cậu, cô lại mềm lòng.
Ding! Cửa thang máy mở ra.
"Được rồi. Chỉ đêm nay thôi đấy." Lục Thanh Hàn thở dài thỏa hiệp, dìu cậu ra xe.
Cô không nhìn thấy, sau lưng cô, Giang Hạo nhếch mép cười. Một nụ cười của kẻ đi săn vừa lừa được con mồi vào tròng.
Trong xe ô tô, Giang Hạo nằm ở ghế phụ, mắt nhắm nghiền nhưng tay vẫn nắm chặt lấy tay phải của Lục Thanh Hàn đang đặt trên cần số.
Cậu lầm bầm trong cơn say, những lời nói ngắt quãng nhưng rõ ràng từng chữ:
"Bác sĩ Lục... Chị biết không... Hôm nay lúc đứng trên bục nhận giải..."
"Sao?"
"Em đã nghĩ... Huy chương vàng đẹp thật. Nhưng nếu được đeo nó lên người chị... lúc chị không mặc gì cả... thì còn đẹp hơn."
Két!
Lục Thanh Hàn giật mình đạp phanh gấp giữa đường vắng. Cô quay sang trừng mắt nhìn tên nhóc bên cạnh.
Giang Hạo vẫn nhắm mắt, nhưng bàn tay cậu đã lần mò trườn lên, vuốt ve cổ tay cô, ngón cái miết nhẹ vào mạch đập đang dồn dập của cô.
"Đêm nay... em sẽ cho chị thấy... sức bền của vận động viên bơi lội... đáng sợ như thế nào."