Ánh sáng ban mai yếu ớt lách qua khe rèm, nhảy múa trên những hạt bụi li ti đang lơ lửng trong không trung căn phòng chật hẹp. Thiên An thức dậy với một cảm giác rã rời khủng khiếp, như thể anh vừa mới vác một tảng đá khổng lồ leo qua những dốc núi cao vút trong giấc ngủ. Cơn buồn ngủ từ những viên thuốc an thần tối qua vẫn còn bám lấy đại não như một lớp sương mù dày đặc, khiến mọi suy nghĩ trở nên trì trệ và đứt quãng.
Anh khẽ vươn vai, và ngay lập tức, một cơn đau rát buốt xộc thẳng vào dây thần kinh.
An sững người, đưa bàn tay trái lên ngang tầm mắt. Dưới ánh sáng xám xịt của buổi sớm, những vạch đỏ thẫm hiện ra rõ mồn một dọc theo cẳng tay và lòng bàn tay xanh xao. Đó không phải là những vết xước mờ nhạt do va đập thông thường. Chúng là những đường rách dài, da thịt lật sang hai bên, rớm máu và đã bắt đầu đóng vảy cứng màu nâu đen. Có những vết sâu đến mức anh có thể cảm nhận được cái nhói buốt mỗi khi không khí lạnh trong phòng chạm vào.
Điều kỳ lạ nhất không nằm ở nỗi đau, mà nằm ở thứ đang vương lại trên những vết thương đó.
An đưa ngón tay run rẩy chạm vào một vảy máu khô trên mu bàn tay. Anh cảm nhận được sự thô ráp, nhám xịt. Khi dụi nhẹ, những mẩu vụn li ti rơi xuống ga giường trắng muốt. Đó là vỏ cây già mục và những hạt cát đen nhỏ xíu, sắc lẹm. Anh đưa tay lên mũi ngửi. Không phải mùi thuốc hóa học, cũng không phải mùi ẩm mốc quen thuộc của căn phòng. Đó là mùi nhựa thông nồng nặc và mùi đất ẩm ướt sau cơn mưa – thứ mùi đặc trưng của khu rừng bạc lấp lánh mà anh vẫn hằng ghé thăm trong những cơn mộng mị.
Một nỗi sợ hãi nguyên thủy dâng lên trong lòng An. Anh nhớ rõ tối qua mình đã uống thuốc, đắp chăn và chìm vào giấc ngủ ngay tại đây. Anh chưa từng rời khỏi chiếc đệm này. Vậy tại sao thực tại lại mang dấu vết của chiêm bao? Tại sao những cành cây trong khu rừng tưởng tượng lại có thể cào rách da thịt anh ở thế giới này?
"Cọc... cọc..."
Tiếng gõ cửa vang lên khiến An giật bắn người, anh vội vã kéo tay áo xuống che kín những vết xước.
Bác sĩ Thành bước vào cùng với ông Minh. Vẻ mặt bác sĩ vẫn điềm tĩnh như mọi khi, nhưng đôi mắt sau gọng kính lão khẽ nheo lại khi quan sát dáng vẻ co cụm của An. Ông không ngồi xuống ghế mà đứng tựa lưng vào mép bàn, nơi chồng hóa đơn nợ nần đã được dọn dẹp gọn gàng hơn trước.
"Đêm qua cháu ngủ thế nào, An?" Bác sĩ Thành hỏi, giọng ông trầm thấp và dịu nhẹ như một bản nhạc thiền.
An lúng túng, bàn tay giấu dưới chăn không ngừng cọ xát vào nhau, khiến những vết thương càng thêm đau rát. "Cháu... cháu vẫn ngủ ngon. Khu rừng rất yên bình."
Bác sĩ Thành không đáp lời ngay. Ông tiến lại gần, khẽ đặt tay lên vai An. "An này, đôi khi tâm trí chúng ta rất kỳ diệu. Khi nỗi đau ở thực tại quá lớn, nó sẽ mượn đôi chân của cháu để đi tìm sự xoa dịu ngay cả khi cháu đang ngủ."
Nói rồi, bác sĩ khẽ ra hiệu. Ông Minh tiến tới, đưa cho An một chiếc gương nhỏ. An nhìn vào gương, gương mặt anh hốc hác, nhưng điều khiến anh kinh hãi là trên cổ anh cũng có một vết xước dài, rướm máu đỏ tươi.
"Đó là hiện tượng mộng du trong trạng thái thoát ly sâu," bác sĩ Thành giải thích, mắt ông nhìn thẳng vào đôi mắt đang dao động của An. "Trong cơn mơ, cháu tưởng mình đang dạo chơi trên thảm cỏ bạc, nhưng thực tế, cơ thể cháu đã dậy, cháu đã điên cuồng cào cấu vào cánh cửa sổ gỗ cũ kỹ kia, hoặc cố gắng leo lên kệ sách để tìm lối thoát. Những mảnh gỗ mục và cát bụi trên kệ chính là thứ đã găm vào tay cháu."
An nhìn sang phía cửa sổ. Đúng như lời bác sĩ, những vết cào cấu mới tinh, sâu hoắm hiện rõ trên khung gỗ mục nát. Những dăm gỗ còn dính cả chút máu tươi. Hóa ra, thiên đường của anh chỉ là một màn kịch đau đớn mà cơ thể anh phải gánh chịu.
"Chúng ta sẽ bắt đầu liệu pháp hành vi từ hôm nay," bác sĩ Thành ngồi xuống cạnh An, hơi ấm từ người ông lan tỏa khiến An bớt run rẩy. "Bác muốn cháu học cách chạm vào thực tại. Không phải bằng sự chịu đựng, mà bằng sự nhận diện."
Ông lấy ra từ túi xách một hộp nhỏ chứa đầy những viên sỏi nhẵn nhụi và một mẩu gỗ trầm hương nhỏ. Ông đặt chúng vào lòng bàn tay bị thương của An.
"Nào, đừng nhắm mắt. Hãy nhìn vào chúng. Cảm nhận độ lạnh của viên sỏi, sự thô mộc của thớ gỗ. Hãy ngửi mùi hương này, đây là mùi của thực tại, nó có thật và nó không làm đau cháu."
An nhắm mắt theo bản năng nhưng bác sĩ Thành khẽ nhắc: "Mở mắt ra, An. Nhìn vào bố cháu đi."
An ngước lên. Ông Minh đang đứng đó, đôi bàn tay thô ráp, chai sạn vì sương gió của ông đang đan chặt vào nhau. Ánh mắt ông không còn sự giận dữ hay thất vọng thường thấy, mà chỉ còn là một vùng nước mênh mông sự bao dung và đau đớn. An nhìn thấy những nếp nhăn xô lại nơi khóe mắt bố, nhìn thấy sợi tóc bạc trắng vừa mới điểm thêm trên thái dương ông.
Lần đầu tiên sau một thời gian dài, An không thấy bố là một bóng ma hay một gánh nặng. Anh thấy ông là một con người bằng xương bằng thịt, đang đứng đó, chịu đựng cùng anh.
An khẽ siết chặt viên sỏi trong tay. Cạnh sắc của viên sỏi ấn vào vết thương khiến anh nhăn mặt, nhưng chính cái đau đó lại khiến anh cảm thấy mình đang "tỉnh". Anh bắt đầu tập trung vào hơi thở, hít vào mùi trầm hương dịu nhẹ, thở ra những u uất đặc quánh trong lồng ngực. Bác sĩ Thành hướng dẫn anh cách ghi lại những cảm giác này vào một cuốn sổ nhỏ, bắt anh phải cam kết thực hiện những hành động thực tế như tự tay tưới cây hay lau dọn góc phòng mỗi sáng.
Cuối buổi trị liệu, bác sĩ Thành thu dọn đồ đạc. Trước khi ra về, ông đứng lại ở cửa, nhìn An một lúc lâu rồi nói: "Khu rừng đó có thể đẹp, nhưng nó là một cái bẫy không có lối ra. Những vết xước trên tay cháu là lời cảnh báo của cơ thể. Nó đang van xin cháu hãy trở về."
An ngồi lại một mình trong căn phòng. Anh nhìn xuống lòng bàn tay, nơi những vết thương vẫn còn nhức nhối. Anh cầm cuốn sổ bác sĩ tặng, định viết những dòng đầu tiên về cảm giác của mình.
Nhưng khi anh vừa đặt bút xuống, một luồng khí lạnh lẽo đột ngột thổi qua gáy, lạnh đến mức làm nổi da gà. Từ góc phòng tối tăm nhất, nơi ánh sáng không chạm tới, An nghe thấy một tiếng thì thầm rạn vỡ, âm thanh như tiếng lá khô bị nghiền nát dưới gót chân ai đó.
"Họ lừa dối ngươi đấy... Thực tại này mới chính là vết xước không bao giờ lành."
An quay phắt lại, nhưng góc phòng trống rỗng. Chỉ có bóng của chiếc áo khoác treo trên giá đang đung đưa nhẹ nhàng như một hình nhân không đầu, và trên sàn nhà, một vệt sáng bạc lấp lánh lạ thường vừa lướt qua như một con rắn nhỏ, biến mất hút vào gầm giường.