MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMẢNH VỠ CỦA CHIÊM BAOChương 6: Khi đồng hồ chạy ngược

MẢNH VỠ CỦA CHIÊM BAO

Chương 6: Khi đồng hồ chạy ngược

1,383 từ · ~7 phút đọc

Căn phòng 402 hôm nay không còn đóng kín cửa như mọi khi. Theo lời dặn của bác sĩ Thành, ông Minh đã tháo bỏ chốt khóa bên trong và thay bằng một tấm rèm vải mỏng để không khí có thể lưu thông, đồng thời cũng để gia đình có thể quan sát An mà không tạo cảm giác canh chừng. Tuy nhiên, đối với Thiên An, sự thay đổi của thực tại chỉ như những gợn sóng lăn tăn trên bề mặt một vực thẳm sâu hoắm. Anh vẫn nằm đó, cuốn sổ da nâu đặt bên cạnh gối, trang giấy vẫn trắng tinh khôi, chưa một dòng cảm xúc "thật" nào được ghi lại.

Cơn buồn ngủ ập đến như một vị cứu tinh. Ngay khi mi mắt vừa khép lại, mùi hương ngọc lan từ phòng khám của bác sĩ Thành tan biến, nhường chỗ cho mùi của sương lạnh và hương thân gỗ thanh khiết.

An thấy mình đứng giữa một thung lũng rộng lớn trong khu rừng bạc. Nhưng lần này, có một điều kỳ lạ xảy ra. Chiếc đồng hồ cơ cũ kỹ mà cha tặng năm anh tốt nghiệp đại học – thứ vốn đã chết máy từ lâu trong thực tại – đột nhiên rung lên trên cổ tay anh. Kim giây bắt đầu chuyển động, nhưng nó không chạy xuôi. Nó quay ngược với một tốc độ chóng mặt, tạo ra tiếng tích tắc giòn giã như tiếng gõ vào pha lê.

Cùng với nhịp quay của đồng hồ, cơ thể An biến chuyển.

Anh cảm nhận được đôi bàn tay mình đang đầy đặn lên, những vết chai sần vì làm việc quá sức biến mất, làn da trở nên căng mịn và tràn đầy nhựa sống. Sự mệt mỏi kinh niên thường trực ở thắt lưng và đôi vai gầy bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một luồng sức mạnh dẻo dai, nhẹ nhõm của tuổi mười tám. Anh không còn là người đàn ông nợ nần, thất bại và kiệt quệ. Ở đây, dưới tán lá bạc đang hát, An thấy mình trẻ lại, tinh khôi như một tờ giấy trắng chưa bị cuộc đời vấy mực.

Xúc giác của anh trong thế giới này nhạy bén đến mức tàn nhẫn. An đưa tay chạm vào thân một cây cổ thụ gần đó. Lớp vỏ cây không hề thô ráp hay đầy kiến như cây ngọc lan ở thực tại; nó mịn màng và ấm áp như da thịt người, tỏa ra một rung động đều đặn giống như nhịp tim. Khi anh áp tai vào thân cây, anh nghe thấy tiếng nhựa cây chảy rào rạt bên trong, mang theo những lời thì thầm vỗ về. Ở đây, thời gian không phải là kẻ thù đuổi cùng giết tận, mà là một người bạn đang dẫn anh quay về thời kỳ hoàng kim của chính mình.

"An này, ở đây em không cần phải trưởng thành."

Giọng nói ấy không phải của ai cả, nó vang lên từ chính những kẽ lá pha lê đang va vào nhau. An cười, một nụ cười rạng rỡ không vướng bận. Anh chạy trên thảm rêu, cảm nhận làn gió mát rượi luồn qua mái tóc dày, thổi bay mọi ký ức về đống hóa đơn hay ánh mắt u buồn của mẹ. Sự tự do này quá đỗi ngọt ngào, nó lấp đầy mọi khoảng trống hoác trong tâm hồn anh bằng một thứ cảm xúc rực rỡ đến mức đau đớn.

Nhưng ở thế giới bên kia – cái thế giới xám xịt mà An đang cố chối bỏ – một cuộc chiến khác đang diễn ra.

Bác sĩ Thành đang ngồi trong phòng khách nhà An, giữa những bức tường xanh xỉn màu và mùi khói thuốc lá ám vào rèm cửa. Anh không nhìn vào tập hồ sơ, mà nhìn vào đôi bàn tay run rẩy của bà Nhàn đang bưng chén trà.

"Chị Nhàn, anh Minh, chúng ta cần thay đổi cách tiếp cận," Thành nói, giọng anh trầm tĩnh nhưng kiên định. "Khi An nhìn thấy khu rừng, em ấy đang tìm kiếm sự an toàn. Nếu chúng ta dùng sự phán xét hay nỗi đau để kéo em ấy về, em ấy sẽ càng chạy sâu vào trong đó. Chúng ta phải học cách giao tiếp không phán xét."

Thành hướng dẫn ông Minh cách bước vào phòng An mà không mang theo tiếng thở dài nặng nề. Anh dạy bà Nhàn cách hỏi "Hôm nay con thấy thế nào?" thay vì "Tại sao con lại ngủ nhiều thế?". Anh muốn họ tạo ra một "vùng an toàn" tại chính căn phòng 402 này, để thực tại không còn là một cái lồng gai góc khiến An phải chạy trốn.

Ông Minh lặng lẽ gật đầu. Ông bước đến trước cửa phòng An, nhìn con trai đang nằm co quắp trên nệm, đôi môi khẽ mỉm cười nhưng bàn tay lại đang nắm chặt lấy chiếc đồng hồ cũ trên cổ tay đến mức trắng bệch. Lòng ông thắt lại. Thay vì gọi con dậy như mọi khi, ông Minh kéo một chiếc ghế gỗ, ngồi xuống cạnh cửa. Ông lấy ra một cuốn sách cũ – một cuốn truyện phiêu lưu mà An từng thích nhất hồi nhỏ – và bắt đầu đọc thành tiếng. Giọng ông trầm trầm, nhịp nhàng, len lỏi qua tấm rèm vải, hòa vào không gian tĩnh lặng.

Ở trong rừng, Thiên An đang hái những quả mọng lấp lánh thì chợt dừng lại. Giữa tiếng nhạc của lá bạc, anh nghe thấy một âm thanh lạ. Nó không lấp lánh, nó không trong trẻo, nhưng nó mang một hơi ấm kỳ lạ. Đó là tiếng đọc sách của cha anh. m thanh ấy len lỏi vào khu rừng, ban đầu chỉ là một vệt sáng mờ nhạt, nhưng dần dần nó trở nên rõ ràng hơn, giống như một sợi dây thừng xù xì nhưng vững chãi thả xuống từ bầu trời chàm.

Sự tương phản giữa hai thế giới bắt đầu tạo ra một cơn chấn động nhỏ trong tâm trí An. Một bên là sự trẻ trung, rực rỡ của khu rừng nơi thời gian quay ngược; một bên là giọng nói già nua, đầy nhẫn nại của người cha đang cố gắng kết nối với anh bằng những mảnh ký ức cũ kỹ.

An đứng lặng giữa thung lũng, chiếc đồng hồ trên tay anh đột ngột chạy chậm lại. Tiếng "tích tắc" quay ngược bắt đầu va chạm với nhịp đọc đều đều của ông Minh. Anh nhìn xuống đôi bàn tay trẻ trung của mình, rồi lại nhìn về phía âm thanh phát ra. Lần đầu tiên, khu rừng hoàn hảo này xuất hiện một vết nứt nhỏ. Mùi sương lạnh của rừng bạc bỗng chốc thoảng qua một chút mùi giấy cũ và mùi mồ hôi thân thuộc của cha.

An đưa tay lên bóp chặt trán, cảm giác đau nhức từ thực tại bắt đầu rỉ ra. Anh muốn ở lại đây, nơi anh là một đứa trẻ không lo âu, nhưng sợi dây từ giọng nói của cha đang thắt chặt lấy tim anh, bắt anh phải cảm nhận một thứ mà khu rừng này không có: Sự trân trọng của một người đang đứng chờ anh ở phía bên kia vực thẳm.

Trong lúc An đang đứng giữa lằn ranh ấy, bóng hình bằng khói từ xa lại hiện lên, vẫy gọi anh đi sâu hơn vào vùng lõi của rừng, nơi thời gian sẽ vĩnh viễn dừng lại ở khoảnh khắc đẹp nhất. Nhưng đồng thời, chiếc đồng hồ trên cổ tay An bỗng dưng nóng rực lên như nung trong lửa, mặt kính pha lê rạn nứt một đường dài, phản chiếu hình ảnh ông Minh đang già đi từng phút ngoài cửa phòng.

Cơn nóng từ chiếc đồng hồ bắt đầu lan rộng, thiêu đốt lớp da mịn màng của "tuổi trẻ ảo" mà An đang khoác lên mình. Anh hét lên một tiếng câm lặng, khi nhận ra rằng mỗi giây anh ở lại khu rừng này để trẻ lại, thì ở thế giới kia, cha mẹ anh đang gánh chịu sự tàn phá của thời gian nhanh gấp bội phần.