Bóng đêm bao phủ căn hộ 402, nhưng bên trong phòng Thiên An, sự tăm tối dường như mang một khối lượng vật chất riêng biệt. Nó không phải là sự vắng mặt của ánh sáng, mà là một màn sương đục ngầu, len lỏi vào từng thớ thịt. Sau trận gầm thét đuổi mẹ ra ngoài, An cảm thấy một sự kiệt quệ khủng khiếp. Những âm thanh của thực tại—tiếng mưa gõ vào mái tôn kêu "bộp... bộp", tiếng thút thít nghẹn ngào của bà Nhàn ở phòng khách—tất cả đều giống như những chiếc đinh nhọn đóng thẳng vào màng nhĩ anh.
Anh cần phải quay lại khu rừng. Ngay lập tức.
Nhưng thế giới bạc ấy đang xa dần. Cơn hưng phấn từ dòng suối ngọt ngào bắt đầu tan biến, để lại trong miệng An vị chát đắng của nước bọt và cảm giác buồn nôn nhộn nhạo. Đôi bàn tay anh run rẩy quờ quạng dưới gối, cảm nhận lớp vải thô ráp đã sờn rách, cho đến khi những đầu ngón tay chạm vào một bề mặt nhựa nhẵn thín và lạnh lẽo.
Cạch.
Tiếng nắp lọ nhựa bật mở vang lên khô khốc trong không gian tĩnh mịch. Thiên An lôi ra một lọ thuốc không nhãn mác, thứ mà anh đã bí mật mua từ một kẻ môi giới trên mạng với lời hứa hẹn về "một giấc ngủ không bao giờ có ác mộng". Anh đổ một vốc thuốc ra lòng bàn tay. Dưới ánh sáng lờ mờ từ chiếc đèn đường hắt qua khe rèm, những viên thuốc hiện ra với hình thù tròn lẳn, màu trắng đục, toát ra một mùi hóa chất ngai ngái trộn lẫn với mùi bột ngô.
Anh không chần chừ. An bỏ vào miệng hai viên, rồi thêm hai viên nữa. Anh nuốt chửng chúng mà không cần nước. Cảm giác viên thuốc cứng ngắc và khô khốc cọ xát vào vòm họng khiến anh sặc sụa, nhưng ngay sau đó, một luồng hơi lạnh từ dạ dày bắt đầu lan tỏa.
Mười phút sau, thế giới bắt đầu nhòe đi.
Khu rừng bạc hiện ra, nhưng lần này nó lộng lẫy đến mức rùng mình. Những tán lá không còn chỉ là màu bạc mà chuyển sang ánh kim sặc sỡ, rực rỡ như những mảnh gương vỡ dưới mặt trời. Người dẫn đường bằng khói đứng đó, vẫy gọi anh bằng một cử chỉ thanh thoát. An bước tới, cảm giác cơ thể mình nhẹ bẫng như một sợi tơ trời, không còn chút trọng lượng của sự nhục nhã hay nợ nần.
Sáng hôm sau, một cuộc gọi video được kết nối giữa Tuệ Nghi và bác sĩ Thành. Nghi cầm điện thoại bằng đôi tay run bần bật, cô đang đứng ngoài ban công, nơi mùi khói bụi của đường phố và mùi ẩm ướt sau cơn mưa đêm vẫn còn nồng nặc.
"Bác sĩ Thành... anh An lạ lắm," Nghi thì thầm, giọng cô lạc đi giữa tiếng xe cộ ồn ào phía dưới. "Sáng nay em vào phòng, anh ấy nhìn em nhưng ánh mắt hoàn toàn trống rỗng. Nó giống như... giống như anh ấy đang nhìn vào một bức tường trắng vậy."
"Nghi, hãy giữ bình tĩnh. Cho tôi nghe giọng của An được không?" Bác sĩ Thành yêu cầu, gương mặt anh qua màn hình điện thoại hiện rõ vẻ nghiêm nghị.
Nghi bước vào phòng. An đang ngồi bên cửa sổ, bàn tay anh cứ lặp đi lặp lại động tác vuốt ve không trung.
"Anh An... bác sĩ Thành muốn nói chuyện với anh."
An từ từ quay đầu lại. Khi anh cất tiếng, cả Nghi và bác sĩ Thành đều sững người. Giọng nói của An không còn độ trầm bổng của con người. Nó bằng phẳng, mỏng mảnh và lạnh lẽo như tiếng kim loại cọ vào nhau.
"Tôi không muốn nói chuyện... Tôi đang bận hái hoa," An lẩm bẩm, đôi môi mấp máy nhưng cơ mặt hoàn toàn bất động. "Hoa ở đây đẹp lắm, bác sĩ ạ. Nó không thối như cái nhà này."
Ở đầu dây bên kia, bác sĩ Thành nhíu mày. Anh nhận ra ngay sự bất thường trong âm vực và nhịp điệu ngôn ngữ của An. Đây không còn là triệu chứng của cơ chế thoát ly tâm lý thông thường; đây là dấu hiệu của sự can thiệp hóa chất cực mạnh làm tê liệt hệ thần kinh trung ương.
"An, nghe tôi nói này," Thành cố giữ giọng ổn định nhưng đanh thép. "Khu rừng đó đang lừa dối con. Những gì con đang hái không phải là hoa, nó là chất độc. Nghi! Nghe kĩ này, em phải lục soát khắp phòng của An. Hãy tìm một cái lọ, hoặc những vỉ thuốc lạ. Ngay lập tức!"
Nghi bàng hoàng. Cô bắt đầu lục tung đống hóa đơn trên bàn, mùi giấy cũ bụi bặm xộc lên mũi. Cô quỳ xuống sàn nhà, tay luồn vào những góc tối tăm của gầm giường, chạm phải những mẩu vụn mì tôm khô và lớp bụi dày cộm. Cuối cùng, giữa khe hở của nệm và thành giường gỗ, ngón tay cô chạm vào một vật tròn, cứng.
Cô lôi nó ra. Một lọ nhựa trắng không nhãn mác, bên trong vẫn còn lạo xạo tiếng của những viên thuốc va vào nhau. Khi Nghi mở nắp, một mùi hăng hắc, hắc nồng của thuốc an thần liều cao xộc thẳng vào khứu giác, khiến cô choáng váng.
"Em tìm thấy rồi... nó đây bác sĩ," Nghi khóc nấc lên.
"Đừng để em ấy nhìn thấy em cầm nó!" Thành quát khẽ qua điện thoại. "Giao lọ thuốc đó cho bố. Từ giờ, mọi đơn thuốc của An phải do gia đình kiểm soát tuyệt đối. Các bạn đã vô tình cho em ấy một 'chìa khóa' để mở cửa khu rừng vĩnh viễn, và nếu không thu hồi nó lại, em ấy sẽ không bao giờ muốn quay về nữa."
Nghi giấu lọ thuốc vào túi áo, cảm giác cái lọ nặng trĩu như một khối chì. Cô nhìn anh trai mình. An vẫn ngồi đó, đôi mắt vẫn dán chặt vào khoảng không, gương mặt hiện lên một nụ cười mãn nguyện đến đáng sợ. Mùi vỏ cam tươi cô đặt hôm qua giờ đây hoàn toàn bị lấn át bởi mùi hóa chất ngai ngái phát ra từ hơi thở của An.
Cô bước ra ngoài phòng khách, thấy ông Minh đang ngồi lặng lẽ bên mâm cơm nguội lạnh. Nghi đặt lọ thuốc lên bàn. Tiếng "cộp" nhỏ bé ấy vang lên như một phát súng khơi mào cho một cuộc chiến mới.
Ông Minh nhìn lọ thuốc, rồi nhìn vào đôi bàn tay run rẩy của con gái. Ông không mắng nhiếc, không quát tháo như mọi khi. Ông chỉ chậm rãi đưa tay cầm lấy lọ thuốc, siết chặt đến mức những đốt ngón tay trắng bệch ra, hằn lên những vết chai sần của một đời lao động.
"Nghi... từ nay bố sẽ giữ chìa khóa phòng anh con," ông Minh nói, giọng khàn đặc và chất chứa một sự quyết tâm đau đớn.
Trong phòng, Thiên An chợt cảm thấy một cơn gió lạnh buốt thổi qua khu rừng bạc. Người dẫn đường bằng khói bỗng nhiên biến mất, và những bông hoa ánh kim dưới chân anh bắt đầu héo rũ, hóa thành những viên thuốc màu trắng đục, vỡ vụn ra dưới gót chân. Anh hoảng loạn quỳ xuống, cố gắng vốc những mảnh vụn ấy lên, nhưng chúng tan chảy thành một thứ nước đen ngóm, mang theo mùi vị của sự phản bội.
Bất thình lình, một âm thanh lạ vang lên từ phía xa của khu rừng—không phải tiếng sấm, mà là tiếng kim loại lạch cạch của một ổ khóa đang được xoay vòng ở thế giới thực. Một cảm giác bị giam cầm đột ngột ập đến, bóp nghẹt lấy trái tim An. Anh nhận ra, cánh cửa dẫn đến thiên đường đã bị khóa lại từ bên ngoài, và anh đang bị kẹt giữa hai thế giới, không còn lối thoát nào trọn vẹn.