1,278 từ · ~7 phút đọc
Ánh nắng gay gắt của buổi trưa xuyên qua rèm cửa, chiếu thẳng vào chiếc giường King-size bừa bộn.
Lục Thanh Hàn khẽ nhíu mày, cơn đau đầu như búa bổ ập đến đầu tiên – tàn dư của rượu mạnh. Nhưng ngay sau đó, một cảm giác còn kinh khủng hơn ập đến: Cả người cô đau nhức như vừa bị xe lu cán qua. Xương cốt rã rời, đặc biệt là vùng eo và phần dưới cơ thể, ê ẩm đến mức cô không muốn cử động dù chỉ một ngón tay.
Cô hé mắt, định ngồi dậy tìm nước uống.
Nhưng cô phát hiện mình không thể nhúc nhích.
Một cánh tay rắn chắc, nặng trịch đang đè ngang eo cô, gác hẳn lên bụng cô như một cái khóa sắt. Phía sau lưng, một lồng ngực ấm nóng dán chặt vào, hơi thở đều đều phả vào gáy cô.
Ký ức đêm qua ùa về như thác lũ: Phòng tắm, gương, giường ngủ, những tiếng rên rỉ xấu hổ, và cả những câu nói đầy dục vọng...
"Chết tiệt..." Lục Thanh Hàn rên rỉ trong lòng, mặt đỏ bừng lên. Cô đã làm cái gì thế này? Ngủ với bệnh nhân? Lại còn là một cậu nhóc kém mình 7 tuổi? Đạo đức nghề nghiệp vứt đi đâu rồi? Sự kiêu hãnh 29 năm qua vứt đi đâu rồi?
Cô nhẹ nhàng nhấc cánh tay của Giang Hạo ra, định lén lút trườn xuống giường. Cô cần một cốc nước lạnh để tỉnh táo lại trước khi đối mặt với hiện thực này.
Nhưng vừa mới nhúc nhích được 5 xăng-ti-mét, cánh tay kia đã siết chặt lại, kéo tuột cô về vị trí cũ.
"Ưm... Chị đi đâu đấy?"
Giọng nói ngái ngủ, khàn khàn đặc trưng của đàn ông buổi sáng vang lên bên tai cô.
Giang Hạo dụi đầu vào hõm vai cô, mắt vẫn nhắm nghiền, giọng điệu nũng nịu: "Còn sớm mà... Ngủ thêm chút nữa đi..."
"Sớm cái gì mà sớm! 11 giờ trưa rồi!" Lục Thanh Hàn hắng giọng, cố gắng lấy lại uy quyền, "Buông ra. Tôi phải đi làm."
"Hôm nay là Chủ nhật mà..." Giang Hạo lầm bầm, tay chân quấn chặt lấy cô như bạch tuộc, "Bác sĩ cũng cần nghỉ ngơi chứ."
Lục Thanh Hàn cứng họng. Đúng là hôm nay cô được nghỉ.
Cô quay người lại, đối mặt với "tên tội phạm".
Giang Hạo lúc ngủ trông thực sự vô hại. Gương mặt tuấn tú thả lỏng, hàng mi dài rủ xuống, trông ngoan ngoãn như một thiên thần. Nếu không nhìn xuống phía dưới...
Trên bờ vai rộng và lồng ngực trần trụi của cậu chằng chịt những vết cào xước màu đỏ - tác phẩm móng tay của cô đêm qua trong lúc cao trào. Thậm chí trên cổ cậu còn có một dấu hickey tím bầm rất rõ.
Lục Thanh Hàn chột dạ, nuốt nước bọt: "Giang Hạo, cậu... dậy mặc quần áo vào rồi về đi."
Nghe thấy chữ "về đi", Giang Hạo mở bừng mắt.
Đôi mắt đen láy nhìn cô chằm chằm, sự ngái ngủ biến mất, thay vào đó là một vẻ tủi thân đến tội nghiệp.
"Chị đuổi em?" Cậu hỏi, giọng run run.
"Không phải đuổi... mà là..." Lục Thanh Hàn bối rối tránh ánh mắt ấy, "Chuyện đêm qua... là tai nạn. Chúng ta đều say quá. Cậu quên đi."
"Tai nạn?"
Giang Hạo bật dậy. Tấm chăn trượt xuống ngang hông, lộ ra cơ bụng sáu múi hoàn hảo. Cậu chỉ tay vào những vết cào trên ngực mình, rồi chỉ vào dấu hôn trên cổ:
"Chị nhìn đi! Chị cào em nát bấy thế này, hành hạ em suốt cả đêm, dùng xong rồi bảo là 'tai nạn' sao?"
"Cậu... cậu nói bé thôi!" Lục Thanh Hàn vội vàng bịt miệng cậu lại, mặt đỏ tía tai, "Ai hành hạ ai hả? Rõ ràng là cậu..."
Rõ ràng là cậu ép tôi!
Giang Hạo gạt tay cô ra, cúi đầu xuống, vai run run, bắt đầu diễn sâu:
"Em biết mà... Em chỉ là một thằng nhóc sinh viên nghèo, sao xứng với bác sĩ trưởng khoa được. Chị chỉ coi em là công cụ giải tỏa thôi đúng không? Chơi chán rồi thì vứt bỏ..."
"Tôi không có!" Lục Thanh Hàn hoảng loạn giải thích. Cô sợ nhất là nhìn đàn ông khóc (dù cậu ta đang giả vờ).
Giang Hạo ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào cô:
"Bác sĩ Lục, đây là lần đầu tiên của em đấy."
Lục Thanh Hàn sững sờ: "Hả?"
Kỹ thuật điêu luyện như thế, sức bền kinh khủng như thế, mà là lần đầu?
"Thật mà!" Giang Hạo khẳng định chắc nịch (dù mặt không đỏ tim không đập), "Em giữ gìn thân trai suốt 22 năm, chỉ tập trung bơi lội. Hôm qua là lần đầu tiên em trao thân cho người con gái em thích. Thế mà sáng dậy chị lại muốn phủi tay..."
Cậu nắm lấy tay cô, đặt lên ngực mình:
"Chị đã cướp mất sự trong trắng của em rồi. Chị phải chịu trách nhiệm với em!"
Lục Thanh Hàn dở khóc dở cười. Cái lý lẽ gì thế này? Thời đại nào rồi mà đàn ông con trai còn bắt đền trinh tiết?
"Thế cậu muốn chịu trách nhiệm thế nào?" Cô thở dài, khoanh tay trước ngực, tấm chăn mỏng che hờ hững cơ thể trần trụi.
Giang Hạo lập tức thay đổi sắc mặt. Vẻ đau khổ biến mất, thay vào đó là nụ cười rạng rỡ, ranh mãnh của kẻ đi săn đã gài bẫy thành công.
Cậu chồm tới, chống hai tay hai bên người cô, ép cô nằm xuống gối:
"Đơn giản lắm. Làm bạn gái em."
"Cậu..."
"Không cho từ chối." Giang Hạo cắt ngang, cúi xuống hôn chụt vào môi cô một cái, "Nếu chị từ chối, em sẽ vác cái cổ đầy dấu hôn này đi khắp bệnh viện, nói với mọi người là bác sĩ Lục cưỡng bức nam thanh niên vô tội."
"Cậu dám đe dọa tôi?" Lục Thanh Hàn trừng mắt, nhưng trong ánh mắt đã bớt đi vài phần lạnh lùng, thêm vào vài phần cưng chiều bất lực.
"Em không dọa. Em chỉ đang đòi quyền lợi chính đáng thôi."
Giang Hạo dụi đầu vào cổ cô hít hà, giọng trở nên ngọt ngào, mềm mỏng:
"Đi mà chị... Em ngoan lắm. Em biết nấu cơm, biết dọn nhà, biết massage, sức khỏe lại tốt... Chị nuôi em đi, không lỗ đâu."
Lục Thanh Hàn nhìn gương mặt đẹp trai đang làm nũng trước mặt mình. Cô nhớ lại hộp cơm tình yêu, nhớ lại ánh mắt cậu nhìn cô trên bục nhận giải, và cả sự cuồng nhiệt đêm qua.
Thôi thì... đâm lao phải theo lao vậy.
Cô đưa tay lên, luồn vào mái tóc rối bù của cậu, khẽ thở dài:
"Được rồi. Cho cậu thời gian thử việc 3 tháng."
"Thật ạ?" Mắt Giang Hạo sáng rực lên như đèn pha.
"Nhưng có điều kiện." Lục Thanh Hàn nghiêm mặt, "Ở bệnh viện phải giữ khoảng cách. Không được làm ảnh hưởng công việc."
"Tuân lệnh bà xã!"
Giang Hạo hét lên sung sướng, ôm chầm lấy cô xoay một vòng trên giường.
"Bỏ ra! Ai là bà xã của cậu! Đau eo quá..." Lục Thanh Hàn nhăn nhó đánh vào vai cậu.
Giang Hạo vội vàng buông ra, ân cần xoa xoa eo cho cô, khóe môi nhếch lên một nụ cười tà mị:
"Đau eo à? Để em massage cho. Nhưng mà... nhìn chị quyến rũ thế này, em sợ massage xong chúng ta lại phải 'vận động' tiếp đấy."
"Cút!"
Một chiếc gối bay thẳng vào mặt Giang Hạo, kèm theo tiếng cười khúc khích hiếm hoi của vị bác sĩ băng giá vang lên trong căn phòng ngập nắng.