MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMẢNH VỠ CỦA CHIÊM BAOChương 14: LỜI NÓI DỐI VÀ SỰ BAO DUNG

MẢNH VỠ CỦA CHIÊM BAO

Chương 14: LỜI NÓI DỐI VÀ SỰ BAO DUNG

1,333 từ · ~7 phút đọc

Thành phố bước vào những ngày nồm ẩm, bầu trời như một tấm màn xám xịt đổ xuống những cơn mưa phùn rây rắc, khiến không khí lúc nào cũng đặc quánh mùi khói xe và hơi nước ngai ngái. Thiên An đứng trước cổng công ty – một tòa nhà văn phòng cũ kỹ với những mảng tường rêu mốc. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người ra vào hối hả va chạm vào nhau, tiếng gõ bàn phím lạch cạch vọng ra từ sảnh chờ... tất cả dội vào tai anh như những búa rìu nện thẳng vào dây thần kinh.

Anh thấy khó thở. Cổ họng khô khốc, còn đôi bàn tay – nơi những vết xước măng mọc từ đêm mộng du hôm trước vẫn còn đỏ hửng – bắt đầu run rẩy dữ dội. Thực tại đối với An lúc này giống như một bộ phim bị nhiễu sóng, âm thanh quá lớn và màu sắc quá gắt. Anh thèm khát sự im lặng tuyệt đối của khu rừng bạc, thèm cái cảm giác đôi chân trần chạm vào thảm cỏ mềm mượt như nhung chứ không phải nền xi măng cứng nhắc và lạnh lẽo này.

An quay đầu bỏ chạy. Anh không vào văn phòng. Anh bước đi vô định, lách qua những con hẻm nhỏ, mặc cho mưa phùn thấm ướt vạt áo sơ mi mỏng. Điểm đến của anh là công viên thành phố – nơi duy nhất có những tán cây đủ lớn để anh có thể trốn chạy khỏi ánh nhìn của thế gian.

Tại một góc khuất bên gốc cây xà cừ cổ thụ, An ngồi thụp xuống ghế đá. Bề mặt ghế lạnh toát, ẩm ướt thấm qua lớp quần vải, nhưng anh không quan tâm. Anh tựa đầu vào thân cây thô ráp, nhắm nghiền mắt lại. Mùi vỏ cây sũng nước và mùi cỏ dại ngậm mưa phảng phất quanh đây. Anh cố gắng điều hòa nhịp thở, ép bản thân mình tin rằng chỉ cần nhắm mắt đủ lâu, những tán lá xà cừ kia sẽ biến thành những tán lá bạc lấp lánh, và tiếng xe cộ ngoài kia sẽ hóa thành tiếng suối reo trong vắt.

An ngủ thiếp đi trong trạng thái kiệt quệ về tinh thần. Trong cơn mơ chập chờn, anh thấy mình đang bay. Cơ thể nhẹ bẫng như một sợi tơ trời, không còn nợ nần, không còn những kỳ vọng đè nặng trên vai. Anh cười, một nụ cười ngây dại và hạnh phúc mà đã lâu lắm rồi gia đình không được nhìn thấy.

"An..."

Một giọng nói trầm thấp, khàn khàn vang lên, không phải tiếng gió, cũng không phải tiếng chim của khu rừng. An giật mình mở mắt.

Trước mặt anh không phải là thiên đường lộng lẫy, mà là đôi giày ba-ta cũ mòn dính đầy bùn đất. Ngước mắt lên, anh sững sờ khi thấy ông Minh đang đứng đó. Ông mặc chiếc áo khoác gió đã sờn vai, mái tóc lấm tấm mưa, đôi bàn tay gầy guộc đan chặt vào nhau phía trước bụng.

An hoảng loạn. Anh bật dậy, định thốt ra một lời nói dối đã chuẩn bị sẵn trong đầu: “Con... con đi gặp khách hàng gần đây nên ghé nghỉ một chút” hoặc “Công ty hôm nay cho nghỉ sớm”. Tim anh đập loạn xạ, đôi mắt dáo dác tìm đường lẩn tránh. Anh sợ sự thịnh nộ của cha. Anh sợ ông sẽ mắng anh là kẻ hèn nhát, là đứa con vô tích sự đang tâm vứt bỏ công việc duy nhất để đi ngủ ở công viên như một kẻ lang thang.

Nhưng ông Minh không mắng. Ông cũng không nhìn anh bằng ánh mắt thất vọng mà An vẫn hằng ám ảnh.

Ông lặng lẽ ngồi xuống chỗ ghế đá còn ướt, ngay cạnh An. Ông lấy từ trong túi áo ra một chiếc khăn tay nhỏ, cẩn thận lau đi những giọt nước mưa đang đọng trên trán con trai. Động tác của ông vụng về nhưng tràn đầy sự nâng niu, như thể ông đang chạm vào một món đồ sứ dễ vỡ nhất thế gian.

"Bố..." An nghẹn lời, lời nói dối tắc nghẹn nơi cổ họng.

Ông Minh nhìn ra khoảng không phía trước, nơi những người tập dưỡng sinh đang bắt đầu tản ra vì mưa nặng hạt. Ông thở dài một hơi, làn hơi mỏng manh tan biến vào không khí lành lạnh.

"Nếu mệt quá, bố con mình cùng ngồi nghỉ một lát. Không sao đâu An."

Câu nói của ông nhẹ như không, nhưng lại khiến lồng ngực An thắt lại. Thay vì sự phán xét, anh nhận được một khoảng lặng để thở. Ông Minh không hỏi tại sao anh trốn việc, không nhắc đến những tờ hóa đơn hay trách nhiệm của một người trưởng thành. Ông chỉ ngồi đó, dùng bả vai vững chãi của mình để che chắn một chút gió lạnh cho con.

An cúi đầu, bàn tay anh vô thức chạm vào tay cha. Lần đầu tiên sau nhiều năm, anh cảm nhận được hơi ấm thực sự từ một cơ thể sống. Tay ông Minh ráp như vỏ cây, đầy những vết chai sạn và nốt đồi mồi, nhưng nó mang theo một nhịp đập ấm nóng và vững chãi. Nó không lung linh như ánh bạc trong rừng, nhưng nó có thật. Nó nhắc anh nhớ rằng anh vẫn còn một nơi để thuộc về, ngay cả khi anh tan nát nhất.

"Ngày xưa lúc bố mới đi làm," ông Minh bắt đầu kể, giọng đều đều như đang tự sự với chính mình, "có những ngày bố chỉ muốn nhảy xuống xe bus, đi thật xa khỏi cái thành phố này. Áp lực kinh khủng lắm con ạ. Có những lần bố cũng vào công viên ngồi cả buổi chiều chỉ để nhìn những con kiến bò trên đất. Đời người, ai cũng có lúc thấy mình như một mảnh gương vỡ, không biết phải gắn lại từ đâu."

Nước mắt An bắt đầu rơi, lặng lẽ hòa cùng nước mưa trên má. Anh nhận ra bố không phải là một pho tượng hoàn hảo không biết đớn đau. Ông cũng từng vỡ vụn, cũng từng muốn trốn chạy. Lời nói dối của An lúc này trở nên thừa thãi và nực cười trước sự bao dung quá lớn của cha.

Hai cha con ngồi đó rất lâu giữa công viên vắng người. Mùi đất ẩm sau mưa dường như không còn khó chịu nữa. An tựa nhẹ đầu vào vai cha, cảm nhận lớp vải áo khoác gió sột soạt và hơi ấm lan tỏa. Khu rừng trong tâm trí anh đột ngột mờ đi, nhường chỗ cho hình ảnh thực tế về người đàn ông già nua đang cố gắng cứu vãn đứa con của mình bằng tất cả những gì ông còn lại.

Khi cơn mưa bắt đầu nặng hạt hơn, ông Minh đứng dậy, chìa tay về phía An. "Về thôi con. Mẹ nấu canh chua rồi. Ăn nóng cho khỏe người."

An nắm lấy bàn tay ấy, đứng dậy. Bước chân anh dù còn loạng choạng nhưng đã có một điểm tựa.

Tuy nhiên, ngay khi họ vừa bước ra khỏi cổng công viên, một tiếng gào thét chói tai xé toạc không gian tĩnh lặng. Một nhóm người xăm trổ, mặt mày bặm trợn đang đứng quây kín trước cửa nhà họ, tay cầm những tờ giấy nợ bị vò nát. Tiếng chửi bới vang tận đầu ngõ, hòa cùng tiếng khóc nấc lên của bà Nhàn và tiếng piano của Tuệ Nghi bỗng dưng đứt quãng bằng một âm thanh chát chúa như dây đàn vừa đứt.

Cảnh tượng bình yên vừa nhen nhóm bỗng chốc bị xé toạc bởi thực tại tàn khốc nhất. Những con quỷ của nợ nần không còn nằm trong trang giấy, chúng đã tìm đến tận cửa, nhe nanh múa vuốt chờ đợi con mồi.