1,395 từ · ~7 phút đọc
Tiếng nước chảy rào rạt từ vòi hoa sen trên trần dội xuống, tạo thành một màn mưa nhân tạo bao phủ lấy hai cơ thể đang dính chặt vào nhau.
Chiếc quần jeans của Lục Thanh Hàn bị kéo xuống một cách thô bạo, vướng vào mắt cá chân rồi bị Giang Hạo đá sang một bên. Ngay sau đó, chiếc áo sơ mi ướt sũng cũng bị cậu xé toạc hàng cúc, lột ra khỏi người cô, vứt xuống sàn nhà đẫm nước.
Lục Thanh Hàn rùng mình. Không phải vì lạnh, mà vì sự trần trụi đột ngột.
Cơ thể cô hoàn toàn phơi bày dưới ánh đèn vàng mờ ảo và làn nước ấm. Làn da trắng sứ vốn được che giấu kỹ càng sau lớp áo blouse nghiêm nghị giờ đây ửng hồng lên vì hơi nóng và sự xấu hổ. Bộ nội y ren đen ôm sát lấy những đường cong nóng bỏng, tạo nên sự tương phản thị giác chết người.
Giang Hạo lùi lại một bước để ngắm nhìn cô. Yết hầu cậu trượt lên xuống mạnh mẽ, ánh mắt rực lửa quét từ xương quai xanh mảnh mai, xuống bầu ngực đang phập phồng dữ dội, rồi dừng lại ở vòng eo thon gọn và đôi chân dài miên man.
"Đẹp quá..." Giang Hạo thốt lên, giọng khàn đặc, "Đẹp hơn cả tưởng tượng của em."
"Đừng nhìn nữa..." Lục Thanh Hàn xấu hổ, đưa tay định che ngực lại.
Nhưng Giang Hạo đã nhanh hơn. Cậu nắm lấy cổ tay cô, ghim chặt lên bức tường gạch men phía trên đầu cô. Tư thế này khiến lồng ngực cô càng ưỡn cao lên, mời gọi.
"Bác sĩ Lục, chị đừng che." Giang Hạo cúi sát vào tai cô, hơi thở nóng rực phả vào vành tai nhạy cảm, "Bình thường chị khám cho người ta, chị có cho họ che không?"
"Cậu..."
"Hôm nay đổi vai nhé." Giang Hạo cười tà mị, bàn tay rảnh rỗi của cậu bắt đầu trượt dọc theo đường cong cơ thể cô, "Bây giờ em là bác sĩ, còn chị là bệnh nhân. Để em khám xem... cơ thể chị phản ứng thế nào."
Ngón tay thô ráp của cậu dừng lại ở móc cài áo lót sau lưng cô. Tách. Món đồ bảo hộ cuối cùng rơi xuống. Bầu ngực trắng ngần, tròn đầy nảy ra, đỉnh ngực vì lạnh và kích thích mà dựng đứng lên, đỏ hồng quyến rũ.
Giang Hạo cúi xuống, không chút do dự ngậm lấy một bên.
"A...!"
Lục Thanh Hàn ngửa cổ ra sau, bật ra tiếng rên rỉ không kìm nén được. Cảm giác ấm nóng, ướt át từ khoang miệng cậu bao trùm lấy nơi nhạy cảm nhất của cô. Lưỡi cậu linh hoạt đảo quanh, khi thì liếm nhẹ nhàng, khi thì mút mạnh tạo ra những âm thanh chùn chụt xấu hổ hòa lẫn tiếng nước chảy.
Tay cậu cũng không nhàn rỗi, xoa nắn bên còn lại, thô bạo nhưng cũng đầy kỹ thuật.
"Nhịp tim tăng nhanh, thân nhiệt nóng..." Giang Hạo nhả ra, ngẩng đầu lên nhìn cô với đôi môi ướt nước, giọng trêu chọc, "Triệu chứng này là do hưng phấn quá độ phải không, bác sĩ?"
"Giang Hạo... đồ khốn... cậu im đi..." Lục Thanh Hàn thở dốc, hai mắt mơ màng đẫm lệ, nửa muốn đẩy ra nửa muốn kéo cậu vào gần hơn.
"Miệng thì mắng chửi, nhưng cơ thể chị lại rất thành thật."
Giang Hạo buông tay cô ra, quỳ một chân xuống sàn nhà ướt đẫm.
Lục Thanh Hàn hoảng hốt nhìn xuống đỉnh đầu đen nhánh của cậu: "Cậu làm gì... Đứng dậy..."
Giang Hạo không trả lời. Cậu tách hai chân cô ra, rồi vùi mặt vào giữa hai đùi non mềm của cô.
Giây tiếp theo, Lục Thanh Hàn cảm thấy như có một luồng điện cực mạnh chạy thẳng từ dưới lên não.
"Ahhh...!"
Cô hét lên, mười ngón tay luồn vào tóc cậu, bấu chặt.
Chiếc quần lót ren mỏng manh đã bị cậu kéo sang một bên. Lưỡi của Giang Hạo, chiếc lưỡi của một vận động viên bơi lội với sức bền kinh người, đang tấn công vào "hang động" ướt át bí mật của cô.
Cậu liếm, mút, trêu chọc viên ngọc nhỏ đang sưng tấy lên vì khao khát. Kỹ thuật của cậu tốt đến mức đáng kinh ngạc so với tuổi đời. Cứ mỗi lần lưỡi cậu thâm nhập vào sâu bên trong, Lục Thanh Hàn lại run rẩy bần bật, đầu gối mềm nhũn, nếu không dựa vào tường thì cô đã ngã quỵ.
"Nước nhiều quá..." Giang Hạo ngẩng đầu lên một chút, liếm mép, nụ cười đầy tà khí, "Bác sĩ, tuyến dịch của chị hoạt động tốt thật đấy. Chảy ướt cả mặt em rồi."
"Đừng nói nữa... xin cậu..." Lục Thanh Hàn nức nở, lý trí hoàn toàn sụp đổ. Cô không còn là bác sĩ lạnh lùng nữa, giờ cô chỉ là một người phụ nữ đang khao khát được lấp đầy.
Giang Hạo biết thời điểm đã đến. Cậu đứng dậy, cao lớn sừng sững che khuất ánh đèn.
Cậu cởi bỏ chiếc quần âu vướng víu cuối cùng. Cự long sừng sững, gân guốc, cương cứng đến mức đau nhức bật ra, kiêu hãnh chỉ thẳng vào cô. Kích thước của nó khiến Lục Thanh Hàn hoảng sợ nuốt nước bọt.
"Nó... to quá..." Cô thì thầm.
"Yên tâm, em sẽ làm chị sướng."
Giang Hạo luồn tay xuống dưới đùi cô, nhấc bổng cô lên. Lục Thanh Hàn theo bản năng quặp chân quanh hông cậu. Lưng cô dán chặt vào tường gạch lạnh lẽo, còn phía trước là lồng ngực nóng như lửa của cậu.
Giang Hạo đỡ lấy mông cô, để "cậu nhỏ" cọ xát vào cửa mình đang ướt đẫm để bôi trơn thêm một chút, rồi từ từ ấn vào.
"Thả lỏng nào... Thanh Hàn..."
"Đau... Giang Hạo... chặt quá..." Lục Thanh Hàn nhíu mày, móng tay bấu chặt vào vai cậu.
"Ngoan, một chút nữa thôi..."
Giang Hạo hôn lên môi cô để phân tán sự chú ý, hông cậu dùng lực, thúc mạnh một cái.
Phập.
Lụt cán.
Cảm giác bị lấp đầy hoàn toàn khiến cả hai cùng bật ra tiếng thở hắt thỏa mãn. Bên trong cô chặt chẽ, ấm nóng bao bọc lấy cậu, sướng đến mức da đầu Giang Hạo tê dại.
Sau vài giây để cô thích nghi, Giang Hạo bắt đầu di chuyển.
Ban đầu là những cú thúc chậm rãi, sâu và chắc. Nhưng rất nhanh sau đó, bản năng hoang dã trỗi dậy. Cậu bắt đầu tăng tốc.
Tiếng da thịt va chạm bạch bạch vang lên giòn giã trong phòng tắm, hòa cùng tiếng nước chảy và tiếng rên rỉ râm ran.
Sức lực của Giang Hạo quá tốt. Cậu bế cô trên không, hai tay đỡ mông cô như gọng kìm sắt, cứ thế thúc vào liên tục, mỗi cú thúc đều chạm đến điểm sâu nhất trong cơ thể cô.
"Sâu quá... a... chậm thôi... Giang Hạo... gãy mất..." Lục Thanh Hàn lắc đầu nguầy nguậy, khoái cảm mãnh liệt đánh úp khiến cô không nói nên lời.
"Không gãy được. Em khỏe lắm." Giang Hạo cắn nhẹ vào xương quai xanh của cô, giọng khàn đặc dục vọng, "Chị cảm nhận được không? Em đang ở trong chị... sâu thế này..."
Cậu vừa nói vừa thúc mạnh một cái như để khẳng định.
"Huy chương vàng này... là dành cho chị."
Giang Hạo hôn cô, nụ hôn kéo dài cả phút đồng hồ mà không cần lấy hơi. Trong khi môi lưỡi quấn quýt, phần dưới của cậu vẫn hoạt động không ngừng nghỉ như một cỗ máy vĩnh cửu.
Lục Thanh Hàn cảm thấy mình như con thuyền nhỏ giữa biển khơi bão tố, hoàn toàn bị sóng nước nhấn chìm.
"Em ra... sắp ra..." Giang Hạo gầm nhẹ, tốc độ dồn dập đến mức Lục Thanh Hàn chỉ biết hét lên.
Một luồng chất lỏng nóng hổi bắn sâu vào trong cơ thể cô, cùng lúc với cơn co thắt cực khoái khiến cả người cô giật nảy lên.
Giang Hạo vẫn không rút ra ngay. Cậu ôm chặt lấy cô, gục đầu vào vai cô thở dốc, tận hưởng dư âm của sự hòa hợp tuyệt đối.
"Chẩn đoán cuối cùng..." Cậu thì thầm vào tai cô, giọng vẫn còn run rẩy vì khoái cảm, "Bác sĩ Lục bị bệnh... thiếu hơi đàn ông. Và em là thuốc giải duy nhất."