MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMẢNH VỠ CỦA CHIÊM BAOChương 10: Người dẫn đường bằng khói

MẢNH VỠ CỦA CHIÊM BAO

Chương 10: Người dẫn đường bằng khói

1,459 từ · ~8 phút đọc

Căn phòng 402 đêm nay chìm trong một sự tĩnh lặng khác thường. Không có tiếng lật sách đều đều của ông Minh ngoài cửa, cũng chẳng có tiếng piano dìu dặt mà Tuệ Nghi hay chơi để cố gắng kéo anh về. Sự im lặng này không mang lại bình yên, nó giống như một khoảng chân không rút cạn dưỡng khí, khiến lồng ngực Thiên An phập phồng một cách khó nhọc.

Ở thực tại, mùi vỏ cam tươi mà Tuệ Nghi đặt cạnh giường đã héo rũ, chỉ còn lại một mùi chua nhẹ của sự thối rữa hòa lẫn với mùi ẩm mốc kinh niên của những bức tường thấm nước. An nằm đó, tay nắm chặt lấy mép chăn cũ kỹ, thô ráp và sần sùi dưới lớp da tay khô khốc. Nhưng trong tâm trí anh, thực tại đó chỉ là một bóng ma nhạt nhòa, một gánh nặng mà anh đang khao khát trút bỏ hoàn toàn.

Anh lại bước vào khu rừng.

Lần này, rừng bạc lấp lánh không còn dịu dàng như trước. Ánh sáng lân quang trên những tán lá pha lê rực lên một màu chàm sẫm, gần như tím ngắt. Cảm giác dưới chân An không còn là thảm rêu mịn màng, mà là một sự bồng bềnh, hư ảo giống như đang bước trên mặt nước đặc quánh. Mỗi bước chân anh đi qua, những vòng sóng ánh sáng lại lan tỏa, phát ra âm thanh âm trầm như tiếng chuông đồng vọng lại từ một khoảng không vô tận.

"Con đã mệt rồi, đúng không?"

Một giọng nói vang lên, không phải từ phía trước, cũng chẳng phải từ phía sau. Nó vang lên từ ngay bên trong lồng ngực An, thanh thoát và êm ái như một lời ru. An đứng khựng lại bên bờ dòng suối tím – nơi từng cho anh vị ngọt của sự tán thưởng. Phía bên kia bờ, giữa làn sương mù mờ ảo, một bóng hình bắt đầu thành hình.

Đó là một thực thể được kết tinh từ những làn khói bạc li ti. Nó không có gương mặt rõ ràng, nhưng vóc dáng lại mang một vẻ uy nghi, tĩnh tại của một vị thần. Khi thực thể đó chuyển động, An nghe thấy tiếng xào xạc của lụa là, ngửi thấy một mùi hương lạ lùng – nó không phải mùi thảo mộc, mà là mùi của sự lãng quên. Đó là mùi của bụi phấn hoa hòa quyện với hơi lạnh của đá ngầm, một thứ mùi khiến người ta muốn nhắm mắt lại và không bao giờ mở ra nữa.

Người dẫn đường bằng khói đưa một bàn tay về phía An. Bàn tay đó không chạm vào anh, nhưng An cảm nhận được một luồng điện nhẹ nhàng, mơn trớn trên làn da, xoa dịu mọi vết trầy xước thực tế mà anh đã tự gây ra trong cơn mộng du đêm qua.

"Ở ngoài kia, họ gọi con là kẻ thất bại," người dẫn đường thì thầm, giọng nói biến ảo thành hình ảnh của đống hóa đơn nợ nần đang bị đốt cháy trong một ngọn lửa bạc. "Họ nhìn con bằng sự thương hại được che đậy bởi lòng bao dung. Con thấy không? Sự bao dung của họ thực chất chỉ là một chiếc lồng kính khác, giam cầm con trong tội lỗi. Chỉ có ở đây, con mới là chủ nhân. Chỉ có ở đây, con mới thực sự tồn tại."

An run rẩy. Anh nhìn xuống đôi bàn tay mình ở trong rừng – chúng trong suốt, lấp lánh và không hề có một vết sẹo nào. Anh cảm nhận được sự tự do tuyệt đối. Không còn áp lực phải thành đạt, không còn nỗi lo về tiền bạc, không còn sự kỳ vọng đè nặng trên vai của cha mẹ và em gái.

"Hãy ở lại đây mãi mãi," người dẫn đường bước tới gần hơn. Làn khói từ thực thể đó bao quanh An, tạo thành một cái kén ấm áp. "Đừng quay về căn phòng tối tăm đó nữa. Thực tại là kẻ thù của con. Nó chỉ mang lại đau đớn và sự mục nát. Hãy nhìn xem..."

Từ làn khói, người dẫn đường cho An thấy hình ảnh của căn nhà 402. Nhưng qua lăng kính của khu rừng, căn nhà đó trông như một hầm ngục bẩn thỉu. Ông Minh trông giống một cai ngục đang canh chừng bằng những cuốn sách giáo điều, còn mẹ anh là một người đàn bà đang dùng những bát cơm đầy mùi bùn đất để xích chân anh lại. Tuệ Nghi, cô em gái anh hằng yêu quý, giờ đây trong mắt An chỉ là một bóng ma đang cố tình dùng âm nhạc để phá vỡ vương quốc hoàn mỹ của anh.

Thực tại bỗng chốc trở nên đáng ghê tởm. An cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên tận cổ họng khi nghĩ về mùi dầu gió xanh của mẹ hay tiếng bước chân nặng nề của cha. Anh thấy mình ghét họ. Anh ghét cái cách họ cố gắng "cứu" anh, vì cứu anh đồng nghĩa với việc lôi anh trở lại cái vũng bùn bế tắc đó.

"Làm sao để tôi có thể ở lại?" An hỏi, giọng anh khàn đục đi vì khát khao.

Người dẫn đường bằng khói khẽ mỉm cười – một nụ cười không hình hài nhưng đầy mời gọi. Hắn chỉ về phía một bụi cây có những quả mọng màu đen lánh, to bằng đầu ngón tay, tỏa ra một thứ ánh sáng u tối nhưng đầy quyền lực.

"Chỉ cần con từ chối mọi mối liên kết cuối cùng. Khi thực tại gọi, con đừng trả lời. Khi họ chạm vào con, hãy coi đó là gai nhọn. Và khi thời khắc đến, hãy uống lấy tinh túy của khu rừng này... con sẽ tan vào bạc, vĩnh viễn không bao giờ phải chịu đựng nỗi đau của kiếp người."

Ở thực tại, bà Nhàn vừa bước vào phòng, tay bưng một bát cháo hành nóng hổi, khói bốc lên nghi ngút mang theo mùi thơm dịu của gạo mới. Bà khẽ chạm vào vai con trai, định gọi anh dậy ăn một chút cho ấm bụng.

Nhưng ngay khi ngón tay bà vừa chạm vào lớp áo sơ mi mỏng của An, một sự phản kháng dữ dội bùng phát. Trong cơn mê, An không cảm nhận được bàn tay ấm áp của mẹ. Qua sự tác động của người dẫn đường bằng khói, anh thấy một bàn tay quỷ quyệt, đầy vảy và móng sắc nhọn đang bóp chặt lấy vai mình, cố kéo mình ra khỏi thung lũng bạc.

An gầm lên một tiếng khô khốc, anh hất mạnh tay mẹ ra. Bát cháo hành rơi xuống sàn nhà, vỡ tan tành. Những hạt gạo trắng nóng hổi bắn tung tóe lên đôi bàn chân trần của bà Nhàn, khiến bà thốt lên một tiếng kêu đau đớn.

Mùi cháo hành nồng nàn lẽ ra phải mang lại cảm giác gia đình, nhưng lúc này đối với An, nó là một mùi hôi thối cực độ. Anh mở mắt, nhưng ánh nhìn của anh không hề đặt lên người mẹ đang bàng hoàng, đau đớn trước mặt. Anh nhìn xuyên qua bà, nhìn vào một khoảng không vô định nơi bóng hình bằng khói đang vẫy chào.

"Đừng chạm vào tôi!" An gào lên, giọng nói lạ lẫm đến mức bà Nhàn phải lùi lại, tay ôm chặt lấy ngực. "Tất cả các người... là kẻ thù của tôi!"

Bà Nhàn đứng đó, mặc cho hơi nóng từ đống cháo vỡ dưới chân làm đỏ ửng làn da già nua. Bà không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Đứa con trai hiền lành của bà giờ đây nhìn bà bằng ánh mắt của một người xa lạ, một người đang đứng ở bên kia biên giới của sự sống.

Trong góc tối của căn phòng, dường như có một làn khói bạc mỏng tang đang len lỏi từ dưới gầm giường, quấn lấy cổ chân An như một sợi dây xích vô hình. An cảm thấy một sự đắc thắng len lỏi trong tim. Anh đã chọn phe. Anh đã chọn khu rừng.

Ngoài kia, thành phố bắt đầu đổ mưa. Tiếng mưa rơi trên mái tôn cũ kỹ nghe như tiếng gõ cửa của một vị khách không mời mà An đã vô tình mở lối. Và dưới gối của anh, ba mươi viên thuốc ngủ mà anh vừa mua được từ một nguồn lạ đang bắt đầu rung lên, lấp lánh một màu đen huyền ảo giống hệt như những quả mọng trong khu rừng chết chóc kia.