MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMẢNH VỠ CỦA CHIÊM BAOChương 4: Sự can thiệp của Tuệ Nghi

MẢNH VỠ CỦA CHIÊM BAO

Chương 4: Sự can thiệp của Tuệ Nghi

1,243 từ · ~7 phút đọc

Bóng tối trong hành lang chung cư bao giờ cũng mang một vẻ nhợt nhạt, loang lổ bởi những vệt đèn tuýp sắp cháy, cứ nhấp nháy liên hồi như nhịp tim của một người đang hoảng loạn. Tuệ Nghi đứng tựa lưng vào mảng tường vôi đã bong tróc, hơi lạnh từ lớp gạch đá hoa thấm qua tà áo mỏng khiến cô khẽ rùng mình. Nhưng cái lạnh từ da thịt không thấm tháp gì so với nỗi sợ hãi đang thắt chặt nơi cuống họng khi cô nhìn vào khe cửa phòng của anh trai mình.

Từ bên trong căn phòng 402, những âm thanh lạ lùng bắt đầu thoát ra. Không phải tiếng ngáy, cũng không phải tiếng trở mình của một người đang ngủ say. Đó là tiếng cười. Một điệu cười khe khẽ, trong trẻo và đầy thỏa mãn, nghe như tiếng chuông gió va vào nhau trong một buổi chiều lộng gió. Nhưng ở đây làm gì có gió? Ở đây chỉ có mùi ẩm mốc đặc quánh và sự ngột ngạt của thực tại.

Tuệ Nghi đưa tay lên, những ngón tay run rẩy cầm chiếc điện thoại, bật chế độ quay phim. Qua màn hình nhỏ bé, cô thấy một vệt sáng bạc mỏng manh, li ti như bụi phấn, đang lờ lững trôi ra từ khe cửa. Cô nín thở, áp sát tai vào lớp gỗ mục.

"Đẹp quá... sao lại có thể đẹp thế này..."

Giọng nói của Thiên An vang lên, nhưng nó không còn vẻ khàn đặc, mệt mỏi của người vừa nếm vị cá kho mặn chát ban nãy. Giọng anh bay bổng, ngân nga như đang ca hát. Tuệ Nghi cảm thấy sống lưng mình lạnh toát. Cô có thể ngửi thấy một mùi hương dịu nhẹ, lấn át cả mùi dầu mỡ từ gian bếp, một mùi hương thanh khiết giống như hoa bưởi nhưng lại mang chút vị lạnh của băng tuyết.

Cô khẽ đẩy cửa. Cánh cửa không khóa, nó hé mở một khe nhỏ đủ để ống kính camera len lỏi vào.

Trong ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn ngủ sắp hỏng, Thiên An không nằm yên. Anh đang ngồi trên mép nệm, đôi mắt nhắm nghiền nhưng gương mặt lại bừng sáng một cách kỳ lạ. Đôi bàn tay gầy guộc của anh đang múa máy trong không trung, những ngón tay lướt đi nhẹ nhàng như đang chạm vào những dải lụa vô hình. Anh khẽ nghiêng đầu, đôi môi mấp máy những ca từ không thuộc về bất kỳ ngôn ngữ nào cô từng biết.

"Anh nhìn kìa... những cánh bướm bạc..."

An thầm thì, rồi anh bật cười, một nụ cười rạng rỡ đến mức tàn nhẫn trên khuôn mặt hốc hác. Tuệ Nghi nhìn vào màn hình điện thoại, rồi lại nhìn vào thực tế. Trong mắt cô, anh chỉ đang khua khoắng giữa những hạt bụi lơ lửng trong căn phòng tối tăm, u ám. Nhưng cách anh dịu dàng vuốt ve khoảng không, cách anh nâng niu những thứ không tồn tại khiến cô cảm nhận được một sự rạn nứt sâu sắc. Anh không còn ở đây nữa. Xác thân anh đang ngồi trên chiếc nệm cũ kỹ kia, nhưng linh hồn anh đã bị bắt cóc bởi một thế giới rực rỡ nào đó mà cô không thể chạm tới.

Cảm giác xúc giác của cô lúc này trở nên cực kỳ nhạy bén. Cô cảm nhận được lớp nhựa nhám của ốp lưng điện thoại đang nóng dần lên vì hoạt động liên tục, cảm nhận được nhịp tim mình đập mạnh đến mức rung cả lồng ngực. Mỗi lời anh nói ra giống như một nhát dao khứa vào thực tại của cô.

Tuệ Nghi chợt nhớ đến lời của Lâm, một người bạn cũ đang theo học chuyên ngành tâm lý lâm sàng. “Nếu một người bắt đầu tìm thấy niềm vui cực hạn trong sự cô độc, có thể họ đang xây dựng một pháo đài để nhốt chính mình lại. Và khi pháo đài đó quá đẹp, họ sẽ không bao giờ muốn tìm đường ra nữa.”

Cô lùi lại, nhanh chóng tắt đoạn video và áp điện thoại vào ngực, như thể sợ rằng những hình ảnh kia sẽ thoát ra và nuốt chửng lấy chính mình. Cô biết mình không thể im lặng thêm nữa. Cha cô vẫn đang ngồi ngoài phòng khách, nhả từng vòng khói thuốc vàng ố vào hư không, còn mẹ cô thì đang lụi cụi rửa bát với đôi bàn tay nứt nẻ. Họ tin rằng anh chỉ cần nghỉ ngơi, chỉ cần ăn thêm vài miếng cá là sẽ khỏe lại. Họ không biết rằng Thiên An đang đứng bên bờ vực của một vùng đất không màu, nơi ánh sáng bạc rực rỡ kia chính là dấu hiệu của sự lụi tàn.

Tuệ Nghi run rẩy bấm chọn đoạn video, ngón tay cô dừng lại ở biểu tượng gửi đi. Tên người nhận hiện lên: Lâm - Tâm lý.

Cô hít một hơi thật sâu, mùi sáp nến cháy dở và mùi giấy cũ trong hành lang bỗng trở nên nồng nặc hơn bao giờ hết. Cô cảm nhận được sức nặng của bí mật này. Nếu cô gửi đi, thực tại của gia đình cô sẽ vỡ tan. Anh trai cô sẽ bị coi là một "người bệnh", những mảnh bình yên giả dối cuối cùng sẽ không còn. Nhưng nếu không gửi, cô sợ một sáng nào đó thức dậy, cô sẽ thấy Thiên An vẫn nằm đó, cười rạng rỡ, nhưng linh hồn đã vĩnh viễn tan biến vào khu rừng lấp lánh kia.

Ngay khi ngón tay cô nhấn nút gửi, một âm thanh đổ vỡ khô khốc vang lên bên trong phòng An. Tuệ Nghi giật mình, áp mắt vào khe cửa một lần nữa.

Thiên An đã ngã xuống sàn, nhưng anh không hề đau đớn. Anh đang nằm co quắp trên nền gạch lạnh lẽo, tay ôm chặt lấy một cái bóng đèn hỏng đã bám đầy bụi, môi vẫn mỉm cười thì thầm: "Mát quá... nước suối mát quá..."

Nước mắt Tuệ Nghi trào ra, nóng hổi và mặn đắng trên môi. Cô nhận ra rằng, cái "nước suối" mát rượi mà anh đang cảm nhận thực chất là cái lạnh lẽo thấu xương của sàn nhà chung cư cũ kỹ giữa đêm đông.

Chiếc điện thoại trong tay cô rung lên. Một dòng tin nhắn phản hồi hiện ra trên màn hình: "Đừng để anh ấy ngủ sâu thêm nữa. Nghi à, anh ấy đang mất dần ý thức về thế giới thực rồi. Ngày mai, bằng mọi giá, hãy đưa anh ấy đến địa chỉ này..."

Tuệ Nghi nhìn dòng địa chỉ lấp lánh trên màn hình – phòng khám của bác sĩ Thành. Cô quay đầu nhìn lại phía phòng khách, nơi cha cô vừa dập tắt điếu thuốc cuối cùng, bóng tối dường như đang bò lổm ngổm trên những bức tường, chuẩn bị nuốt chửng chút ánh sáng cuối cùng của ngôi nhà. Cô siết chặt điện thoại, cảm nhận được đây là lối thoát duy nhất, dù nó sẽ bắt đầu bằng một lời nói dối đau đớn dành cho cha mẹ.

Bên trong phòng, tiếng cười của Thiên An đột ngột tắt lịm, thay vào đó là một sự im lặng rợn người, chỉ còn tiếng quạt trần rít lên từng hồi nhức óc.