MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMẢNH VỠ CỦA CHIÊM BAOChương 3: Bữa cơm ngượng ngịu

MẢNH VỠ CỦA CHIÊM BAO

Chương 3: Bữa cơm ngượng ngịu

1,304 từ · ~7 phút đọc

Căn nhà nhỏ của gia đình Thiên An nằm trong một con hẻm hẹp, nơi những bức tường san sát nhau đến mức nắng hiếm khi chạm tới được chân tường. Sau trận "vượt ngục" tâm tưởng thất bại, An bị kéo trở lại với thực tại bằng một sự thô bạo lầm lì. Anh đang ngồi trước bàn ăn bằng gỗ ép đã bạc màu, đôi chỗ bị rộp lên vì nước thấm lâu ngày.

Bối cảnh thực tại bao trùm lấy An bằng một sự nghèo nàn hữu hình. Chiếc quạt trần cũ kỹ trên đầu quay lờ đờ, phát ra tiếng rít "két... két..." đều đặn như tiếng một linh hồn đang than vãn. Mỗi lần cánh quạt quay, nó lại thổi xuống một luồng khí hâm hấp nóng, mang theo mùi của khói bếp và cả mùi dầu mỡ bám lâu ngày trên chao đèn. Dưới chân bàn, An cảm nhận rõ những hạt cát li ti trên sàn gạch chưa kịp quét sạch, chúng cứa nhẹ vào lòng bàn chân anh, nhắc nhở về sự hiện diện trần trụi của mặt đất.

Bà Nhàn đặt bát cá kho lên bàn. Đó là món cá nục kho tiêu, thứ thức ăn rẻ tiền nhưng luôn đậm mùi nhất trong căn bếp này. Mùi nước mắm cháy cạnh nồng nặc hòa cùng vị cay nồng của tiêu sọ đập dập xộc thẳng vào mũi An, làm anh thấy lợm giọng. Khói từ bát cá bốc lên nghi ngút, mang theo những tinh thể dầu mỡ li ti bám vào da mặt, tạo cảm giác dính dớp, khó chịu.

“Ăn đi con, mẹ mới kho xong, còn nóng lắm,” bà Nhàn khẽ nói, tay đưa đôi đũa tre đã mòn đầu cho anh.

An đón lấy đôi đũa. Bề mặt gỗ tre thô ráp chạm vào kén tay anh, tạo nên một sự tương phản đau đớn với cảm giác mịn màng của thảm rêu bạc trong rừng. Anh nhìn vào bát cơm trắng ngần, rồi dời mắt sang đĩa cá. Giữa làn nước kho sền sệt màu nâu cánh gián, một chiếc vảy cá nục sót lại lấp lánh dưới ánh đèn tuýp trắng bệch.

Trong một khoảnh khắc, tâm trí An rung động. Anh nhìn cái vảy cá ấy trân trân. Ánh sáng điện phản chiếu lên bề mặt kim loại của nó tạo ra một vệt sáng yếu ớt. Nhưng trong đôi mắt đang khao khát ảo ảnh của An, nó trông thật thảm hại. Nó là một sự mô phỏng rẻ tiền, một thứ trang sức chết chóc của thực tại. Anh nhớ đến những sinh vật ánh sáng trong rừng, những cánh bướm lụa tỏa ra lân quang rực rỡ đến mức có thể soi sáng cả một vùng đêm tối. Những sinh vật ấy mang trong mình sự sống tinh khiết, còn chiếc vảy cá này chỉ mang mùi của sự chết chóc và sự chật vật của một bữa cơm nghèo.

“Cá hôm nay không ngon hả con?” Ông Minh lên tiếng, giọng ông khàn đặc vì thuốc lá.

An ngước nhìn cha. Ông Minh ngồi đối diện, chiếc áo may ô trắng đã ngả sang màu cháo lòng, để lộ đôi cánh tay gầy guộc với những đường gân nổi rõ như rễ cây. Ánh đèn tuýp chiếu thẳng xuống đỉnh đầu hói của ông, làm nổi bật những nếp nhăn sâu hoắm trên trán. Ông không nhìn An, mắt ông dán vào tivi đang chiếu một bản tin thời sự ồn ào về giá cả thị trường và những vụ tai nạn xa lạ. Tiếng phát thanh viên đọc đều đều hòa cùng tiếng nhai cơm của ông Minh tạo thành một thứ tạp âm hỗn loạn bóp nghẹt bầu không khí.

An gắp một miếng cá, đưa vào miệng. Vị mặn chát của muối và vị cay xè của tiêu bùng nổ trên đầu lưỡi. Nó không có vị ngọt thanh khiết của dòng suối trong rừng, cũng không có cái dịu dàng của gió bạc. Nó là vị của đời thực: mặn, cay, và khó nuốt. Anh nhai một cách cơ khí, cảm nhận từng thớ thịt cá khô khốc cọ xát vào vòm họng.

Trong đầu anh, hình ảnh khu rừng lại bắt đầu xâm lấn. Anh nhớ lại cảm giác khi mình chạm tay vào thân cây cổ thụ ấm áp, cảm nhận nhịp đập của rừng đại ngàn. Còn ở đây, anh chỉ thấy những bức tường quét vôi xanh xỉn màu, những vết ố vàng do thấm nước mưa hiện ra như những bản đồ kỳ quái. Anh thấy bàn tay mẹ mình – đôi bàn tay thô ráp, nứt nẻ vì hóa chất tẩy rửa, đang run run gắp thêm cho anh một miếng thịt ba chỉ đầy mỡ.

Sự quan tâm của mẹ lúc này đối với An lại giống như một loại áp lực vô hình. Mỗi miếng ăn người thân gắp cho, anh đều thấy nó nặng như sắt đá, vì anh biết mỗi hạt gạo, miếng cá này đều được đổi bằng sự nhọc nhằn mà anh đang tìm cách trốn chạy.

“Con no rồi,” An buông đũa, bát cơm vẫn còn đầy quá nửa.

“Mới ăn có mấy miếng mà con,” bà Nhàn lo lắng nhìn anh. Ánh mắt bà chứa đựng một sự nhẫn nhịn đau đớn, một thứ tình yêu bao dung đến mức khiến An thấy nghẹt thở. Anh sợ ánh mắt ấy. Nó quá chân thật. Nó bắt anh phải cảm thấy tội lỗi vì đã muốn rời bỏ họ để đến với khu rừng không có thật kia.

An đứng dậy, ghế gỗ kéo lê trên sàn gạch tạo ra một tiếng rít nhức óc. Anh cảm nhận được sự im lặng đột ngột bao trùm lấy bàn ăn. Cha anh ngừng nhai, mẹ anh thẫn thờ buông thõng đôi đũa. Sự ngượng ngịu đặc quánh lại, khiến không gian 15 mét vuông của phòng khách trở nên chật chội hơn bao giờ hết.

Anh bước nhanh về phía phòng ngủ, đôi bàn chân trần vẫn cảm nhận được cái nóng của nền nhà vừa được lau qua nước xà phòng rẻ tiền. Khi bước qua gương phòng tắm, An vô tình liếc nhìn vào. Trong gương không còn là chàng trai trẻ với những ước mơ rạng rỡ, mà là một bóng ma hốc hác với đôi mắt trũng sâu, làn da xám xịt như tro tàn.

Anh đóng cửa phòng, khóa trái lại. Ngay khi âm thanh của lẫy khóa vang lên "cạch", An thở phào nhẹ nhõm. Anh lao đến chiếc nệm lò xo rách nát, vùi mặt vào gối. Mùi mồ hôi lưu lại trên gối nồng nặc, nhưng anh mặc kệ. Anh nhắm mắt lại, dồn hết tâm trí để gọi tên khu rừng bạc.

Anh muốn tìm lại cảm giác nhẹ bẫng đó. Anh muốn thoát khỏi cái vị cá mặn chát đang còn đọng lại trên đầu lưỡi. Anh muốn biến mất khỏi ánh mắt khắc khoải của mẹ và bóng lưng còng của cha.

Bên ngoài phòng khách, tiếng tivi vẫn oang oang, xen lẫn tiếng sụt sịt rất khẽ của mẹ và tiếng thở dài nặng nề của cha. Nhưng từ dưới khe cửa phòng An, một sợi dây bạc mỏng manh của ảo giác bắt đầu len lỏi ra. An không hề biết rằng, ở góc hành lang tối tăm, em gái anh – Tuệ Nghi – đang đứng đó, tay cầm chiếc điện thoại với màn hình đang sáng, ống kính camera hướng về phía khe cửa phòng anh với một sự im lặng đầy sợ hãi.

Cánh cửa gỗ bắt đầu rung nhẹ, không phải vì gió, mà vì một sức mạnh từ bên trong tâm trí An đang cố gắng bẻ gãy thực tại để mở ra một lối đi khác.