Ánh nắng ban chiều yếu ớt hắt vào quán cà phê nhỏ nằm sâu trong một con ngõ vắng ở Quận 3. Nơi đây không có tiếng nhạc xập xình, chỉ có tiếng quạt máy quay đều và mùi cà phê rang xay nồng nàn, đắng nhẹ quyện vào không khí. Tuệ Nghi ngồi ở góc khuất nhất, đôi bàn tay gầy gò đan chặt vào nhau, cảm nhận hơi lạnh từ ly trà đá bắt đầu tan chảy, để lại những hạt nước li ti bám trên da thịt.
Trước mặt cô là ba người lạ mặt, nhưng lạ thay, ánh mắt của họ lại khiến cô thấy thân thuộc hơn bất kỳ ai cô gặp trên đường phố ngoài kia. Họ là những thành viên của "Nhóm Ánh Dương" – một hội nhóm tự phát gồm những gia đình có người thân đang vật lộn với bóng tối tâm lý.
"Em đừng quá hoảng loạn khi thấy anh ấy mỉm cười một mình," một người phụ nữ trạc tuổi mẹ Nghi, tên Lan, khẽ chạm tay lên mu bàn tay cô. Bàn tay bà Lan thô ráp, ấm áp, mang theo mùi của hiệu thuốc và sự nhẫn nại. "Đó là cách tâm trí họ tự chữa lành những vết thương quá sâu. Nhưng chúng ta, những người ở lại, phải tỉnh táo để không bị cuốn vào ảo giác của họ."
Nghi lắng nghe, lồng ngực cô thắt lại. Cô nhớ về hình ảnh Thiên An nằm trong căn phòng 15m2, gương mặt anh rạng rỡ giữa mùi ẩm mốc như thể anh đang chạm vào những cánh hoa bằng bạc. Ở đây, giữa những "cộng sự vô danh" này, nỗi đau của cô không cần phải được giải thích. Họ hiểu cảm giác thức trắng đêm chỉ để nghe ngóng tiếng thở của người thân qua khe cửa. Họ hiểu mùi vị của sự bế tắc khi thấy thực tại bị chối bỏ.
Một người đàn ông trung niên tên Hùng, người từng có con trai sống trong thế giới ảo tưởng suốt ba năm, đưa cho Nghi một tờ giấy gấp gọn. "Đây là những lời khuyên thực tế mà chúng tôi đúc kết được. Không có trong sách giáo khoa đâu em. Thứ nhất: Tuyệt đối không được gào thét bảo họ 'Tỉnh lại đi'. Điều đó chỉ đẩy họ chạy nhanh hơn vào khu rừng của mình thôi. Thứ hai: Hãy bảo vệ chính mình. Nếu em gục ngã, ai sẽ là người cầm sợi dây kéo anh ấy về?"
Nghi vuốt ve tờ giấy, cảm giác nhám của bề mặt giấy bãi bằng rẻ tiền và những dòng chữ viết tay xiêu vẹo nhưng chứa đựng một sức mạnh kỳ lạ. Cô nhận ra mình không đơn độc. Ngoài kia, trong những căn chung cư cũ kỹ hay những ngôi nhà cao cửa rộng, có hàng trăm "Tuệ Nghi" khác đang âm thầm chiến đấu để giữ lấy một mảnh linh hồn người thân.
"Bác sĩ Thành rất giỏi," bà Lan tiếp tục, giọng bà trầm xuống như tiếng thì thầm của lá khô. "Nhưng bác sĩ chỉ ở bên An một giờ mỗi tuần. Em và bố mẹ mới là người ở bên cậu ấy hai mươi ba giờ còn lại. Hãy dùng ngũ quan của mình để đánh thức ngũ quan của họ. Một mùi hương quen thuộc, một giai điệu cũ, hay đơn giản là cảm giác thô ráp của một bàn tay thật... tất cả đều là vũ khí."
Nghi hít một hơi thật sâu. Khứu giác cô lúc này tràn ngập mùi cà phê đậm đặc của quán, nó át đi cái mùi thảo mộc ảo ảnh mà cô tưởng tượng thấy mỗi khi ở gần An. Cô bắt đầu hiểu rằng, để cứu anh trai, cả gia đình phải trở thành một hệ sinh thái thực tế bền vững.
Cô trở về nhà khi phố đã lên đèn. Bối cảnh căn nhà vẫn vậy, u tối và chật hẹp, nhưng trong lòng Nghi đã có một sự dịch chuyển. Cô thấy mẹ mình đang ngồi nhặt rau muống dưới ánh đèn tuýp nhợt nhạt. Cô tiến lại gần, ngồi xuống cạnh bà, cảm nhận cái se lạnh của những cọng rau còn dính nước và mùi hăng hắc đặc trưng của bùn đất.
"Mẹ, từ mai mẹ đừng kho cá nục nữa," Nghi nói khẽ, tay cô cầm lấy một cọng rau, cảm nhận sự giòn tan khi bẻ gãy nó. "Anh An sợ mùi đó. Bác sĩ nói mình nên nấu những món có mùi dịu hơn, như canh hoa thiên lý hay thịt luộc. Mình phải làm cho căn nhà này bớt 'nặng' đi mẹ ạ."
Bà Nhàn nhìn con gái, đôi mắt mờ đục chợt ánh lên một tia hy vọng nhỏ nhoi. Bà không hiểu hết những thuật ngữ tâm lý, nhưng bà hiểu tình yêu của Nghi. Bà nắm lấy tay con, hai đôi bàn tay – một già nua nứt nẻ, một trẻ trung đầy lo âu – siết chặt lấy nhau giữa mâm cơm đạm bạc.
Nghi bước vào phòng An. Anh vẫn đang nằm đó, đôi mắt khép hờ. Cô không gọi anh dậy. Cô lặng lẽ đặt một đĩa cam tươi vừa cắt lên bàn cạnh giường. Mùi tinh dầu từ vỏ cam sực nức, thanh mát và tươi mới, lan tỏa khắp không gian ẩm mốc. Cô ngồi xuống sàn nhà, dựa lưng vào thành giường, cảm nhận lớp gỗ cứng ngắc ép vào xương sống.
Cô mở điện thoại, ghi lại vào một nhóm chat kín của hội "Ánh Dương": "Ngày đầu tiên: Thay đổi mùi vị của thực tại. Anh ấy chưa tỉnh, nhưng em cảm giác khu rừng bạc của anh ấy đang bị mùi hương của những quả cam này làm lung lay."
Dưới ánh đèn điện thoại, Nghi nhìn thấy một vệt mồ hôi rịn ra trên trán anh trai. An khẽ cau mày, đôi môi không còn mỉm cười nữa mà mím chặt lại như đang phải đấu tranh với một thứ gì đó khó chịu. Nghi biết, mùi cam thật đang bắt đầu xâm chiếm thế giới không màu của anh.
Nhưng đúng lúc cô vừa thở phào nhẹ nhõm, cô chợt nhìn thấy dưới gầm giường của An một vật thể lạ. Một mẩu giấy nhỏ, màu đen tuyền, dính chút bột trắng li ti như phấn hoa. Khi Nghi đưa tay chạm vào mẩu giấy, một luồng điện lạnh toát chạy dọc cánh tay cô, và một mùi khói khét lẹt đột ngột bốc lên, át sạch mùi cam thanh khiết trong phòng.
Anh trai cô không chỉ tự xây dựng khu rừng, có vẻ như có một kẻ nào đó đang bắt đầu "tiếp tế" cho cơn chiêm bao của anh những mồi lửa chết người.
Bên ngoài cửa sổ, tiếng sấm từ phía chân trời vọng lại, nghe như tiếng cười gằn của bóng hình bằng khói đang lẩn khuất trong bóng tối sâu thẳm nhất của căn phòng.