MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMẬT MÃ GEN: KẺ GÁC ĐÊMChương 1: Mùi của sự dối trá

MẬT MÃ GEN: KẺ GÁC ĐÊM

Chương 1: Mùi của sự dối trá

2,174 từ · ~11 phút đọc

Thành phố Glacia nằm lặng lẽ giữa lòng đại dương bao la, một khối kiến trúc kim loại khổng lồ được nâng đỡ bởi những trụ thủy lực kiên cố. Ở nơi này, khái niệm về thời gian chỉ được duy trì thông qua hệ thống Bio-Light – những dải ánh sáng nhân tạo chạy dọc theo các tòa cao ốc, đổi màu từ xanh mướt của buổi sáng sang tím thẫm của đêm đen. Tuy nhiên, dù ánh sáng có rực rỡ đến đâu, Glacia vẫn luôn bị bao phủ bởi một thứ sương muối mặn chát và bầu không khí đặc quánh mùi dầu máy cùng sự mệt mỏi của những cư dân sống trong vòng lặp vô tận.

Thẩm Nhất Chu ngồi trong văn phòng nhỏ của mình tại phân khu an ninh số 4. Căn phòng của anh nằm khuất sau những hành lang dài đầy hơi ẩm, nơi tiếng quạt gió quay đều đều tạo ra một nhịp điệu gây buồn ngủ. Trên bàn làm việc, một tách trà nhài đã nguội ngắt, nhưng anh không buồn chạm tới. Anh đang đeo một chiếc khẩu trang lọc khí chuyên dụng, che kín từ sống mũi xuống cằm. Phía sau lớp kính bảo hộ mỏng, đôi mắt anh hơi nheo lại, tập trung vào xấp hồ sơ điện tử đang hiển thị những hình ảnh đầy máu me của vụ án "Cánh bướm bạc".

Đối với người bình thường, thế giới được cảm nhận qua hình ảnh và âm thanh. Nhưng đối với Nhất Chu, thế giới là một ma trận của những mùi hương. Và ngay lúc này, mùi của sự dối trá đang xộc vào mũi anh, dù người đàn ông ngồi đối diện anh qua lớp kính cường lực vẫn đang ra sức khóc lóc.

"Thưa chuyên gia Thẩm, tôi thực sự không biết gì cả. Lúc tôi trở về, cô ấy đã nằm đó rồi. Tôi yêu cô ấy hơn cả sinh mạng mình, làm sao tôi có thể..."

Người đàn ông tên Lý Mục sụt sùi, đôi bàn tay gầy guộc đan chặt vào nhau. Trong mắt các điều tra viên khác, đây là một biểu hiện của sự đau buồn tột độ. Nhưng Nhất Chu khẽ lắc đầu. Qua hệ thống lọc khí đã được anh điều chỉnh độ nhạy, anh "ngửi" thấy từ phía Lý Mục một mùi hương nồng nặc và khó chịu. Đó không phải là mùi của nỗi đau – thứ thường mang vị đắng ngắt như mật cá hay mùi ẩm mốc của đất sau cơn mưa. Thứ bốc lên từ người Lý Mục là mùi của lưu huỳnh trộn lẫn với vị ngọt lịm đến gai người của kẹo trái cây bị hỏng.

Mùi của sự dối trá và sự đắc thắng thầm kín.

Nhất Chu thở dài, thanh âm vang lên hơi đục qua lớp khẩu trang. Anh với tay tắt màn hình hồ sơ, đứng dậy và bước lại gần lớp kính thẩm vấn.

"Anh Lý, anh có biết rằng mỗi khi con người ta nói dối, các hormone trong cơ thể sẽ tạo ra một chuỗi phản ứng hóa học không? Hầu hết mọi người đều tập trung vào việc che giấu ánh mắt hay cử động tay chân, nhưng họ không thể kiểm soát được mùi của các hạt nano sinh học thoát ra qua lỗ chân lông."

Lý Mục khựng lại, đôi mắt đỏ hoe ngước lên nhìn người thanh niên thanh mảnh trước mặt. "Anh... anh nói cái gì vậy? Tôi không hiểu."

Nhất Chu tiến sát hơn, giọng nói của anh trầm thấp nhưng chứa đựng một sự áp bức vô hình. "Sự hối hận thật sự sẽ có mùi bạc hà rất lạnh, anh Lý ạ. Nhưng trên người anh, tôi chỉ thấy mùi của sự thối rữa. Anh không yêu cô ấy. Anh yêu số tiền bảo hiểm mà cô ấy vừa ký vào tháng trước."

Lý Mục sững sờ, gương mặt đang đau khổ bỗng chốc co quắp lại, chuyển sang một vẻ hung tợn đầy bản năng. Hắn định chồm lên định đập vào mặt kính, nhưng ngay lập tức, hai vệ binh ở cửa đã trấn áp hắn. Nhất Chu quay lưng đi, không buồn nhìn lại kẻ vừa bị tước bỏ lớp mặt nạ. Với anh, việc đối mặt với những loại mùi này mỗi ngày giống như việc phải ngâm mình trong một bãi rác tâm hồn. Nó khiến anh kiệt sức.

Anh bước ra khỏi phòng thẩm vấn, tháo nhẹ chiếc khẩu trang để hít một hơi thật sâu. Dù không khí hành lang mang mùi ozone nồng nặc do các máy khử ion, nó vẫn dễ chịu hơn cái mùi lưu huỳnh vừa rồi.

"Thẩm Nhất Chu, cậu lại phá kỷ lục rồi. Mười phút để khuất phục một kẻ lì lợm như Lý Mục, Đội trưởng Trần chắc chắn sẽ rất vui."

Một giọng nói vang lên từ phía cuối hành lang. Nhất Chu nhìn sang, đó là Tiểu Lâm, một điều tra viên trẻ tuổi. Tiểu Lâm nhìn Nhất Chu với ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa có phần e dè. Ở Glacia, những người "khác biệt" như Nhất Chu luôn bị coi là những thực thể kỳ quái, nửa người nửa máy, hoặc là sản phẩm lỗi của kỷ nguyên công nghệ gen.

"Tôi chỉ làm việc của mình thôi." – Nhất Chu nhàn nhạt trả lời, anh định bước đi thì Tiểu Lâm vội vàng tiếp lời.

"Mà này, anh nghe tin gì chưa? Đội đặc nhiệm The Sentinels vừa cử một người mới sang phối hợp với chúng ta. Nghe đâu là 'Át chủ bài' của lực lượng trật tự đô thị. Anh ta đang đợi ở văn phòng Đội trưởng đấy."

Nhất Chu khẽ nhướn mày. The Sentinels là lực lượng cấp cao nhất ở Glacia, chuyên xử lý những vụ biến dị gen và tội phạm xuyên lục địa. Việc họ cử người xuống phân khu số 4 chỉ có nghĩa là vụ án "Cánh bướm bạc" này đã vượt ra ngoài tầm kiểm soát của cảnh sát thông thường.

"Họ tên là gì?"

"Hoắc Kỷ. Nghe nói anh ta là một kẻ không biết đau là gì."

Văn phòng của Đội trưởng Trần ngập trong làn khói thuốc lá nhân tạo – một loại khói mang mùi gỗ thông khô khan mà Nhất Chu cực kỳ ghét. Anh gõ cửa và bước vào, ngay lập tức cảm nhận được một luồng không khí lạ lùng đang bao trùm căn phòng.

Ngồi trên ghế sofa không phải là Đội trưởng Trần, mà là một người đàn ông lạ mặt. Người đó mặc bộ đồng phục màu đen tuyền của lực lượng đặc nhiệm, chất liệu vải sợi carbon bóng mờ ôm sát bờ vai rộng và vòm ngực vững chãi. Anh ta đang ngồi thẳng lưng, đôi chân dài tùy ý vắt chéo, tay cầm một con dao găm nhỏ gọt một loại quả lạ. Điều khiến Nhất Chu khựng lại không phải là vẻ ngoài nam tính đầy áp lực của người đàn ông này, mà là "mùi" của anh ta.

Nhất Chu vô thức điều chỉnh bộ lọc ở cổ áo. Anh không ngửi thấy gì cả.

Hoàn toàn không có gì.

Đây là lần đầu tiên trong đời, Nhất Chu gặp một người mà không phát ra bất kỳ tín hiệu mùi nào. Không có mùi của sự sống, không có mùi của mồ hôi, không có mùi của cảm xúc. Người đàn ông này đứng giữa căn phòng như một hố đen khổng lồ, nuốt chửng mọi hương vị xung quanh.

Hoắc Kỷ ngẩng đầu lên. Ánh sáng Bio-Light từ cửa sổ hắt vào, làm nổi bật những đường nét sắc sảo như tạc tượng trên khuôn mặt anh ta. Đôi mắt anh ta đen thẫm, lạnh lẽo và tĩnh lặng đến mức đáng sợ. Khi nhìn vào đôi mắt ấy, Nhất Chu có cảm giác mình đang nhìn vào một mặt hồ đóng băng nghìn năm, nơi không có sự sống nào có thể tồn tại.

"Cậu là Thẩm Nhất Chu?" – Giọng nói của Hoắc Kỷ vang lên, trầm đục và khô khốc, không có bất kỳ âm điệu bổng trầm nào, giống như tiếng đá viên va vào nhau trong một chiếc ly thủy tinh.

"Vâng, là tôi." – Nhất Chu lấy lại bình tĩnh, anh bước lại gần, cố gắng tìm kiếm một tia mùi vị nào đó để định danh người đàn ông này. Nhưng càng tiến lại gần, anh chỉ càng thấy sự trống rỗng đến tận cùng. "Anh là người từ The Sentinels?"

Hoắc Kỷ không trả lời ngay. Anh ta đột ngột cầm con dao găm trên tay, rạch một đường dài trên lòng bàn tay mình. Máu tươi đỏ thẫm chảy ra, nhỏ xuống sàn nhà thành từng giọt lộp bộp. Nhưng Hoắc Kỷ không hề nhíu mày, gương mặt anh ta vẫn tĩnh lặng như cũ, không một chút biểu hiện của sự đau đớn hay biến động thần kinh.

Nhất Chu sững sờ. Mùi máu xộc lên mũi anh – mùi sắt lạnh lẽo hòa quyện với mùi protein. Nhưng lạ lùng thay, trong cái mùi máu đó vẫn không hề có lấy một chút "vị" của con người. Không có sự hốt hoảng, không có sự tê dại.

"Tôi không biết đau." – Hoắc Kỷ thản nhiên nói, anh ta dùng một chiếc khăn giấy lau đi vết máu như thể đó chỉ là một vết bẩn tình cờ. "Và tôi cũng không có cảm xúc. Vì vậy, đừng cố gắng dùng cái mũi của cậu để đọc tôi. Nó vô ích thôi."

Nhất Chu hít một hơi thật sâu, đôi mắt anh nheo lại phía sau lớp kính. Sự trống rỗng này khiến anh thấy bất an, nhưng đồng thời cũng khơi dậy một sự tò mò bản năng. Trong thế giới đầy rẫy những mùi hương hỗn loạn và dối trá này, một sự tĩnh lặng tuyệt đối như Hoắc Kỷ vừa là một sự cứu rỗi, vừa là một lời đe dọa.

"Đội trưởng Trần có việc bận đột xuất, ông ấy bảo tôi đưa anh đến hiện trường vụ án ở khu cảng phía Nam." – Nhất Chu nói, anh cố tình lướt qua Hoắc Kỷ để đi ra cửa.

Khi đi ngang qua người đàn ông đó, một cơn gió nhẹ từ máy điều hòa thổi tới. Trong một phần triệu giây, Nhất Chu dường như bắt được một thứ gì đó. Nó mỏng manh như tơ nhện, thoảng qua rồi biến mất ngay lập tức.

Đó là mùi của gỗ đàn hương.

Nhưng nó không phải là mùi hương tự nhiên, mà giống như một ký ức về mùi hương đang cố gắng trồi lên từ một đống tro tàn. Nhất Chu khựng lại một nhịp, nhưng anh không quay đầu lại.

"Đi thôi, Đội trưởng Hoắc. Glacia không chờ đợi ai cả."

Hoắc Kỷ đứng dậy, động tác của anh ta dứt khoát và chuẩn xác như một cỗ máy đã được lập trình hoàn hảo. Anh ta đi sau Nhất Chu, bước chân không hề phát ra tiếng động.

Bên ngoài, thành phố Glacia đã chuyển sang màu đỏ rực của "buổi hoàng hôn nhân tạo". Những làn sương muối bắt đầu dày đặc hơn, che khuất những tầng thấp của đô thị. Hai con người, một người quá nhạy cảm với mọi rung động của thế gian, một người lại tê liệt hoàn toàn với mọi nỗi đau, bắt đầu bước vào một cuộc hành trình chung.

Ở phía xa, trên những đỉnh tháp cao nhất của thành phố, những "Cánh bướm bạc" vẫn đang lặng lẽ tung cánh, báo hiệu cho một bữa tiệc của sự chết chóc sắp sửa bắt đầu. Và giữa màn sương ấy, mùi của sự dối trá đang dần bị thay thế bởi một thứ mùi hương khác, nguyên thủy và đáng sợ hơn nhiều: Mùi của định mệnh.

Nhất Chu mở cửa chiếc xe tuần tra, anh liếc nhìn Hoắc Kỷ đang ngồi vào ghế phụ. Anh biết, kể từ khoảnh khắc này, cuộc sống yên tĩnh (dù đầy mùi vị) của mình đã chính thức chấm dứt.

"Anh thực sự không thấy gì sao?" – Nhất Chu bỗng nhiên hỏi khi chiếc xe bắt đầu lao vào đường hầm xuyên biển. "Ý tôi là, khi anh nhìn thấy máu của mình chảy ra?"

Hoắc Kỷ nhìn ra cửa sổ, ánh đèn hầm lướt qua mặt anh tạo thành những mảng sáng tối chập chờn. "Tôi thấy màu đỏ. Tôi thấy một chất lỏng đang thất thoát. Đó là tất cả. Còn cậu, cậu ngửi thấy gì từ tôi?"

Nhất Chu im lặng một lúc lâu. Anh đạp ga, để chiếc xe lao đi nhanh hơn.

"Tôi ngửi thấy một cánh rừng đã cháy rụi, nhưng tro tàn vẫn còn ấm."

Hoắc Kỷ không nói gì, nhưng ngón tay anh ta khẽ cử động, một phản ứng nhỏ đến mức chính anh ta cũng không nhận ra. Chiếc xe lao về phía khu cảng phía Nam, nơi bóng tối đang chờ đợi để nuốt chửng tất cả.