MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMạch Đập Dưới NướcChương 12: CÁNH CỬA KHÓA TRÁI VÀ NỤ HÔN CUỒNG NHIỆT

Mạch Đập Dưới Nước

Chương 12: CÁNH CỬA KHÓA TRÁI VÀ NỤ HÔN CUỒNG NHIỆT

1,482 từ · ~8 phút đọc

Ngón tay Lục Thanh Hàn vừa chạm vào mặt khóa kim loại lạnh lẽo nơi thắt lưng của Giang Hạo, một luồng điện tê dại như chạy dọc từ đầu ngón tay thẳng đến tim cô.

Lý trí của một người phụ nữ trưởng thành 29 tuổi bỗng nhiên trỗi dậy mạnh mẽ. Cô đang làm cái quái gì thế này? Đây là bệnh nhân của cô, là một cậu nhóc kém cô 7 tuổi, và quan trọng hơn, họ đang ở trong phòng khách nhà cô!

"Không được."

Lục Thanh Hàn rụt tay lại như phải bỏng. Cô đứng bật dậy, lùi lại hai bước, cố gắng hít thở sâu để xua đi mùi hương nam tính đầy mị hoặc đang bủa vây lấy mình.

"Tay chân cậu còn lành lặn, tự mình cởi đi. Tôi đi lấy khăn tắm."

Cô quay lưng, định bước nhanh về phía phòng ngủ để trốn tránh ánh mắt nóng rực như lửa đang thiêu đốt sau lưng mình.

Rầm!

Một tiếng động mạnh vang lên khiến Lục Thanh Hàn giật bắn mình. Cô quay phắt lại.

Giang Hạo đã ngã lăn từ trên ghế sofa xuống thảm trải sàn. Cậu nằm cuộn tròn, hai tay ôm đầu, vẻ mặt nhăn nhó đau đớn cùng cực, miệng rên rỉ:

"Đau... đau đầu quá... Nhà chị xoay vòng vòng rồi..."

"Giang Hạo!" Lục Thanh Hàn hoảng hốt chạy lại, quỳ xuống bên cạnh, "Cậu sao thế? Đừng dọa tôi!"

Giang Hạo hé mắt, đôi mắt lờ đờ ngập nước nhìn cô đầy tủi thân: "Em chóng mặt... Buồn nôn lắm... Chị dìu em vào phòng tắm đi... Em hứa sẽ tự tắm... Chỉ cần dìu em vào thôi."

Lục Thanh Hàn cắn môi. Nhìn bộ dạng khổ sở của cậu, trái tim cô lại mềm nhũn. Cô tự mắng mình đa nghi, cậu ấy say đến mức này rồi thì còn làm được trò trống gì chứ?

"Được rồi, đứng dậy nào. Cậu đúng là ông trời con mà!"

Cô khó nhọc luồn tay qua nách cậu, dùng hết sức bình sinh để xốc cái thân hình hộ pháp này dậy. Giang Hạo dường như dồn toàn bộ trọng lượng lên người cô, bước chân lảo đảo, hơi thở nóng rực phả vào cổ cô theo từng nhịp bước.

...

Phòng tắm Master.

Không gian trong phòng tắm rộng rãi, ốp đá cẩm thạch sang trọng và lạnh lẽo. Lục Thanh Hàn dìu Giang Hạo vào, đặt cậu ngồi tạm xuống nắp bồn cầu để cậu không bị ngã.

"Ngồi yên đấy." Cô chỉ tay vào mặt cậu cảnh cáo, rồi quay sang giá treo lấy khăn tắm và áo choàng, "Tắm nhanh lên, cấm ngủ gật trong này. Tôi ra ngoài pha nước giải rượu."

Nói xong, cô quay người bước về phía cửa.

Cạch!

Một tiếng động kim loại khô khốc, đanh gọn vang lên ngay sau lưng cô.

Đó là tiếng chốt cửa.

Bước chân Lục Thanh Hàn khựng lại. Sống lưng cô lạnh toát. Cô từ từ quay đầu lại.

Giang Hạo đang đứng ngay sát sau lưng cô, chắn ngang lối ra duy nhất.

Cậu không còn vẻ gì là say xỉn, lảo đảo hay chóng mặt như lúc nãy nữa. Cậu đứng thẳng tắp, vững chãi như một bức tường thành kiên cố. Bàn tay to lớn, gân guốc của cậu vẫn đang đặt trên chốt khóa cửa, như để khẳng định rằng: Không ai có thể ra khỏi đây.

"Cậu..." Lục Thanh Hàn mở to mắt kinh ngạc, giọng nói nghẹn lại ở cổ họng.

Giang Hạo cúi đầu nhìn cô. Đôi mắt đen láy lúc này hoàn toàn tỉnh táo, không còn chút hơi nước mơ màng nào của "cún con". Thay vào đó là ánh nhìn sắc lẹm, rực lên ngọn lửa chiếm hữu trần trụi và nguy hiểm của một con sói đói đã dồn được con mồi vào góc chết.

"Chị định đi đâu?"

Giang Hạo hỏi, giọng nói trầm thấp, khàn đặc vang vọng trong không gian kín mít, mang theo sự áp bức vô hình.

"Mở cửa ra." Lục Thanh Hàn lùi lại một bước theo bản năng. Nhưng lưng cô lập tức chạm vào tấm gương lớn gắn trên tường. Hết đường lui.

"Em đã nói rồi." Giang Hạo bước tới một bước, ép sát cơ thể to lớn của mình vào người cô. Cậu chống hai tay lên mặt gương ở hai bên đầu cô, giam cầm cô trọn vẹn trong lồng ngực mình.

"Đêm nay, chị phải chịu trách nhiệm với em."

Hơi thở nồng nàn mùi rượu Whiskey pha lẫn mùi đàn ông của cậu phả xuống đỉnh đầu cô, bao trùm lấy cô, khiến đầu óc cô bắt đầu choáng váng.

"Cậu lừa tôi?" Lục Thanh Hàn ngẩng đầu lên, cố gắng trừng mắt để che giấu sự run rẩy, "Cậu không hề say!"

"Em say chứ." Giang Hạo cúi thấp đầu, chóp mũi cao thẳng cọ nhẹ vào má cô, giọng nói thì thầm đầy ma mị, "Nhưng nhìn thấy chị lo lắng cho em, em lại tỉnh."

Cậu nhếch mép cười – một nụ cười tà mị, hư hỏng chưa từng thấy:

"Chị bác sĩ, chị ngây thơ thật đấy. Chẳng lẽ chị không biết... đừng bao giờ tin lời đàn ông trên giường và bàn nhậu sao?"

Dứt lời, cậu không cho cô bất kỳ cơ hội nào để phản kháng.

Giang Hạo cúi xuống, chiếm lấy đôi môi đỏ mọng mà cậu đã khao khát đến phát điên suốt cả buổi tối nay.

"Ưm..."

Lục Thanh Hàn định đẩy ra, nhưng hai tay cô vừa chạm vào lồng ngực trần trụi, nóng hổi như than hồng của cậu thì đã bị cậu bắt lấy, ép chặt lên mặt gương lạnh lẽo.

Nụ hôn này không phải là sự thăm dò, mà là một cuộc cướp bóc.

Giang Hạo hôn cô một cách cuồng nhiệt, thô bạo và đầy áp đặt. Cậu cắn nhẹ vào môi dưới của cô, ép cô phải mở miệng, rồi lập tức đưa lưỡi vào càn quét, quấn lấy lưỡi cô, hút hết mật ngọt và không khí trong phổi cô.

Sự chênh lệch về thể lực lúc này hiện ra rõ rệt. Một bên là "kình ngư" với dung tích phổi kinh người, một bên là nữ bác sĩ mảnh mai. Lục Thanh Hàn cảm thấy mình như đang chết đuối trong nụ hôn của cậu, đầu óc quay cuồng, chân tay bủn rủn không còn chút sức lực.

Giang Hạo vừa hôn vừa di chuyển cơ thể, ép chặt phần dưới của mình vào bụng dưới của cô.

Qua lớp quần âu mỏng manh của cậu và chiếc váy lụa của cô, Lục Thanh Hàn cảm nhận rõ ràng sự cương cứng nóng hổi, đầy đe dọa đang ma sát vào người mình. Bản năng đàn ông của cậu đang gào thét đòi được giải tỏa.

Bàn tay Giang Hạo buông cổ tay cô ra, trượt xuống eo, rồi táo bạo luồn vào trong vạt áo của cô. Bàn tay thô ráp với những vết chai do tập luyện vuốt ve làn da mịn màng dọc sống lưng, khiến cô rùng mình, vô thức cong người lên đón nhận.

Cậu rời môi cô, trượt xuống hôn dọc theo đường quai hàm, cắn nhẹ vào dái tai, rồi vùi mặt vào hõm cổ thơm ngát của cô mà hít hà như một kẻ nghiện thuốc.

"Thanh Hàn..." Cậu gọi tên cô, bỏ đi kính ngữ "chị", giọng khàn đến mức vỡ vụn, "Em sắp phát điên rồi... Chị thơm quá..."

"Đừng... Giang Hạo... vào phòng ngủ..." Lục Thanh Hàn thở dốc, cố gắng vớt vát chút lý trí cuối cùng. Làm chuyện đó trong phòng tắm, đứng dựa vào tường thế này... quá phóng túng.

"Không kịp nữa rồi."

Giang Hạo ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu nhìn cô chằm chằm. Cậu bất ngờ cúi xuống, một tay luồn qua khoeo chân cô, nhấc bổng cô lên nhẹ như lông hồng.

"A!"

Lục Thanh Hàn theo phản xạ quặp chặt hai chân lấy hông cậu, hai tay ôm chặt lấy cổ cậu để không bị ngã. Tư thế này khiến "nơi đó" của hai người càng dán chặt vào nhau hơn bao giờ hết.

Giang Hạo bế cô đi thẳng về phía khu vực vòi hoa sen, tay kia với lên gạt cần nước.

Rào!

Dòng nước ấm từ vòi sen trần trút xuống xối xả, ngay lập tức làm ướt sũng cả hai người.

Chiếc áo sơ mi trắng và quần jeans của Lục Thanh Hàn dính chặt vào da thịt. Lớp vải ướt sũng trở nên trong suốt, phơi bày trọn vẹn nội y ren đen quyến rũ bên trong.

Giang Hạo nhìn cảnh tượng đó, yết hầu trượt lên xuống mạnh mẽ, ánh mắt như muốn nuốt chửng cô vào bụng. Cậu ép lưng cô vào bức tường gạch men ướt át dưới làn nước, nụ cười trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết:

"Chị muốn sạch sẽ đúng không? Được thôi..."

Tay cậu đưa xuống, nắm lấy khóa quần jeans của cô và kéo xuống một đường dứt khoát.

"Chúng ta vừa tắm... vừa làm."