Căn nhà nằm sâu trong con hẻm nhỏ hôm nay tĩnh lặng một cách đáng sợ. Cái tĩnh lặng không phải của sự bình yên, mà là của một mặt hồ đóng băng, nơi chỉ cần một tiếng động nhẹ cũng có thể khiến mọi thứ vỡ vụn. Thiên An vẫn nhốt mình trong phòng, sự hiện diện của anh chỉ được xác nhận qua hơi thở nặng nề và mùi thuốc an thần phảng phất qua khe cửa – thứ mùi hóa học khô khốc, ngai ngái, đối nghịch hoàn toàn với hương thảo mộc thanh khiết mà anh hằng khao khát trong những giấc chiêm bao.
Dưới phòng khách, Tuệ Nghi ngồi trước cây đàn piano đứng (upright piano) cũ kỹ, lớp sơn đen đã sờn ở những góc cạnh. Những đầu ngón tay cô run rẩy, đặt nhẹ lên phím đàn lạnh lẽo. Cô nhớ lại cuộc gọi tối qua với bác sĩ Thành. Giọng ông trầm ấm nhưng đầy sức nặng: "An đang trôi xa dần, Nghi ạ. Những viên thuốc chỉ giúp cậu ấy ngủ, nhưng nó cũng làm mờ đi ranh giới giữa thực và ảo. Chúng ta cần một sợi dây. Không phải bằng lời nói, vì cậu ấy đã đóng tai lại với thế gian rồi. Hãy dùng rung động. Âm nhạc là thứ ngôn ngữ duy nhất có thể len lỏi vào tiềm thức mà không bị sự phòng vệ của lý trí ngăn cản."
Nghi hít một hơi thật sâu. Lồng ngực cô thắt lại khi nghĩ đến anh trai. Cô không chơi những bản nhạc kịch tính, dồn dập của Beethoven hay những khúc luyện tập khô khan. Cô bắt đầu bằng những nốt nhạc đơn lẻ, chậm rãi.
Đô... Sol... Đô...
Tiếng đàn vang lên, thanh mảnh và trong vắt như những giọt nước rơi xuống một chiếc bát đồng. Âm thanh ấy len lỏi qua cầu thang gỗ cũ kỹ, nơi những con mọt vẫn âm thầm đục khoét, rồi lách qua khe cửa phòng An.
Bên trong căn phòng tối mờ, An đang nằm nghiêng, đôi mắt lờ đờ nhìn vào khoảng không. Anh đang cố gắng tìm lại lối vào khu rừng bạc. Trong tâm trí anh, những tán lá lấp lánh đang dần hiện ra, nhưng chúng mờ ảo, chập chờn như một tín hiệu truyền hình lỗi. Cơn buồn ngủ từ thuốc an thần khiến chân tay anh nặng chì, cảm giác như cơ thể đang lún sâu xuống một bãi lầy đen đặc.
Nhưng rồi, một âm thanh vang lên. Nó không thuộc về khu rừng. Nó cũng không giống tiếng cằn nhằn của chủ nợ hay tiếng thở dài của mẹ.
Tình... tang...
An khẽ nhíu mày. Tiếng đàn piano của Nghi thường ngày luôn mang vẻ vội vã, đầy áp lực của một sinh viên nhạc viện đang chạy đua với các kỳ thi. Nhưng hôm nay, nó lạ lắm. Nó mềm như lụa, nhẹ như hơi thở của gió trên mặt hồ. Nghi đang chơi một bản nhạc không tên, những giai điệu lặp đi lặp lại như một lời vỗ về. Cô thay đổi cường độ, từ rất khẽ đến hơi nhấn nhá, tạo ra những gợn sóng âm thanh bao bọc lấy không gian.
Ở dưới lầu, Nghi nhắm mắt lại. Cô hình dung ra anh trai mình đang lạc lối giữa những bóng ma lấp lánh của khu rừng bạc. Cô không muốn kéo anh về bằng sức mạnh; cô muốn dùng âm nhạc để thắp lên một ngọn đèn dầu nhỏ, đủ để anh thấy đường mà tự bước lại gần phía gia đình. Những ngón tay cô lướt trên phím đàn, cảm nhận được độ nảy nhẹ nhàng và cái rung động của dây đàn truyền qua mặt gỗ, chạy dọc vào cánh tay. Cô chơi bằng cả trái tim đang rỉ máu của mình. Bản nhạc bắt đầu chuyển sang cung thứ, mang một chút nỗi buồn man mác nhưng không bi lụy. Đó là âm thanh của sự thấu hiểu: "Em biết anh đau, em biết anh mệt, nhưng em vẫn ở đây."
Tiếng đàn chạm vào da thịt An. Anh cảm thấy một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng. Những hình ảnh về khu rừng bạc bỗng nhiên dao động. Màu bạc chói lòa bắt đầu nhạt đi, thay vào đó là màu vàng nhạt của ánh đèn phòng khách mà anh đã lâu không xuống tới. Anh đưa bàn tay gầy gộc của mình chạm vào bức tường ẩm mốc. Lần đầu tiên sau nhiều ngày, anh không thấy ghê tởm cái xúc giác thô ráp đó. Tiếng đàn của em gái như một dòng suối ấm áp, rửa trôi đi cái lạnh lẽo của những viên thuốc hóa học.
An ngồi dậy, cử động này khiến anh thấy chóng mặt, nhưng tiếng piano vẫn tiếp tục vang lên, kiên trì và nhẫn nại. Nó như một sợi chỉ đỏ mỏng manh nhưng dẻo dai, buộc vào cổ tay anh, kéo anh ra khỏi vực thẳm của sự trống rỗng. Anh áp tai vào cửa gỗ, lắng nghe kỹ hơn. Anh có thể nghe thấy cả tiếng bàn đạp (pedal) của đàn piano nấc lên khe khẽ sau mỗi nhịp nhấn, nghe thấy cả tiếng hít thở dồn dập của Nghi ở phía dưới.
Đó là âm thanh của sự sống. Một sự sống đầy lỗi lầm, đầy mệt mỏi, nhưng nó có thật. Nó có nhiệt độ.
Bà Nhàn đứng ở cửa bếp, tay vẫn còn cầm chiếc khăn lau bát đĩa ướt sũng. Bà không dám thở mạnh, chỉ đứng đó nhìn bóng lưng con gái đang đổ dài trên sàn nhà theo ánh nắng chiều tà. Bà thấy vai Nghi run lên. Những giọt nước mắt của cô bé rơi xuống phím đàn, nhưng nhịp điệu vẫn không hề đứt quãng. Âm nhạc lúc này không còn là nghệ thuật, nó là một lời khẩn cầu.
Trong phòng, An bắt đầu đưa tay lên cổ họng. Anh cảm thấy một sự nghẹn ứ, như có một tảng băng đang tan ra. Những ảo ảnh về thiên đường không màu bắt đầu nứt vỡ. Ở đó không có tiếng đàn này. Ở đó chỉ có sự im lặng lộng lẫy và lạnh lẽo. Còn ở đây, dù căn phòng có mùi ẩm mốc, dù ngoài kia nợ nần vẫn bủa vây, nhưng có một người em gái đang vắt kiệt sức lực để gọi tên anh qua những phím đàn đen trắng.
An run rẩy đứng dậy. Anh bước những bước không vững vàng về phía cửa phòng. Bàn tay anh đặt lên nắm cửa kim loại lạnh toát. Anh muốn mở cửa, nhưng nỗi sợ hãi thực tại lại bóp nghẹt trái tim anh. Đúng lúc đó, Nghi chuyển tông, bản nhạc trở nên sáng hơn, giống như ánh mặt trời vừa xuyên qua đám mây xám.
Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận được cái vị mặn của mồ hôi trên môi mình, một vị thật đến nhói lòng. Nắm cửa từ từ xoay. Tiếng kẹt cửa vang lên khô khốc, cắt ngang một nốt nhạc đang ngân dài.
Dưới nhà, Nghi đột ngột dừng tay. Cả căn nhà nín thở. Tiếng bước chân trần nặng nề, chậm chạp bắt đầu vang lên trên cầu thang gỗ. Từng tiếng cọc... cạch... đều đặn.
An xuất hiện ở đầu cầu thang, tóc tai bù xù, đôi mắt trũng sâu nhìn xuống. Anh không nhìn mẹ, không nhìn căn nhà tan hoang, mà nhìn vào đôi bàn tay đang đặt trên phím đàn của Nghi.
"Anh..." - Nghi thốt lên, giọng nghẹn lại.
An không nói gì. Anh lảo đảo bước xuống, mỗi bước đi như một cuộc vật lộn với trọng lực. Khi đến sát cạnh em gái, anh không ôm cô, cũng không khóc. Anh chỉ đưa bàn tay xanh xao của mình ra, khẽ chạm vào phím đàn Đô cao nhất – nốt nhạc thanh mảnh và cô độc nhất trên phím đàn. Một tiếng ting vang lên, lạc lõng nhưng chân thật.
Sợi dây rung động đã kết nối thành công. Nhưng ngay khi An định ngồi xuống cạnh em gái, anh chợt khựng lại. Một cảm giác nhói đau truyền từ lòng bàn tay lên tận đại não. Anh lật lòng bàn tay mình lên và bàng hoàng nhìn thấy những vết trầy xước rướm máu, đỏ thẫm và cay nồng. Chúng không phải là vết thương cũ. Chúng mới tinh, còn vương lại cả những mảnh vụn của thứ gì đó giống như vỏ cây và đất cát khô khốc, dù cả ngày anh không hề bước chân ra khỏi giường.