MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMẬT MÃ GEN: KẺ GÁC ĐÊMChương 2: Vị mặn của sương mù và vực thẳm giác quan

MẬT MÃ GEN: KẺ GÁC ĐÊM

Chương 2: Vị mặn của sương mù và vực thẳm giác quan

2,489 từ · ~13 phút đọc

Chiếc xe tuần tra lao đi vun vút trong đường hầm xuyên biển nối liền trung tâm Glacia với khu cảng phía Nam. Ánh đèn neon dọc hai bên tường hầm vạch lên những vệt sáng kéo dài, phản chiếu trên mặt kính xe thành những đường thẳng tắp và lạnh lẽo. Không khí bên trong xe im lặng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng hệ thống lọc khí trên cổ áo của Thẩm Nhất Chu đang rít lên nhè nhẹ. Anh nắm chặt vô lăng, đôi mắt thỉnh thoảng liếc sang người đàn ông bên cạnh. Hoắc Kỷ vẫn ngồi đó, bất động như một khối đá tạc, hơi thở của anh ta đều đặn và nông đến mức khó tin, như thể anh ta đang cố tình tiết kiệm từng phân tử oxy trong không gian chật hẹp này.

Càng tiến gần về phía cảng, mùi muối biển bắt đầu đậm đặc dần. Đó không phải là mùi biển tươi mới của tự nhiên mà là thứ mùi mặn đắng, mang theo hơi hám của kim loại rỉ sét và hóa chất tẩy rửa công nghiệp. Nhất Chu nhíu mày, anh vặn nút điều chỉnh trên bộ lọc khí, cố gắng giảm bớt sự tấn công của các phân tử mùi đang trở nên hỗn loạn.

"Cảng phía Nam là nơi tập trung của những kẻ lao động gen cấp thấp. Ở đó, người ta không chỉ buôn bán hàng hóa mà còn buôn bán cả những mảnh đời lỗi." – Nhất Chu phá vỡ sự im lặng, giọng anh vang lên trầm thấp.

Hoắc Kỷ không quay đầu lại, ánh mắt anh vẫn đóng đinh vào khoảng không phía trước. "Điều đó tôi biết. Thứ tôi cần quan tâm là tại sao nạn nhân trong vụ Cánh bướm bạc lại là một chuyên gia hóa học cấp cao từ Viện nghiên cứu Epsilon. Một kẻ như vậy không có lý do gì để xuất hiện ở bãi rác của thành phố vào lúc ba giờ sáng."

"Có lẽ vì ở đó, người ta có thể tìm thấy những thứ không được phép tồn tại trong phòng thí nghiệm sạch sẽ." – Nhất Chu đáp, tay đánh lái đưa chiếc xe ra khỏi đường hầm.

Trước mắt họ hiện ra khu cảng phía Nam – một mê hồn trận của những thùng container chồng chất, những giàn cần cẩu khổng lồ vươn lên như những cánh tay ma quỷ trong màn sương mù dày đặc. Ánh sáng Bio-Light ở khu vực này bị nhiễu loạn bởi sương muối, tạo thành những quầng sáng lờ mờ màu tím đỏ đục ngầu.

Khi hai người bước xuống xe, một luồng không khí ẩm lạnh ập tới. Nhất Chu ngay lập tức cảm thấy da mặt mình tê rần. Nhưng thứ làm anh chú ý hơn cả chính là mùi hương đang lơ lửng trong gió. Anh khựng lại, đôi đồng tử co rút.

"Anh ngửi thấy gì không?" – Nhất Chu hỏi, dù anh biết câu trả lời sẽ là không.

Hoắc Kỷ đứng bên cạnh anh, dáng người cao lớn của anh ta dường như xẻ dọc màn sương. "Chỉ có mùi muối và dầu máy. Có chuyện gì sao?"

"Có mùi... của sự hưng phấn thái quá. Nó giống như mùi của hoa anh túc bị đốt cháy, trộn với vị chua của axit. Rất nồng."

Nhất Chu dẫn đường đi sâu vào bên trong kho hàng số 17. Đội pháp y đã có mặt, ánh đèn flash từ máy ảnh thỉnh thoảng lại lóe lên, soi rõ những góc tối tăm của khu nhà kho. Nạn nhân nằm giữa sàn, một cảnh tượng khiến ngay cả những điều tra viên kỳ cựu cũng phải tái mặt. Xác chết là một người đàn ông trung niên, nhưng điều kỳ quái là trên ngực ông ta bị khoét một lỗ lớn, và từ vết thương đó, hàng trăm con bướm giấy màu bạc được xếp thủ công tinh xảo đang được gắn vào thịt da bằng một loại keo đặc biệt.

Nhưng đó chưa phải là thứ đáng sợ nhất. Nhất Chu tiến lại gần, anh tháo khẩu trang ra một nửa, mặc kệ sự nguy hiểm của môi trường. Anh cần phải biết sự thật. Ngay khi luồng khí từ hiện trường xộc vào mũi, Nhất Chu choáng váng.

Mùi của nạn nhân không có vị của cái chết. Thông thường, một thi thể sẽ mang mùi của sự phân rã, của lưu huỳnh và amoniac. Nhưng thi thể này lại mang một mùi thơm ngọt ngào đến mức bệnh hoạn. Đó là mùi của hương vani, mùi của sữa ấm, và mùi của sự bình yên tuyệt đối.

"Kẻ sát nhân không chỉ giết ông ta." – Nhất Chu thầm thì, giọng anh run rẩy. "Hắn đã trích xuất... hắn đã trích xuất tất cả nỗi đau và sự sợ hãi của nạn nhân trước khi chết. Những gì còn lại ở đây chỉ là một cái xác rỗng tuếch mang theo cảm giác hạnh phúc giả tạo."

Hoắc Kỷ nheo mắt, anh ta cúi xuống, dùng đôi bàn tay không đeo găng chạm vào vết thương của nạn nhân. Anh ta không hề cảm thấy ghê tởm hay e ngại. "Cậu nói là trích xuất cảm xúc? Công nghệ đó đã bị cấm từ sau cuộc đại thanh trừng gen năm 30 rồi cơ mà?"

"Lý thuyết là vậy. Nhưng nhìn xem, nồng độ endorphin trong máu nạn nhân cao gấp một nghìn lần mức bình thường. Kẻ này đã biến nỗi đau tột cùng thành một loại gia vị."

Bất thình lình, Nhất Chu cảm thấy đầu óc mình quay cuồng. Mùi hương ngọt ngào từ cái xác bắt đầu biến đổi. Nó không còn là vani nữa, nó chuyển thành mùi của hoa hồng tàn, rồi mùi của gỗ mục, và cuối cùng là mùi của một đám cháy. Anh thấy trước mắt mình không còn là nhà kho số 17 nữa. Những con bướm bạc trên ngực tử thi bỗng nhiên rung cánh, chúng bay lên, hàng ngàn hàng vạn con, che kín cả bầu trời.

Đây là hiện tượng "Quá tải ảo giác khứu giác" – một phản ứng phụ của bộ gen biến dị trong người Nhất Chu khi gặp phải những kích thích tố quá mạnh.

"Nhất Chu! Cậu sao thế?" – Tiếng của Hoắc Kỷ vang lên, nhưng nó như từ một thế giới khác vọng lại.

Nhất Chu ngã quỵ xuống, đôi tay anh bấu chặt vào ngực, hơi thở trở nên dồn dập và đứt quãng. Trong ảo giác của mình, anh thấy những ngọn lửa xanh đang liếm láp lấy cơ thể mình. Anh ngửi thấy mùi của sự tuyệt vọng, mùi của chính quá khứ mà anh hằng muốn quên đi. Những ký ức về căn phòng thí nghiệm lạnh lẽo, về tiếng thét của mẹ anh giữa đám cháy, tất cả ùa về, đặc quánh và bóp nghẹt lấy hơi thở anh.

"Không... đừng... mùi hương đó... làm ơn tắt nó đi..."

Hoắc Kỷ nhận ra sự bất thường. Anh ta thấy Nhất Chu đang co giật, đôi mắt trợn trừng nhìn vào hư không. Không một chút do dự, Hoắc Kỷ lao tới, anh ta dùng sức mạnh của mình để kìm chặt lấy đôi vai đang run rẩy của Nhất Chu.

"Nhìn tôi! Thẩm Nhất Chu, nhìn vào tôi!" – Hoắc Kỷ gầm lên, giọng nói vốn dĩ lạnh lùng nay mang theo một sự uy lực chấn động.

Nhất Chu vẫn không nghe thấy. Anh đang chìm sâu vào vực thẳm của giác quan. Trong cơn mê loạn, anh vung tay đánh loạn xạ, móng tay anh cào cấu vào cánh tay của Hoắc Kỷ, tạo ra những vết xước dài rớm máu. Nhưng Hoắc Kỷ không hề buông tay, anh ta cũng chẳng cảm thấy đau. Đối với anh ta, những vết thương đó chỉ là những sự thay đổi sinh học vô nghĩa.

Hoắc Kỷ bất ngờ ôm lấy Nhất Chu, ấn đầu anh vào lồng ngực mình, tay kia bịt chặt mũi và miệng của Nhất Chu qua lớp áo đồng phục dày. Anh ta muốn dùng sự trống rỗng của mình để ngăn cách Nhất Chu khỏi đống mùi vị điên rồ ngoài kia.

"Im lặng nào. Ở đây không có mùi gì cả. Chỉ có tôi thôi."

Trong khoảnh khắc đó, một điều kỳ diệu đã xảy ra. Nhất Chu đang vùng vẫy bỗng nhiên khựng lại. Anh áp mặt vào lớp vải carbon lạnh lẽo trên ngực Hoắc Kỷ. Và đúng như lời anh ta nói, ở đây là một khoảng không tuyệt đối. Không có mùi của hoa hồng tàn, không có mùi của đám cháy, thậm chí không có cả mùi của sự sống. Hoắc Kỷ giống như một bức tường ngăn cách, một vùng đất câm lặng giữa cơn bão tố của hương vị.

Dần dần, nhịp tim của Nhất Chu bình ổn trở lại. Cơn ảo giác về những con bướm bạc tan biến như khói. Anh bắt đầu cảm nhận được thực tại: hơi lạnh của nhà kho, tiếng mưa bắt đầu rơi lộp bộp trên mái tôn, và vòng tay cứng như thép của người đàn ông đang ôm lấy mình.

Nhất Chu thở hắt ra một hơi, toàn thân anh nhũn ra, tựa hẳn vào người Hoắc Kỷ. Anh ngước mắt nhìn lên, gương mặt của Hoắc Kỷ vẫn vậy, không một chút biểu cảm hốt hoảng hay lo lắng. Đôi mắt đen thâm thẳm ấy vẫn lặng lẽ nhìn anh, như thể việc vừa rồi chỉ là một thủ tục hành chính bình thường.

"Cảm... cảm ơn." – Nhất Chu nói, giọng anh khản đặc. Anh vội vàng đẩy Hoắc Kỷ ra, cố gắng đứng vững trên đôi chân vẫn còn hơi run rẩy. Anh cảm thấy xấu hổ khi vừa rồi đã để lộ sự yếu đuối nhất của mình trước mặt một kẻ "không có trái tim" như thế này.

Hoắc Kỷ buông tay, anh ta nhìn những vết cào rớm máu trên cánh tay mình, rồi lại nhìn Nhất Chu. "Cậu là một kẻ phiền phức. Nếu bộ lọc khí của cậu không hoạt động tốt, cậu nên ở nhà thay vì ra hiện trường."

Nhất Chu chỉnh lại khẩu trang, đôi mắt anh sắc lẹm trở lại. "Tôi không sao. Đó chỉ là một tai nạn nghề nghiệp. Quan trọng là, anh có thấy gì trong vết thương của nạn nhân không?"

Hoắc Kỷ lắc đầu, anh ta chỉ vào một vật nhỏ nằm sâu trong hốc ngực nạn nhân mà lúc nãy Nhất Chu chưa kịp thấy. "Có một con chip siêu nhỏ gắn vào dây thần kinh phế vị. Nó đang phát ra một tín hiệu gì đó. Tôi nghĩ, kẻ sát nhân không chỉ lấy đi cảm xúc, hắn còn đang phát sóng chúng đi đâu đó."

Nhất Chu tiến lại gần, lần này anh đã chuẩn bị tâm lý. Anh quan sát con chip. "Đây là công nghệ truyền dẫn sinh học. Hắn đang biến nỗi đau thành một loại tần số âm thanh hoặc hình ảnh để tiêu thụ. Có một thị trường đen cho những thứ này, Hoắc Kỷ ạ. Người ta gọi đó là 'Nectar' – mật ngọt của những linh hồn bị hành hạ."

Cả hai đứng yên lặng giữa khu nhà kho đổ nát. Màn đêm của Glacia càng lúc càng trở nên thâm u. Họ nhận ra rằng, vụ án này không đơn thuần là một vụ giết người chiếm đoạt tài sản. Nó là khởi đầu của một âm mưu tàn khốc đánh vào chính bản chất của con người.

"Tôi sẽ đưa cậu về." – Hoắc Kỷ lên tiếng, giọng anh ta vẫn không chút gợn sóng. "Ngày mai chúng ta sẽ đến Viện Epsilon. Tôi cần biết nạn nhân đã nghiên cứu cái gì trước khi bị biến thành một món hàng."

Trên đường về, Nhất Chu ngồi im lặng bên cửa sổ. Anh nhìn vào hình ảnh phản chiếu của Hoắc Kỷ trên mặt kính. Người đàn ông này... anh ta không cảm thấy đau, không có cảm xúc, nhưng tại sao lúc nãy khi ôm lấy anh, vòng tay đó lại chắc chắn đến thế? Tại sao sự trống rỗng của anh ta lại có thể xoa dịu được cơn điên loạn của Nhất Chu?

Nhất Chu đưa tay chạm vào mũi mình. Anh vẫn còn ngửi thấy một chút gì đó rất nhẹ, rất xa xăm. Không phải gỗ đàn hương, mà là mùi của tuyết trắng. Một thứ mùi không màu, không vị, nhưng lại khiến người ta thấy bình tâm một cách lạ lùng.

"Hoắc Kỷ." – Nhất Chu khẽ gọi.

"Gì?"

"Lúc nãy... khi tôi cào anh... anh thực sự không thấy gì sao?"

Hoắc Kỷ không quay đầu lại, anh ta đạp ga để chiếc xe vượt qua một vũng nước lớn. "Tôi thấy da mình bị rách. Tôi thấy hồng cầu đang kết tủa để cầm máu. Đó là những dữ liệu sinh học. Ngoài ra, không còn gì khác."

Nhất Chu thở dài, anh nhắm mắt lại. Đúng là một cỗ máy. Nhưng có lẽ, trong cái thế giới đầy rẫy những mùi vị dối trá này, một cỗ máy trung thực lại là thứ mà anh có thể tin tưởng duy nhất.

Đêm đó, trong căn hộ nhỏ của mình, Nhất Chu không thể ngủ được. Anh cứ trăn trở về mùi hương của sự hạnh phúc trên cái xác chết, và cả sự im lặng đáng sợ của Hoắc Kỷ. Anh mở nhật ký điện tử ra, viết một dòng ngắn ngủi:

"Ngày đầu tiên hợp tác. Gặp một hố đen không mùi vị. Suýt bị nhấn chìm trong ảo giác. Thế giới đang mục nát từ bên trong, và chúng tôi đang cố gắng ngửi xem cái chết có màu gì."

Ở một nơi khác trong thành phố, tại tầng cao nhất của tháp Sentinel, Hoắc Kỷ đứng bên cửa sổ, nhìn xuống những dải Bio-Light đang nhấp nháy. Anh nhìn vào vết thương trên tay mình, nơi máu đã khô. Anh nhớ lại cảm giác lúc Nhất Chu tựa vào ngực mình. Đó là một áp lực lạ lùng, một thứ gì đó không nằm trong từ điển sinh học của anh. Anh không đau, nhưng có một sự rung động rất nhẹ, như tiếng rung của một sợi dây đàn đã cũ.

Anh tự hỏi, mùi hương của sự hãi mà Nhất Chu nói, rốt cuộc là có vị gì? Tại sao một thứ vô hình như thế lại có thể khiến một người mạnh mẽ phải quỵ xuống?

Thành phố Glacia vẫn lặng lẽ trôi giữa đại dương, mang theo những bí mật đen tối của nó. Và dưới những dải ánh sáng nhân tạo, hai linh hồn khiếm khuyết đang bắt đầu tìm thấy những mảnh ghép đầu tiên của nhau, trong một trò chơi mà cái giá phải trả chính là cảm xúc cuối cùng của họ.