1,115 từ · ~6 phút đọc
Lục Thanh Hàn cảm thấy mình như một con búp bê vải rách nát.
Sau màn "vận động" kịch liệt trong phòng tắm, chân tay cô bủn rủn, không còn chút sức lực nào để cử động. Giang Hạo tắt nước, dùng khăn tắm lớn bọc lấy cô rồi bế ngang cô ra ngoài, đặt nhẹ nhàng xuống chiếc giường nệm êm ái giữa phòng ngủ.
Cô vùi mặt vào gối, thở hắt ra một hơi dài, tưởng rằng cơn ác mộng ngọt ngào này đã kết thúc.
"Chị mệt rồi..." Lục Thanh Hàn thì thào, giọng khàn đặc, mắt nhắm nghiền, "Ngủ thôi..."
Nhưng chiếc nệm bên cạnh lún xuống. Hơi nóng quen thuộc lại áp sát tới.
Giang Hạo chưa mặc quần áo. Cậu chỉ quấn độc chiếc khăn tắm ngang hông, những giọt nước còn sót lại trên cơ bắp cuồn cuộn phản chiếu ánh đèn ngủ vàng nhạt, trông quyến rũ như một con yêu tinh hút hồn người.
"Ngủ?" Giang Hạo chống tay bên đầu cô, cúi xuống cắn nhẹ vào vành tai cô, "Bác sĩ Lục, chị đánh giá thấp thể lực của vận động viên quốc gia quá đấy. Vừa rồi mới chỉ là khởi động thôi."
Lục Thanh Hàn mở choàng mắt, hoảng hốt định lùi lại: "Cậu điên rồi! Tôi không chịu nổi nữa đâu..."
Giang Hạo không cho cô cơ hội trốn thoát. Cậu nắm lấy cổ chân cô, kéo cô trở lại giữa giường, rồi trườn lên, đè cơ thể to lớn của mình lên người cô nhưng khéo léo chống tay để không đè nén quá nặng.
Cậu nhìn cô, ánh mắt đen láy xoáy sâu vào tâm can, ngón tay thon dài vẽ vòng tròn quanh bầu ngực đang phập phồng của cô.
"Chị biết không... Dung tích phổi trung bình của người bình thường là 3-4 lít. Còn của em là 8 lít."
Giang Hạo thì thầm, giọng điệu như đang giảng bài, nhưng tay thì đã tách hai chân cô ra lần nữa:
"Điều đó có nghĩa là... em có thể nín thở dưới nước 4 phút. Và em cũng có thể hôn chị... cho đến khi chị quên mất cách thở."
Dứt lời, cậu cúi xuống, phong kín đôi môi cô.
Lần này không phải là sự xâm chiếm thô bạo như trong phòng tắm, mà là một sự rút cạn từ từ và triệt để.
Giang Hạo hôn cô rất sâu. Lưỡi cậu len lỏi vào từng ngóc ngách trong khoang miệng cô, quấn lấy lưỡi cô, mút mát, trêu đùa. Cậu ép chặt môi mình vào môi cô, không để hở ra bất kỳ kẽ hở nào cho không khí lọt vào.
"Ưm..."
Ban đầu, Lục Thanh Hàn còn cố gắng hít thở qua mũi. Nhưng Giang Hạo dường như biết rõ điều đó. Cậu dùng một tay bịt nhẹ mũi cô lại trong vài giây, ép cô phải há miệng để lấy hơi, và ngay lập tức cậu nuốt trọn lấy ngụm không khí quý giá đó.
Lục Thanh Hàn bắt đầu cảm thấy thiếu oxy. Đầu óc cô quay cuồng, một cảm giác lâng lâng, choáng váng như say rượu ập tới.
Trong khi cô đang chật vật tìm kiếm dưỡng khí, thì Giang Hạo ở bên dưới đã tiến vào.
"A..."
Tiếng kêu của cô bị nuốt ngược vào trong cổ họng. Cậu tiến vào chậm rãi, lấp đầy sự trống rỗng bên trong cô một lần nữa. Bên trong cô vẫn còn ướt át và trơn trượt từ lần trước, khiến sự xâm nhập trở nên dễ dàng và trơn tru.
Nhưng điều đáng sợ là nụ hôn.
Giang Hạo bắt đầu di chuyển hông, nhịp nhàng và đều đặn, nhưng môi cậu vẫn không rời khỏi môi cô. Cậu như một cái máy bơm oxy, nhưng lại hoạt động ngược chiều, hút hết mọi suy nghĩ và hơi thở của cô.
10 giây... 20 giây... 40 giây...
Lục Thanh Hàn cảm thấy lồng ngực mình sắp nổ tung. Cô đấm thùm thụp vào vai cậu, móng tay cào cấu vào lưng cậu để cầu xin dưỡng khí.
Giang Hạo hé mắt, nhìn thấy gương mặt đỏ bừng và ánh mắt tan rã của cô. Cậu không buông tha, mà chỉ hé môi một chút, truyền một luồng hơi thở nóng rực của chính mình sang cho cô.
Trao đổi dưỡng khí.
Hành động này thân mật và kích thích đến mức khiến Lục Thanh Hàn run rẩy dữ dội. Cô tham lam hít lấy luồng khí mang mùi vị của cậu, rồi lại bị cậu cuốn vào một vòng xoáy triền miên khác.
"Thở đi... Thanh Hàn... Dùng hơi của em mà thở..."
Giang Hạo thì thầm vào miệng cô, rồi lại thúc mạnh một cái sâu lút cán.
Sự kết hợp giữa cơn cực khoái đang leo thang bên dưới và trạng thái thiếu oxy bên trên (Hypoxia euphoria) tạo ra một khoái cảm bùng nổ, tê dại gấp mười lần bình thường.
Lục Thanh Hàn cảm thấy mình như đang chìm sâu dưới đáy đại dương cùng với cậu. Xung quanh là nước, là áp lực, là sự tĩnh lặng. Chỉ có cậu là chiếc phao cứu sinh duy nhất. Cô phải bám lấy cậu, hòa tan vào cậu để tồn tại.
"Giang... Hạo... em... chết mất..."
Cô nức nở, nước mắt sinh lý trào ra khóe mi. Bên trong cô co thắt dữ dội, siết chặt lấy cậu như muốn nghiền nát.
Giang Hạo gầm nhẹ, cảm nhận được sự co bóp điên cuồng đó. Cậu rút ra gần hết rồi đâm mạnh vào lần cuối cùng, sâu đến tận cùng.
"Đừng chết. Em sẽ hô hấp nhân tạo cho chị."
Cậu cúi xuống, lại một lần nữa hôn cô ngấu nghiến, đồng thời giải phóng dòng dung nham nóng hổi vào sâu trong cơ thể cô.
Cả hai cùng run rẩy trong cơn cao trào kéo dài bất tận.
Khi Giang Hạo chịu buông tha cho đôi môi sưng đỏ của Lục Thanh Hàn, cô nằm vật ra gối, lồng ngực phập phồng dữ dội, há miệng hớp lấy không khí như một con cá mắc cạn.
"Hộc... hộc... Đồ điên..." Cô mắng, nhưng giọng nói yếu ớt nghe như tiếng mèo kêu.
Giang Hạo chống tay nhìn cô, hơi thở của cậu chỉ hơi rối loạn một chút – minh chứng đáng sợ cho sức bền của vận động viên bơi lội. Cậu cúi xuống, liếm nhẹ những giọt mồ hôi trên trán cô, cười thỏa mãn:
"Chị thấy chưa? Phổi em tốt lắm. Sau này... chúng ta có thể thử lặn xuống bể bơi làm. Em sẽ chia sẻ không khí cho chị."
Lục Thanh Hàn nhắm mắt lại, hoàn toàn đầu hàng. Cô biết, mình xong đời rồi. Vướng vào tên nhóc này, e là cả đời này cô sẽ không bao giờ "được thở" yên ổn nữa.