Chiều tàn buông xuống khu chung cư cũ như một tấm màn xám xịt bị vấy bẩn bởi khói bụi thành phố. Trong căn hộ 402, bầu không khí không còn cái gắt gỏng của những trận cãi vã, nhưng nó lại đặc quánh một thứ áp lực khác: sự im lặng của hy vọng. Ông Minh đứng giữa phòng khách, đôi bàn tay thô ráp đan vào nhau, vân vê lớp da chai sần. Ánh đèn tuýp trên trần nhà nhấp nháy liên hồi, rọi xuống mái đầu đã thưa tóc của ông, làm nổi rõ những đốm đồi mồi và những nếp nhăn sâu hoắm như rãnh nứt trên đất nẻ.
Theo lời bác sĩ Thành, ông không được xông vào phòng để kéo con dậy, không được dùng sự giận dữ để lấp liếm nỗi sợ hãi. Nhưng làm sao một người cha vốn cả đời chỉ biết dùng roi vọt và lời mắng nhiếc để dạy con "nên người" lại có thể học được cách dịu dàng khi nhìn con mình đang tan biến ngay trước mắt?
Ông Minh tiến lại gần cửa phòng An. Bước chân ông khẽ khàng nhất có thể, nhưng tiếng gạch men rộp phía dưới vẫn phát ra những tiếng "tách... tách..." khô khốc. Ông không gõ cửa. Ông chỉ tựa lưng vào mảng tường vôi cạnh lối đi, nơi mùi vôi vữa mục nát hòa lẫn với mùi thuốc lá ám lâu ngày tạo nên một thứ mùi vị của sự già nua.
Từ phía sau tấm rèm vải mỏng mà họ mới thay, ông thấy bóng dáng An nằm bất động. Con trai ông không còn vùng vẫy hay mê sảng. Nó nằm im lịm, hơi thở nhẹ đến mức tấm chăn mỏng chẳng buồn rung rinh. Nhưng bàn tay nó – đôi bàn tay gầy guộc ấy – lại đang nắm chặt lấy chiếc đồng hồ cũ đến mức các đầu ngón tay trắng bệch, không còn chút máu.
Ông Minh ngồi xuống chiếc ghế đẩu bằng gỗ đặt ngay sát cửa. Ông lấy từ túi áo ra một cuốn sách cũ rích, bìa đã rách nát và chuyển sang màu vàng nghệ. Đó là cuốn "Đảo giấu vàng" mà ông đã mua cho An vào dịp sinh nhật mười tuổi. Khi đó, ông đã mắng nó vì tội mải đọc sách mà quên làm bài tập. Giờ đây, ông lại dùng chính nó để gọi linh hồn nó trở về.
"Ngày hôm ấy... một buổi sáng lạnh lẽo... người khách lạ mặt đã xuất hiện..."
Giọng ông Minh cất lên. Nó không trầm ấm như giọng phát thanh viên trên tivi. Giọng ông khàn đặc, hụt hơi vì những năm tháng lao động nặng nhọc, thi thoảng lại bị ngắt quãng bởi một cơn ho khan xé cổ họng. Nhưng ông vẫn đọc. Ông đọc từng chữ một cách chậm rãi, nhịp nhàng như đang gieo từng hạt mầm xuống một mảnh đất khô cằn.
Ở bên trong, Thiên An đang đứng giữa một cơn chấn động của ảo ảnh.
Trong khu rừng bạc, thời gian vốn đang chạy ngược một cách điên cuồng bỗng chốc khựng lại. Những tán lá pha lê phía trên đầu anh bắt đầu rung lên bần bật, tạo ra những âm thanh chói tai như tiếng thủy tinh bị nghiền nát. Anh nhìn thấy cơ thể "tuổi trẻ" của mình đang rạn nứt. Lớp da mịn màng bong ra, để lộ những mảng màu xám xịt của thực tại phía dưới.
Và rồi, âm thanh đó xuất hiện.
Nó không phải tiếng nhạc của rừng, không phải tiếng gió thổi qua khe đá. Nó là một âm thanh vụng về, đứt quãng nhưng mang theo một sức nặng khủng khiếp. Mỗi từ ông Minh đọc ra vang lên trong rừng như một tiếng chuông đồng đại hồng chung, làm rung chuyển cả thảm rêu bạc dưới chân An.
An đưa tay lên bịt tai. Anh không muốn nghe. Khu rừng này quá đẹp, quá bình yên. Anh không muốn quay về với căn phòng 15 mét vuông thơm mùi ẩm mốc kia. Nhưng kỳ lạ thay, tiếng đọc của cha không hề xua đuổi anh. Nó giống như một mùi hương quen thuộc – mùi của hơi ấm từ lòng bàn tay cha khi ông còn trẻ, mùi của những buổi chiều hè hai cha con cùng sửa chiếc xe đạp hỏng.
Anh nhìn xuống đôi bàn tay mình. Trong rừng, đôi tay ấy đang tan chảy. Nhưng ở thế giới bên ngoài, ông Minh bỗng ngừng đọc. Ông áp sát mặt vào khe hở của tấm rèm, đôi mắt đục mờ của ông chứa đựng một sự van nài vỡ vụn.
"An à... bố xin lỗi..."
Lời thì thầm ấy không nằm trong cuốn sách. Nó lọt vào khu rừng của An như một tia sét đen ngóm, đánh thẳng vào gốc cây cổ thụ ấm áp mà anh đang dựa vào. Thân cây nứt ra, nhựa cây chảy ròng ròng, nhưng thay vì mùi thảo mộc, nó lại bốc lên mùi thuốc lá rẻ tiền nồng nặc của cha.
An rùng mình. Xúc giác ảo của anh bắt đầu biến đổi. Anh không còn cảm thấy sự mịn màng của rêu, mà cảm thấy một sự thô ráp, nứt nẻ. Đó là đôi bàn tay của cha đang chạm vào thực tại của anh qua không gian.
Ở ngoài cửa, ông Minh đưa tay qua khe rèm, không chạm vào người con, chỉ khẽ vuốt ve góc chăn nơi chân An đang co quắp. Ánh mắt ông lúc này không còn là ánh mắt của một pháo đài uy nghiêm hay một người chủ nợ khắc nghiệt. Đó là ánh mắt của một con người đang hấp hối vì hối hận. Những giọt nước mắt già nua chảy xuống, rơi lên mu bàn tay sần sùi của ông, nóng hổi.
An ở trong rừng chợt thấy một cơn mưa đổ xuống. Những giọt mưa không lấp lánh như lân quang, chúng mặn và nóng. Mỗi giọt mưa chạm vào da anh đều như một lời nhắc nhở rằng ở ngoài kia, có một người đang kiệt sức vì chờ đợi anh.
Khu rừng bắt đầu nhạt nhòa đi. Những sinh vật ánh sáng lùi sâu vào bóng tối, nhìn anh bằng ánh mắt buồn bã. An thấy mình bị giằng xé giữa sự giải thoát ảo diệu và sự đau đớn chân thật. Anh nhìn thấy bóng lưng của cha mình – một bóng lưng còng xuống vì gánh nặng của gia đình, một bóng lưng mà bấy lâu nay anh chỉ thấy sự áp bức, giờ đây lại hiện ra như một ngọn hải đăng cô độc giữa biển sương mù.
Sự trân trọng mà bác sĩ Thành dạy cho gia đình đã bắt đầu có tác dụng, nhưng nó lại mang đến cho An một nỗi đau mới: nỗi đau của sự thức tỉnh. Anh nhận ra rằng khu rừng này không chỉ được dệt bằng linh hồn của anh, mà nó còn được nuôi dưỡng bằng chính sự suy kiệt của những người yêu thương anh ở thực tại.
An khẽ cử động ngón tay. Anh cảm nhận được lớp vải chăn thô ráp dưới đầu ngón tay mình. Mùi ẩm mốc của căn phòng bắt đầu len lỏi trở lại, đấu tranh dữ dội với mùi hương thảo mộc của rừng bạc.
Ông Minh vẫn ngồi đó, hơi thở ông khò khè trong bóng tối. Ông lại bắt đầu đọc tiếp trang sách tiếp theo, dù giọng ông đã lạc đi vì xúc động. Ông không biết rằng bên trong phòng, Thiên An đã hé mở đôi mắt.
Ánh mắt An chạm vào tấm rèm vải mỏng, nơi bóng của cha mình đổ dài lên sàn nhà. Cái bóng ấy méo mó, già nua, nhưng nó rành rành là một sự tồn tại. An muốn đưa tay ra, muốn gọi một tiếng "Bố", nhưng cổ họng anh tắc nghẹn.
Bất chợt, từ góc tối sâu nhất của khu rừng trong đầu anh, người dẫn đường bằng khói lại hiện ra. Lần này, nó không vẫy gọi nhẹ nhàng nữa. Nó lao đến, bao trùm lấy tầm nhìn của An bằng một màn sương đen kịt, cố gắng dập tắt giọng nói của ông Minh. Một sự lạnh lẽo tột độ bao trùm lấy An, đẩy anh vào một cơn co giật nhẹ.
Bên ngoài, ông Minh giật mình buông rơi cuốn sách xuống sàn gạch. Tiếng "bộp" khô khốc vang lên giữa đêm tĩnh lặng. Ông vội vàng đứng bật dậy, đôi bàn tay run rẩy bám chặt vào khung cửa, ánh mắt đầy sợ hãi nhìn vào bên trong.
"An? Con sao thế An?"
Âm thanh hốt hoảng của cha dội vào tâm trí An như một nhát búa, làm vỡ tan màn sương đen của kẻ dẫn đường, nhưng đồng thời cũng đẩy An vào một trạng thái lơ lửng đầy hiểm họa giữa hai thế giới.