MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMẢNH VỠ CỦA CHIÊM BAOChương 15: CƠN THỊNH NỘ CỦA THỰC TẠI

MẢNH VỠ CỦA CHIÊM BAO

Chương 15: CƠN THỊNH NỘ CỦA THỰC TẠI

1,477 từ · ~8 phút đọc

Tiếng chửi bới dội thẳng vào màng nhĩ An, nhức nhối như những mảnh thủy tinh đâm vào da thịt. Trước cổng ngôi nhà cấp bốn nhỏ bé, ba gã đàn ông lực lưỡng đang bao vây bà Nhàn. Một gã có hình xăm rồng cuốn dọc cánh tay, đang dùng bàn tay thô bạo đẩy mạnh vào vai bà, khiến bà ngã quỵ xuống nền xi măng sũng nước mưa. Tiếng la hét của gã đặc quánh mùi thuốc lá rẻ tiền và sự hung hãn: "Tiền nợ thì trốn, con trai bà đâu? Bảo nó ra đây không tao dỡ cái nhà này!"

An đứng sững lại giữa con hẻm, đôi bàn tay vừa được hơi ấm của cha sưởi ấm bỗng chốc trở nên lạnh toát. Mùi bùn đất từ cơn mưa ban nãy giờ đây bị lấn át bởi mùi mồ hôi nồng nặc và mùi sắt gỉ từ chiếc cửa cuốn đang bị một gã khác đá vào liên hồi. Rầm! Rầm! Âm thanh ấy vang vọng trong đầu An, mỗi cú đá như giáng thẳng vào lồng ngực anh. Thế giới lấp lánh bạc của anh vừa tan vỡ, để lại một thực tại đỏ ngầu và giận dữ.

Ông Minh vội vã lao lên, chắn trước mặt vợ mình, đôi vai gầy guộc run lên vì phẫn nộ nhưng giọng nói vẫn cố giữ sự bình tĩnh cuối cùng: "Các anh... từ từ nói chuyện. Con tôi đang bệnh, xin các anh đừng làm loạn."

"Bệnh cái con mẹ gì? Nó nợ là nợ, không có bệnh hoạn gì ở đây hết!" Gã xăm trổ khạc một bãi đờm xuống ngay sát chân ông Minh.

An thấy tầm nhìn mình bắt đầu nhòe đi. Anh nhìn thấy mẹ mình đang run rẩy dưới đất, những ngón tay gầy gộc bám chặt vào tà áo sờn cũ, gương mặt bà trắng bệch, đôi môi tím tái vì sợ hãi. Anh nhìn thấy Tuệ Nghi đang đứng sau cánh cửa gỗ hé mở, đôi mắt con bé trợn trừng, hai tay bịt chặt tai, hơi thở dồn dập khiến lồng ngực phập phồng như một con chim nhỏ sắp kiệt sức.

Cơn hoảng loạn bắt đầu dâng trào. An muốn hét lên, muốn lao vào bảo vệ mẹ, nhưng đôi chân anh như bị đóng đinh xuống mặt đường nhựa. Một phần trong anh vẫn đang gào thét đòi quay lại khu rừng bạc – nơi không có sự nhục nhã này, nơi anh là một vị thần được bảo bọc bởi sự tĩnh lặng. Nhưng thực tại không cho phép anh chạy trốn. Tiếng chát vang lên khô khốc, gã kia vừa hất tung đống bát đĩa bà Nhàn đang phơi trên kệ ngoài sân. Những mảnh gốm vỡ nát, văng tung tóe, có mảnh sượt qua chân An, để lại một vết cắt rớm máu.

Giữa lúc hỗn loạn ấy, một chiếc xe ô tô màu đen bóng loáng đỗ xịch đầu ngõ. Bác sĩ Thành bước xuống, đi cùng một người đàn ông trung niên mặc bộ vest xám lịch lãm, tay cầm một cặp tài liệu da bóng bẩy. Sự xuất hiện của họ mang theo một luồng không khí khác hẳn – mùi nước hoa gỗ trầm ấm áp và phong thái đĩnh đạc khiến lũ chủ nợ khựng lại trong giây lát.

"Tôi là luật sư Hoàng, người đại diện pháp lý cho gia đình này," người đi cùng bác sĩ Thành lên tiếng, giọng nói đanh thép và lạnh lùng như thép nguội. Ông lấy ra một tờ giấy có dấu đỏ, đưa thẳng trước mặt gã cầm đầu. "Hành vi xâm nhập gia cư bất hợp pháp, phá hoại tài sản và đe dọa thân thể là trọng tội. Tôi đã ghi hình lại toàn bộ sự việc. Các anh muốn lấy tiền hay muốn đi tù?"

Bác sĩ Thành bước nhanh đến bên An, ông đặt một bàn tay ấm áp lên gáy anh, khẽ bóp nhẹ. Xúc giác từ lòng bàn tay bác sĩ mang theo sự trấn an kỳ lạ. "Hít thở đi An. Nhìn vào mắt bác. Thực tại đang đau đớn, nhưng bác và gia đình đang ở đây để chịu đựng cùng cháu. Đừng nhìn về phía khu rừng nữa, hãy nhìn vào mẹ cháu kìa."

An run rẩy hít một hơi. Mùi thuốc tây nhẹ nhàng từ áo blouse của bác sĩ giúp anh định thần. Anh nhìn thấy luật sư Hoàng đang điềm tĩnh thương thảo, đưa ra các điều khoản giãn nợ dựa trên hồ sơ bệnh án của An mà bác sĩ Thành cung cấp. Anh thấy những gã chủ nợ bắt đầu thu lại vẻ hung hăng, chúng hậm hực nhận lấy những tờ giấy thỏa thuận rồi rút lui, để lại một đống đổ nát của sự sợ hãi.

Ông Minh đỡ bà Nhàn đứng dậy. Hai ông bà ôm lấy nhau, run rẩy trong cơn mưa đã bắt đầu ngớt. Tuệ Nghi chạy nhào ra, ôm chặt lấy chân An, tiếng khóc của con bé lúc này mới vỡ òa, nóng hổi thấm qua lớp quần vải của anh.

An quỳ xuống, ôm lấy em gái. Anh cảm nhận được nhịp tim của Nghi đang đập liên hồi vào ngực mình. Làn da con bé lạnh ngắt, hơi thở mang theo vị mặn của nước mắt. Bác sĩ Thành đứng bên cạnh, nhìn cảnh tượng ấy với ánh mắt thâm trầm.

"An," bác sĩ khẽ gọi, "Cháu thấy không? Thực tại có thể là một con quái vật đỏ rực, sẵn sàng nuốt chửng chúng ta. Nhưng nó cũng là nơi duy nhất cháu có thể cảm nhận được hơi ấm của người thân. Nếu cháu chọn trốn đi, họ sẽ phải đối mặt với con quái vật này một mình."

An nhìn vào những mảnh vỡ của bát đĩa trên sàn nhà. Anh đưa tay nhặt một mảnh sứ lên, cạnh sắc của nó cắt vào đầu ngón tay anh, một giọt máu đỏ thẫm trào ra. Cái đau này chân thật hơn bất cứ cảm giác nào trong rừng. Anh bắt đầu hiểu rằng, cái giá của sự bình yên giả tạo trong chiêm bao chính là sự tan nát của những người anh yêu thương ở ngoài đời.

Bác sĩ Thành và luật sư Hoàng rời đi sau khi dặn dò kỹ lưỡng. Căn nhà trở lại sự yên lặng, nhưng là một sự yên lặng đầy sẹo. An cùng bố dọn dẹp đống đổ nát. Anh chạm vào từng mảnh vỡ, cảm nhận sự thô ráp của gốm, mùi tanh nồng của đất cát bị xới tung. Mỗi hành động thủ công lúc này giống như một sợi dây xích kéo anh lại với mặt đất.

Tối đó, sau khi mọi người đã thiếp đi vì kiệt sức, An ngồi một mình trong phòng. Anh lấy lọ thuốc an thần ra, nhìn những viên thuốc màu trắng nhỏ xíu. Chúng lung linh dưới ánh đèn ngủ, gợi nhớ đến những đốm lân quang trong khu rừng bạc. Một sự cám dỗ ghê gớm trỗi dậy: Chỉ cần một viên, anh sẽ không còn thấy mẹ khóc, không còn thấy những gã đòi nợ, không còn thấy sự hèn nhát của chính mình.

Anh đưa viên thuốc lên gần môi. Nhưng đúng lúc đó, từ dưới khe cửa phòng, một mẩu giấy nhỏ được đẩy vào.

An cầm lấy mẩu giấy. Trên đó là nét chữ nguệch ngoạc của Tuệ Nghi, vẫn còn nhòe đi vì nước mắt: "Anh ơi, mai mình cùng tưới cây nhé? Cây xương rồng của anh sắp nở hoa rồi."

An nhìn mẩu giấy, rồi lại nhìn viên thuốc. Một cảm giác nóng hực bốc lên trong lồng ngực anh, không phải là sự hưng phấn, mà là một sự phản kháng quyết liệt. Anh vò nát viên thuốc trong lòng bàn tay, để lại những hạt bụi phấn trắng xóa dính vào vết xước cũ.

Bất chợt, tiếng piano từ phòng dưới vang lên. Không phải là bản nhạc nhẹ nhàng bác sĩ Thành gợi ý, mà là một chuỗi nốt nhạc lộn xộn, gay gắt và đầy kịch tính, như thể Nghi đang cố dùng âm thanh để xua đuổi những bóng ma đang lởn vởn quanh nhà. Nhưng trong sự hỗn loạn ấy, An bỗng nghe thấy một tiếng cười lanh lảnh, không phải của Nghi, mà là một giọng nói quen thuộc vọng ra từ trong gương.

Anh nhìn vào gương. Hình bóng trong đó không phải là An héo úa, mà là một thực thể rực rỡ, bao phủ bởi một màu đỏ rực như máu và lửa. Hình bóng ấy mỉm cười, một nụ cười ngạo nghễ của một kẻ vừa tìm thấy quyền năng tối thượng, khiến toàn bộ không gian căn phòng bỗng chốc trở nên nóng rực và quyến rũ một cách đáng sợ.