MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMẢNH VỠ CỦA CHIÊM BAOChương 5: Cuộc gặp gỡ đầu tiên với bác sĩ Thành

MẢNH VỠ CỦA CHIÊM BAO

Chương 5: Cuộc gặp gỡ đầu tiên với bác sĩ Thành

1,425 từ · ~8 phút đọc

Sáng sớm, bầu trời thành phố bị bao phủ bởi một lớp sương mù xám đục như nước vo gạo. Thiên An bị đánh thức không phải bởi tiếng chim hót trong trẻo của khu rừng bạc, mà bởi tiếng động cơ xe máy gầm rú dưới lòng đường và tiếng còi xe inh ỏi dội thẳng vào ô cửa sổ khép kín. Anh thấy mình nằm trên nệm, tay vẫn còn siết chặt tấm rèm cửa bụi bặm, cảm giác tê dại truyền từ bả vai xuống tận đầu ngón tay.

"Dậy đi con, hôm nay bố đưa con đi kiểm tra sức khỏe tổng quát. Bệnh viện họ chỉ làm việc buổi sáng thôi," tiếng ông Minh vang lên, khô khốc và không cho phép sự từ chối.

An không cự tuyệt. Anh cảm thấy cơ thể mình rỗng tuếch, như một cái vỏ ốc bị sóng đánh dạt lên bờ. Anh mặc kệ mẹ mình giúp mặc chiếc áo sơ mi cũ đã sờn cổ, mặc kệ Tuệ Nghi cứ lén nhìn mình bằng đôi mắt đỏ hoe. Thực tại đối với anh lúc này giống như một lớp bùn loãng, anh chỉ đang lội qua nó để chờ đợi khoảnh khắc được nhắm mắt lại lần nữa.

Bối cảnh phòng khám của bác sĩ Thành hoàn toàn khác biệt với trí tưởng tượng của An về một bệnh viện đầy mùi thuốc sát trùng và tiếng bước chân vội vã. Nằm ở cuối một con hẻm nhỏ yên tĩnh, văn phòng của Thành lọt thỏm giữa những tán cây ngọc lan tỏa hương dìu dịu. Khi bước qua cánh cửa gỗ sơn trắng, An không ngửi thấy mùi bệnh tật. Thay vào đó, khứu giác anh bị đánh thức bởi mùi tinh dầu sả chanh thanh khiết và vị trầm ấm của trà mạn đang nghi ngút khói trên bàn.

Căn phòng tràn ngập ánh sáng tự nhiên từ một ô cửa kính lớn nhìn ra khu vườn nhỏ phía sau. Sàn nhà lát gỗ màu sáng, đi lên nghe tiếng "két... nhẹ" của sự ấm áp thay vì cái lạnh lẽo của gạch men chung cư. Bác sĩ Thành ngồi đó, không mặc áo blouse trắng. Anh mặc một chiếc áo len mỏng màu xanh rêu, gương mặt hiền hậu với đôi mắt sáng sau gọng kính tròn.

"Chào An, tôi là Thành. Bố con nói dạo này An hơi mất ngủ đúng không? Ngồi xuống đây uống chút trà cho ấm bụng đã," Thành cười, đôi bàn tay anh thong thả rót trà vào chiếc chén gốm thô mộc.

An ngồi xuống chiếc ghế bành bọc vải nỉ xám. Cảm giác mềm mại bao bọc lấy cơ thể khiến anh hơi thả lỏng. Anh cầm chén trà bằng cả hai tay, hơi nóng phả vào mặt làm dịu đi những cơn đau nhức âm ỉ nơi thái dương. Vị trà đắng nhẹ nơi đầu lưỡi rồi đọng lại sự ngọt thanh nơi cổ họng – một cái "vị" rất thực, không quá rực rỡ như nước suối rừng nhưng đủ để anh cảm thấy mình vẫn đang tồn tại.

Sau khi ông Minh lẳng lặng bước ra ngoài, căn phòng chỉ còn lại sự tĩnh lặng của tiếng kim đồng hồ và tiếng lá ngọc lan xào xạc bên cửa sổ. Bác sĩ Thành không đặt một tập hồ sơ nào lên bàn, cũng không hỏi An những câu hỏi chuyên môn khô khan. Anh chỉ im lặng nhìn An, một cái nhìn đầy trân trọng, như thể đang nhìn một tác phẩm nghệ thuật dễ vỡ.

"An này, em có thể kể cho tôi nghe về nơi em hay đến không? Tôi nghe nói nơi đó có lá màu bạc phải không?"

Câu hỏi đó rơi vào không gian như một chiếc lá rụng xuống mặt hồ yên ả. An khựng lại. Anh đã chuẩn bị tâm thế để bị coi là "điên", để bị ép uống những viên thuốc đắng ngắt. Nhưng người đàn ông này lại hỏi về khu rừng với một giọng điệu đầy tò mò và kính trọng.

Một sự thôi thúc kỳ lạ khiến An mở lời. Ban đầu chỉ là những câu ngắn ngủi, khàn đặc, nhưng dần dần, ngũ quan anh như được khơi gợi lại. Anh kể về thảm rêu mịn màng như nhung, về những tán lá pha lê va vào nhau tạo nên tiếng nhạc, về những sinh vật ánh sáng lướt đi trong bóng tối màu chàm. Khi nói, đôi tay An vô thức cử động như đang miêu tả hình dáng của một đóa hoa rừng khổng lồ. Anh miêu tả cảm giác nhẹ bẫng khi trọng lực biến mất, và mùi hương tinh khôi của sương sớm nơi đó.

Thành lắng nghe, không một lần ngắt lời, không một cái nhíu mày phán xét. Anh nghiêng người về phía trước, đôi mắt tập trung như thể anh cũng đang nhìn thấy khu rừng đó qua lời kể của An.

"Nghe tuyệt thật đấy," Thành thầm thì khi An kết thúc. "Không trách được tại sao em lại yêu nơi đó đến vậy. Một thế giới mà nỗi đau không có chỗ đứng, đúng là một kiệt tác của tâm trí."

An sững người. Lần đầu tiên, có một người thực sự nhìn nhận sự tồn tại của khu rừng thay vì xua đuổi nó. Sự trân trọng của Thành giống như một sợi dây mỏng manh nhưng chắc chắn, lén lút quấn vào tay An, kéo anh lại gần thực tại thêm một chút.

"Nhưng An này," Thành hạ thấp giọng, thanh âm ấm áp như một chiếc chăn len bao phủ lấy căn phòng. "Em có biết tại sao những sinh vật ở đó lại rực rỡ đến thế không? Bởi vì chúng được dệt nên từ những mảnh linh hồn rực rỡ nhất của em. Em đã mang tất cả những gì tốt đẹp nhất của mình gửi gắm vào đó, rồi bỏ lại một thân xác mệt mỏi ở đây. Khu rừng đó đẹp, nhưng nó đang tiêu thụ chính người đã tạo ra nó."

Thành đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào những ngón tay gầy guộc đang run rẩy của An trên bàn. Cảm giác từ bàn tay Thành rất thật – khô ráo, ấm áp và có chút chai sần ở lòng bàn tay. Nó không lấp lánh như lân quang, nhưng nó có nhịp đập của sự sống.

"Tôi không muốn phá hủy khu rừng của em. Tôi chỉ muốn giúp em học cách mang ánh sáng từ đó trở về đây, để em không còn phải ngủ mới thấy được bình yên."

An nhìn vào mắt Thành. Trong phút chốc, anh thấy hình bóng của chính mình phản chiếu qua tròng kính của bác sĩ – một hình bóng nhỏ bé, kiệt quệ nhưng đang bắt đầu hiện rõ giữa căn phòng ngập mùi ngọc lan. An cảm nhận được lớp vải nỉ dưới tay mình, mùi trà mạn thơm nồng, và cả tiếng hơi thở đều đặn của người đối diện. Thế giới này bỗng chốc không còn quá đáng sợ và ồn ào như anh vẫn tưởng.

Thành không kê đơn thuốc. Anh chỉ đưa cho An một cuốn sổ nhỏ bìa da nâu và một cây bút gỗ.

"Mỗi khi tỉnh dậy, hãy ghi lại một điều 'thật' nhất mà em cảm nhận được ở căn phòng của mình. Đừng viết về khu rừng, hãy viết về mùi cơm của mẹ, hay cảm giác khi chân em chạm vào nền gạch. Chúng ta sẽ bắt đầu từ đó."

Khi An đứng dậy bước ra khỏi phòng, anh thấy ông Minh đang đứng tựa lưng vào bức tường ngoài hành lang, đôi mắt đỏ hoe nhìn anh đầy khắc khoải. Lần đầu tiên, An không thấy ánh mắt đó là một gánh nặng. Anh thấy nó giống như vệt sáng yếu ớt xuyên qua khe rèm – tuy không lộng lẫy như rừng bạc, nhưng nó là ánh sáng thật sự.

Tuy nhiên, ngay khi bước ra đến cổng, một luồng khói xám xịt từ đâu đó cuộn tròn lấy gót chân An. Giữa hơi thở nồng nàn của hoa ngọc lan, một giọng nói lạnh lẽo và mờ ảo đột ngột dội lại từ cõi chiêm bao: "Anh định bỏ rơi tôi sao? Ở đây mới là nơi anh thuộc về..."

An run lên, bàn tay siết chặt cuốn sổ da vừa được tặng, cảm nhận rõ ranh giới giữa thực và ảo đang bắt đầu một cuộc giằng co tàn khốc hơn bao giờ hết.