MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMạch Đập Dưới NướcChương 11: CHỊ ƠI, EM CHÓNG MẶT, CHỊ ĐƯA EM VỀ NHÀ ĐI

Mạch Đập Dưới Nước

Chương 11: CHỊ ƠI, EM CHÓNG MẶT, CHỊ ĐƯA EM VỀ NHÀ ĐI

1,294 từ · ~7 phút đọc

Chiếc Audi màu đen chầm chậm lăn bánh vào hầm gửi xe của khu căn hộ cao cấp Royal City.

Suốt quãng đường từ quán bar về đây, không khí trong xe đặc quánh. Lục Thanh Hàn tập trung lái xe, cố gắng phớt lờ bàn tay hư hỏng của ai đó vẫn đang nắm chặt lấy tay mình không buông. Câu nói "đeo huy chương lên người chị lúc không mặc gì" vẫn cứ văng vẳng trong đầu cô như một lời nguyền, khiến mặt cô nóng ran dù điều hòa trong xe đã bật xuống 18 độ.

"Đến nơi rồi. Xuống xe."

Lục Thanh Hàn tắt máy, tháo dây an toàn, quay sang lay lay người bên cạnh.

Giang Hạo vẫn nhắm nghiền mắt, hàng lông mi dài rủ xuống tạo thành bóng râm trên gò má đỏ ửng vì men rượu. Cậu nhíu mày, rên rỉ:

"Ưm... Chóng mặt quá... Nhà chị xoay vòng vòng rồi..."

"Đừng có diễn. Đây là hầm gửi xe, chưa lên nhà." Lục Thanh Hàn lạnh lùng vạch trần, nhưng tay vẫn vươn sang sờ trán cậu kiểm tra nhiệt độ.

Nóng hầm hập.

"Nóng quá... Khó chịu..." Giang Hạo lầm bầm, tiện đà cọ cọ mặt vào lòng bàn tay mát lạnh của cô như con mèo nhỏ tìm hơi ấm.

Lục Thanh Hàn thở dài bất lực. Cô bước xuống xe, vòng sang bên ghế phụ mở cửa, cúi người tháo dây an toàn cho cậu.

"Nào, đứng dậy. Tôi dìu cậu."

Giang Hạo hé mắt, nhìn thấy cần cổ trắng ngần của cô ngay trước mặt, ánh mắt lóe lên một tia ranh mãnh. Cậu vòng hai tay qua cổ cô, dồn gần như toàn bộ trọng lượng cơ thể to lớn của mình lên vai cô.

"Nặng quá! Cậu ăn cái gì mà nặng như heo thế hả?" Lục Thanh Hàn lảo đảo suýt ngã. Cô cao 1m68, đi giày cao gót cũng lên được 1m75, nhưng so với khối cơ bắp 1m88, nặng hơn 80kg của VĐV chuyên nghiệp thì vẫn quá nhỏ bé.

"Cơ bắp... là cơ bắp đó..." Giang Hạo cười ngu ngơ, hơi thở nồng nàn mùi rượu phả vào tai cô, "Chị bác sĩ yếu quá, cần tập thể dục thêm..."

"Im miệng!"

Lục Thanh Hàn nghiến răng, khó khăn dìu "khối tảng đá" này lết từng bước về phía thang máy.

...

Thang máy tầng 18.

Trong không gian chật hẹp của hộp kim loại, Giang Hạo càng được đà làm tới. Cậu dựa hẳn lưng vào vách thang máy, kéo Lục Thanh Hàn sát vào lòng mình, gục đầu lên vai cô.

Nhìn qua camera an ninh, trông họ giống như một cặp tình nhân đang dìu nhau về nhà sau cuộc vui. Nhưng thực tế, Giang Hạo đang tranh thủ hít hà mùi hương trên hõm cổ cô.

Mũi cậu cọ nhẹ vào vùng da mỏng manh sau tai, môi lướt qua lướt lại đầy khiêu khích.

"Thơm quá... Chị dùng nước hoa gì thế?"

"Sữa tắm Lifebuoy diệt khuẩn." Lục Thanh Hàn đáp gọn lỏn, cố gắng giữ cái đầu lạnh.

"Nói dối." Giang Hạo cười khàn khàn, "Rõ ràng là mùi... phụ nữ."

Ding! Cửa thang máy mở ra cứu Lục Thanh Hàn khỏi sự xấu hổ đang leo thang.

...

Căn hộ số 1806.

Lục Thanh Hàn ấn mật khẩu, cửa bật mở. Căn hộ của cô mang phong cách tối giản (Minimalism) với tông màu trắng xám chủ đạo, sạch sẽ không một hạt bụi, lạnh lẽo y như chủ nhân của nó.

Sự xuất hiện của Giang Hạo như một quả bom nhiệt hạch ném vào giữa nam cực.

Cô dìu cậu đến ghế sofa da màu xám ở phòng khách, định thả cậu xuống. Nhưng Giang Hạo không buông tay. Cậu ngã xuống ghế, kéo theo cả cô ngã nhào lên người mình.

"Á!"

Lục Thanh Hàn kêu lên, hai tay chống lên lồng ngực rắn chắc của cậu để tránh va chạm mặt đối mặt.

Tư thế lúc này cực kỳ ám muội: Giang Hạo nằm ngửa trên sofa, hai chân dài duỗi ra, còn Lục Thanh Hàn nằm đè lên trên, lọt thỏm giữa hai đùi cậu.

Giang Hạo mở mắt. Đôi mắt đen láy nhìn cô chăm chú từ cự ly gần, không còn vẻ mơ màng say xỉn nữa mà sâu thẳm hút hồn.

"Bác sĩ Lục, chị chủ động quá nhỉ?" Cậu nhếch mép cười, giọng điệu trêu chọc.

"Cậu kéo tôi xuống mà!" Lục Thanh Hàn đỏ mặt, vùng vẫy định đứng dậy.

Nhưng hai cánh tay sắt của cậu đã siết chặt eo cô, giữ cô cố định tại chỗ.

"Đừng đi... Em khát nước." Giang Hạo lại quay về giọng điệu làm nũng, "Chị lấy nước giải rượu cho em đi."

Lục Thanh Hàn trừng mắt nhìn cậu một cái rồi gỡ tay cậu ra: "Nằm yên đó. Đừng có táy máy chân tay."

Cô vào bếp pha một cốc nước chanh mật ong ấm. Khi quay lại, cô thấy Giang Hạo đang ngồi tựa đầu vào thành ghế, tay day day thái dương vẻ mệt mỏi thật sự. Có lẽ men rượu đã bắt đầu ngấm.

Cậu ngoan ngoãn uống hết cốc nước cô đưa. Một dòng nước mật ong chảy dọc xuống cằm, trượt qua yết hầu đang chuyển động gợi cảm, thấm vào cổ áo sơ mi đang phanh rộng.

"Nóng quá..."

Giang Hạo đột nhiên kêu lên. Cậu giật phắt chiếc cà vạt ném xuống sàn nhà, rồi bắt đầu cởi các cúc áo còn lại.

"Này! Cậu làm cái gì đấy?" Lục Thanh Hàn hoảng hốt.

"Em nóng... Người dính dấp khó chịu lắm. Mùi rượu với mùi mồ hôi..." Giang Hạo nhăn mặt, nhìn cô với ánh mắt tội nghiệp, "Chị ơi, em muốn đi tắm."

"Thì vào phòng tắm mà tắm." Lục Thanh Hàn chỉ tay về hướng cửa kính mờ.

"Em chóng mặt lắm... Đứng không vững..." Giang Hạo ngả người ra ghế, dang hai tay ra như chờ đợi, "Chị giúp em đi."

"Giúp cái gì?"

"Giúp em cởi đồ. Rồi dìu em vào phòng tắm."

Lục Thanh Hàn đứng sững sờ. Yêu cầu này... quá phận rồi.

"Mơ đi. Tự túc là hạnh phúc."

"Đi mà chị..." Giang Hạo nhắm mắt lại, giọng yếu ớt như sắp ngất, "Em buồn nôn quá... Nếu chị không giúp, em nôn ra sofa Ý đắt tiền của chị bây giờ..."

Lục Thanh Hàn nghiến răng ken két. Điểm yếu của cô chính là bệnh sạch sẽ (mysophobia). Cô thà chết chứ không để cái sofa mấy nghìn đô này dính bãi chiến trường của tên say rượu.

"Được rồi! Cậu là ông trời con!"

Cô hậm hực bước tới, đứng giữa hai chân cậu đang mở rộng.

Bàn tay thon dài của bác sĩ phẫu thuật bắt đầu chạm vào hàng cúc áo sơ mi của cậu. Cúc thứ ba. Lồng ngực vạm vỡ hiện ra. Cúc thứ tư. Cơ bụng sáu múi săn chắc cuộn lên theo nhịp thở. Cúc thứ năm... Cạp quần âu đen hiện ra, ôm lấy vòng hông hẹp đầy sức mạnh.

Tay Lục Thanh Hàn hơi run. Hơi nóng từ cơ thể cậu phả vào ngón tay cô nóng rát.

Giang Hạo ngồi im, nhưng ánh mắt cậu lại dán chặt vào gương mặt đang cúi xuống của cô. Nhìn cô tập trung cởi áo cho mình, trông giống như một người vợ hiền thục đang chăm sóc chồng, lại giống như một sự khiêu khích ngầm.

Khi chiếc áo sơ mi được cởi bỏ hoàn toàn, vứt sang một bên, Giang Hạo bất ngờ vươn tay ra, nắm lấy bàn tay cô đang định lùi lại.

Cậu kéo tay cô đặt lên thắt lưng da của mình. Nơi đó, khóa thắt lưng kim loại lạnh lẽo đang giữ chặt lấy chiếc quần âu.

"Còn cái này nữa, bác sĩ Lục."

Giang Hạo nhìn sâu vào mắt cô, giọng khàn đặc, đầy dục vọng:

"Chị cởi nốt giúp em đi. Ở dưới đó... nó còn khó chịu hơn nhiều."