MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMẢNH VỠ CỦA CHIÊM BAOChương 8: Vị ngọt của hư vô

MẢNH VỠ CỦA CHIÊM BAO

Chương 8: Vị ngọt của hư vô

1,497 từ · ~8 phút đọc

Cơn chấn động từ tiếng gọi hốt hoảng của cha vẫn còn âm ỉ dư chấn, nhưng Thiên An đã nhanh chóng để mình chìm sâu trở lại. Anh không muốn đối diện với gương mặt già nua và những giọt nước mắt nóng hổi của ông Minh. Anh cần một thứ gì đó dịu dàng hơn để lấp đầy khoảng trống hoác trong lồng ngực. Thế là, anh chạy. Anh chạy trốn khỏi tiếng bước chân ngoài hành lang, chạy khỏi mùi dầu mỡ ám trong tấm rèm vải, chạy cho đến khi đôi bàn chân trần chạm vào một thung lũng sâu nhất của khu rừng bạc.

Ở đây, không gian im lặng đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng ánh sáng đang rơi.

Trước mắt An là một dòng suối uốn lượn qua những tảng đá mồ hôi bạc. Nước suối không chảy rào rạt mà lững lờ, đặc sánh như mật ong lỏng, tỏa ra một làn sương mù màu tím nhạt. An quỳ xuống bên bờ suối. Anh cảm nhận được lớp cát dưới gối mịn màng như phấn hoa, lún xuống một cách êm ái, nâng niu cơ thể gầy gò của anh.

Anh vục đôi bàn tay xuống nước. Cảm giác đầu tiên là một sự mát lạnh lan tỏa, nhưng không phải cái lạnh buốt của nước đá, mà là một sự mơn trớn mềm mại như dải lụa. Anh vốc một ngụm nước lớn, đưa lên môi.

Vị của dòng suối này lạ lắm. Nó không chỉ là nước. Khi chất lỏng ấy chạm vào đầu lưỡi, An thấy một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng. Đó là vị của sự tán thưởng. Nó ngọt ngào như lời khen của thầy cô năm anh mười tuổi đạt giải cao, nó nồng nàn như cái vỗ vai tự hào của cha trước khi ông bị gánh nặng tiền bạc làm cho gắt gỏng, và nó thanh khiết như ánh mắt ngưỡng mộ của Tuệ Nghi dành cho người anh trai từng là "siêu nhân" trong mắt cô.

Càng uống, An càng thấy mình trở nên vĩ đại. Mỗi ngụm nước như bồi đắp thêm một lớp hào quang vào cơ thể anh. Anh nhìn xuống dòng suối, hình ảnh phản chiếu không còn là gã đàn ông hốc hác, thất bại của căn phòng 402. Trong gương nước, anh là một vị vua, một thiên tài, một người hoàn hảo không có tỳ vết.

"Con làm tốt lắm, An ạ. Con là niềm tự hào của cả nhà."

Tiếng thì thầm vang lên từ dòng nước, nghe giống hệt giọng ông Minh thời chưa bị khói thuốc tàn phá cổ họng. An nhắm mắt, đắm mình trong vị ngọt lịm của sự hư vô. Ở thực tại, anh là kẻ nợ nần, là con nợ của xã hội và là gánh nặng của gia đình. Nhưng ở đây, chỉ cần uống ngụm nước này, anh được trả lại tất cả danh dự và sự tự tôn đã mất.

Thế nhưng, trong khi An đang say sưa với "vị ngọt" ảo ảnh đó, tại phòng khám nhỏ ngập mùi tinh dầu sả, bác sĩ Thành đang ngồi đối diện với ông Minh và bà Nhàn. Không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng kim đồng hồ nhích từng nhịp đều đặn trên bức tường lát gỗ.

"Anh chị có thấy dạo này An thường mỉm cười trong lúc ngủ không?" Thành khẽ hỏi, tay anh xoay nhẹ chiếc tách sứ.

Bà Nhàn gật đầu, vạt áo tràng nâu của bà hơi rung lên: "Có bác sĩ ạ. Nó cười... nhưng cái cười đó làm tôi sợ lắm. Nó trông giống như đang ở một thế giới khác, chẳng còn nhận ra chúng tôi nữa."

Thành thở dài, anh nhẹ nhàng giải thích: "Đó là cái mà chúng tôi gọi là 'cơ chế thoát ly'. Khi thực tại quá tàn nhẫn và đầy rẫy sự phủ nhận, bộ não sẽ tự xây dựng một kịch bản hoàn hảo để bù đắp. An đang 'uống' lấy những lời tán thưởng ảo trong đầu mình vì ở ngoài đời, em ấy không tìm thấy nó. Em ấy đang nghiện sự công nhận trong mơ."

Ông Minh bàng hoàng, đôi bàn tay sần sùi siết chặt lấy đầu gối: "Là tại tôi... Tôi đã quá khắc nghiệt. Tôi cứ tưởng mắng nhiếc là để nó cứng cáp hơn..."

"Chúng ta không thể thay đổi quá khứ, nhưng có thể thay đổi cách em ấy nhận thức về hiện tại," Thành nhìn thẳng vào mắt ông Minh. "Hãy cho em ấy thấy rằng, ngay cả khi em ấy thất bại, em ấy vẫn có giá trị. Chúng ta phải tạo ra 'vị ngọt' thật từ những điều nhỏ nhất, để em ấy không phải tìm đến dòng suối ảo kia nữa."

Trở lại với khu rừng, Thiên An đang nằm dài bên bờ suối, tay vẫn còn vục trong làn nước tím nhạt. Anh thấy mình sung sướng đến mức lịm đi. Nhưng đột nhiên, một vị chát ngắt bắt đầu xâm chiếm đầu lưỡi.

Dòng suối đang chuyển màu. Những lời tán thưởng lấp lánh ban nãy bắt đầu biến dạng thành những tiếng xì xào phán xét. Hình ảnh vị vua trong gương nước vỡ tan, hiện ra gương mặt của An với những vết xước mờ trên trán – dấu vết của lần anh ngã gục trong căn phòng 402 tối tăm.

"Mày là kẻ thất bại... Mày trốn chạy đến bao giờ?"

Tiếng nói vang lên từ đáy suối, đen ngóm và lạnh lẽo. An hoảng hốt rút tay lại, nhưng nước suối dính dớp như nhựa cây, bám chặt lấy da thịt anh. Cảm giác mịn màng biến mất, thay vào đó là một sự ngứa ngáy, châm chích như bị hàng ngàn con kiến lửa đốt.

Anh nhìn xuống tay mình. Những mảng da bạc rực rỡ đang bong ra, để lộ lớp thịt đỏ hỏn, rỉ máu. Cơn đau thực thể từ thế giới bên kia đang bắt đầu xuyên thấu qua lớp màng chiêm bao. Ở thực tại, đôi bàn tay An đang vô thức cào cấu vào mép nệm thô ráp, móng tay bật máu khi chạm phải khung gỗ mục của chiếc giường cũ.

An hét lên, nhưng tiếng hét tan biến vào làn sương tím. Anh nhận ra rằng, dòng suối này không hề cho không điều gì. Mỗi ngụm ngọt ngào anh uống vào đều được trả giá bằng chính sự mục ruỗng của thể xác ở thực tại.

Giữa cơn đau đớn, một mùi hương thực tế lại len lỏi vào. Nó không phải mùi ngọc lan, cũng không phải mùi thảo mộc. Nó là mùi dầu gió xanh nồng nặc và hơi ấm từ một bàn tay gầy guộc đang áp vào trán anh.

"An ơi, tỉnh lại đi con... Mẹ đây... Đừng sợ..."

Tiếng bà Nhàn run rẩy, lẫn trong đó là tiếng lạch cạch của lọ dầu và tiếng xoa bóp vội vã. Xúc giác của An bị giằng xé dữ dội. Một bên là dòng suối nhựa đang thiêu đốt cánh tay ảo, một bên là sự mát lạnh, cay nồng của dầu gió đang thấm vào da thịt thật.

Khu rừng bạc rung chuyển. Những tán lá pha lê bắt đầu rơi rụng, đâm xuống đất như những mũi tên sắc nhọn. An nằm giữa thảm rêu, nhìn thấy bầu trời chàm đang bị xé toạc bởi một bàn tay khổng lồ – bàn tay của người mẹ đang cố gắng kéo anh ra khỏi vực thẳm của sự công nhận ảo.

Người dẫn đường bằng khói lại hiện lên ở phía bên kia dòng suối, bóng hình hắn giờ đây rõ ràng hơn, mang khuôn mặt của chính An nhưng với một nụ cười quỷ quyệt. Hắn chỉ tay về phía dòng suối đang đen dần: "Uống thêm đi... chỉ cần uống thêm một ngụm, em sẽ không còn đau nữa. Mẹ em... họ chỉ là những mảnh xiềng xích mà thôi."

An nhìn người dẫn đường, rồi lại nghe tiếng khóc nghẹn ngào của mẹ ở thực tại. Anh thấy mình đang đứng trước một lựa chọn tàn nhẫn: Hoặc là chết chìm trong vị ngọt giả dối để giữ lấy sự tôn nghiêm ảo, hoặc là quay về với sự đắng cay, nợ nần nhưng có hơi ấm của tình thân.

Đúng lúc đó, một giọt dầu gió xanh rơi trúng vào môi An ở thực tại. Vị cay xè, nồng hắc của nó xộc thẳng lên đại não, đánh tan hoàn toàn vị ngọt của dòng suối trong rừng. An giật mình, toàn thân co rúm lại trên chiếc nệm rách, đôi mắt trợn ngược nhìn lên trần nhà xám xịt, nơi bóng của bà Nhàn đang đổ gục xuống bên cạnh anh.

Bên ngoài cửa sổ, một tia sét rạch ngang bầu trời đêm thành phố, rọi sáng lọ thuốc ngủ giấu dưới gối An, thứ mà anh vừa mới lén lút mua về vào chiều nay.