Ánh bình minh nhân tạo của thành phố Glacia bắt đầu nhuộm lên những khối nhà kim loại một sắc vàng tái nhợt, giống như màu của những tờ giấy cũ bị bỏ quên trong kho lạnh. Thẩm Nhất Chu đứng trước gương, cẩn thận kiểm tra lại bộ lọc khí trên cổ áo. Đôi mắt anh hơi thâm quầng sau một đêm mất ngủ, nhưng vẻ sắc sảo thường lệ đã quay trở lại. Anh mặc một bộ đồ bảo hộ màu xám tro, chất liệu vải mềm mại nhưng có khả năng cách nhiệt và ngăn chặn sự thẩm thấu của các hạt nano sinh học từ môi trường bên ngoài.
Tiếng chuông cửa vang lên, dứt khoát và khô khốc. Nhất Chu không cần nhìn qua camera cũng biết đó là ai. Chỉ có Hoắc Kỷ mới gõ cửa với nhịp điệu máy móc như vậy.
Khi cánh cửa mở ra, Hoắc Kỷ đứng đó trong bộ đồng phục thanh tra của Viện Epsilon mà anh ta đã chuẩn bị từ trước. Trông anh ta vẫn thế, lạnh lùng, tĩnh mịch và hoàn toàn không có mùi vị. Vết thương trên tay anh ta từ tối qua đã khép miệng, chỉ còn lại một vệt sẹo mờ nhạt mà có lẽ vài giờ nữa cũng sẽ biến mất nhờ khả năng tái tạo tế bào siêu việt.
"Chuẩn bị xong chưa?" – Hoắc Kỷ hỏi, ánh mắt anh ta lướt nhanh qua gương mặt Nhất Chu.
"Rồi. Chúng ta sẽ vào đó với danh nghĩa thanh tra an toàn sinh học cấp cao. Viện Epsilon là một pháo đài, chúng ta không có nhiều thời gian trước khi bộ phận an ninh nhận ra sự bất thường trong giấy tờ." – Nhất Chu vừa nói vừa đeo chiếc khẩu trang đen đặc chủng lên.
Chiếc xe điện của Viện nghiên cứu đón họ tại trạm trung chuyển khu trung tâm. Khác với khu cảng phía Nam xập xệ, Viện Epsilon sừng sững giữa khu đặc quyền kinh tế như một tòa tháp pha lê khổng lồ. Mọi thứ ở đây đều sạch sẽ đến mức vô trùng, mặt sàn đá cẩm thạch sáng bóng soi rõ bóng dáng của những nhân viên mặc áo blouse trắng đi lại như những bóng ma.
Ngay khi bước qua cánh cửa xoay của viện, Nhất Chu khựng lại. Một thứ mùi đặc trưng của các phòng thí nghiệm y sinh ập tới: mùi cồn, mùi dung dịch formalin, và mùi của sự sạch sẽ cưỡng ép. Nhưng sâu bên dưới những lớp mùi công nghiệp đó, Nhất Chu ngửi thấy một thứ gì đó rất khác.
Đó là mùi hương của hoa tử đinh hương.
Một mùi hương nhạt nhòa, nhưng đối với Nhất Chu, nó giống như một tiếng sét đánh ngang tai. Tim anh bỗng đập nhanh hơn một nhịp. Tử đinh hương không phải là loại hoa phổ biến ở Glacia, nhất là trong một viện nghiên cứu kín cổng cao tường như thế này. Mùi hương này... nó thuộc về một người mà anh tưởng rằng đã biến mất khỏi cuộc đời mình từ mười lăm năm trước, sau vụ cháy kinh hoàng tại Viện điều phối gen cũ.
"Cậu lại ngửi thấy gì à?" – Hoắc Kỷ nhận ra sự thay đổi trong nhịp thở của Nhất Chu. Anh ta hạ thấp giọng, bàn tay đặt hờ lên bao súng bên hông.
"Mùi của một người quen." – Nhất Chu đáp, cố giữ cho giọng mình không run rẩy. "Cẩn thận đấy, Hoắc Kỷ. Ở đây có thứ gì đó không đúng. Mùi hương này quá sạch sẽ, sạch đến mức đáng ngờ."
Họ được dẫn đến phòng thí nghiệm số 9, nơi nạn nhân của vụ Cánh bướm bạc – Giáo sư Lâm – từng làm việc. Một vị phó giám đốc viện tên là Mạnh ngồi đợi sẵn. Ông ta có vẻ ngoài đạo mạo với cặp kính gọng vàng, nhưng ngay khi ông ta mở miệng chào đón, Nhất Chu đã cảm nhận được một luồng mùi hương từ người ông ta tỏa ra.
Mùi của nhựa thông cháy. Đó là mùi của sự lo âu bị che đậy bởi một vẻ ngoài cứng rắn. Mạnh đang sợ hãi.
"Thưa hai vị thanh tra, chúng tôi rất lấy làm tiếc về sự cố của Giáo sư Lâm. Ông ấy là một nhà khoa học tận tụy." – Mạnh nói, bàn tay ông ta khẽ mân mê mép tập hồ sơ.
"Tận tụy đến mức nghiên cứu về công nghệ trích xuất Endorphin trái phép sao?" – Hoắc Kỷ cắt ngang, giọng anh ta lạnh lùng như nhát dao chém vào bầu không khí.
Mạnh tái mặt, mùi nhựa thông cháy từ người ông ta bỗng chốc đậm đặc hơn. "Tôi không hiểu ngài đang nói gì. Giáo sư Lâm chỉ nghiên cứu về các chất giảm đau thần kinh cho những bệnh nhân bị rối loạn cảm giác."
Trong lúc Hoắc Kỷ dùng những câu hỏi sắc bén để dồn ép Mạnh vào chân tường, Nhất Chu lặng lẽ tách ra. Anh đi vòng quanh phòng thí nghiệm, đôi mắt quan sát từng ống nghiệm, từng dãy máy ly tâm đang chạy êm ru. Anh bắt đầu "ngửi" những dấu vết còn sót lại trên mặt bàn làm việc của Giáo sư Lâm.
Mùi tử đinh hương lại xuất hiện, lần này rõ ràng hơn. Nó tỏa ra từ một ngăn kéo bí mật dưới gầm bàn đã được mã hóa bằng sinh trắc học. Nhất Chu liếc nhìn Hoắc Kỷ, ra hiệu. Hoắc Kỷ hiểu ý, anh ta đột ngột đứng dậy, che khuất tầm nhìn của Mạnh bằng thân hình cao lớn của mình, đồng thời tạo ra một tiếng động lớn bằng cách đánh rơi chiếc cặp tài liệu.
Trong khoảnh khắc xao lãng đó, Nhất Chu áp sát tay vào ổ khóa. Anh không có mật mã, nhưng anh có khứu giác. Anh ngửi thấy mùi của một loại dung dịch hóa học đặc biệt bám trên các phím bấm – một loại tinh dầu mà người sử dụng thường xuyên dùng để xoa dịu đôi tay khô ráp. Anh bấm theo dấu vết mùi hương.
Cạch.
Ngăn kéo mở ra. Bên trong không có tài liệu, chỉ có một lọ thủy tinh nhỏ chứa một loại dịch lỏng màu bạc, lấp lánh như bụi sao. Và kèm theo đó là một tấm ảnh cũ nát. Nhất Chu cầm tấm ảnh lên, hơi thở anh dường như ngừng trệ. Trong ảnh là hai đứa trẻ đang cười đùa trước một cổng trường. Một trong số đó là anh, còn đứa trẻ kia... có một nốt ruồi nhỏ dưới mắt phải.
"Hứa Ngôn..." – Nhất Chu thầm thốt lên cái tên đã bị chôn vùi trong đống tro tàn của quá khứ.
Bất thình lình, hệ thống báo động của viện nghiên cứu vang lên chói tai. Đèn trong phòng thí nghiệm chuyển sang màu đỏ rực.
"Thanh tra giả! Bắt lấy chúng!" – Tiếng của Mạnh hét lên.
Ngay lập tức, từ các cửa sập phía trên, một nhóm biệt kích an ninh của Viện Epsilon lao xuống. Chúng không sử dụng súng đạn thông thường mà dùng những cây gậy điện cao áp và súng phun áp lực chứa chất gây tê liệt thần kinh.
"Nhất Chu, đứng sau tôi!" – Hoắc Kỷ gầm lên.
Anh ta lao vào đám biệt kích như một con mãnh hổ. Một tên lính cầm gậy điện đập mạnh vào vai Hoắc Kỷ. Một tiếng xoẹt vang lên, tia điện xanh lét nhảy múa trên vai anh ta, mùi vải cháy khét bốc lên. Nếu là người bình thường, cú đánh đó đủ để làm vỡ xương vai và khiến tim ngừng đập. Nhưng Hoắc Kỷ thậm chí không chớp mắt. Anh ta nắm lấy cổ tay tên lính, vặn ngược lại với một lực kinh người, tiếng xương gãy rắc rắc vang lên khô khốc.
Một tên khác dùng súng phun áp lực bắn thẳng vào ngực Hoắc Kỷ. Chất lỏng hóa học thấm vào lớp áo, chắc chắn sẽ gây ra một cơn đau bỏng rát kinh khủng. Hoắc Kỷ vẫn tiến lên, gương mặt không một chút biến đổi. Anh ta tung một cú đá sấm sét vào bụng đối thủ, khiến tên đó bay thẳng vào dãy ống nghiệm phía sau.
Tiếng thủy tinh vỡ tan tành. Hóa chất tràn ra sàn, bốc khói nghi ngút.
Nhất Chu đứng sau lưng Hoắc Kỷ, tay anh nắm chặt lọ thủy tinh màu bạc. Anh cảm nhận được sức nóng từ những cuộc va chạm, ngửi thấy mùi máu tươi của đám lính và mùi hóa chất hỗn loạn. Nhưng thứ khiến anh kinh hãi nhất là sự im lặng của Hoắc Kỷ. Anh ta đang chịu đựng những đòn tấn công mà lẽ ra có thể giết chết một con voi, nhưng anh ta không hề phản ứng. Không có tiếng rên rỉ, không có hơi thở dốc vì đau đớn.
Càng chiến đấu, Hoắc Kỷ càng giống như một cỗ máy hủy diệt hơn là một con người.
"Cẩn thận bên trái!" – Nhất Chu hét lên khi thấy một tên lính định dùng dao găm đâm lén từ phía sau Hoắc Kỷ.
Nhát dao cắm phập vào mạn sườn Hoắc Kỷ. Máu đỏ trào ra, thấm đẫm bộ đồng phục xám. Hoắc Kỷ quay người lại, nắm lấy lưỡi dao bằng tay không, bẻ gãy nó như bẻ một cành củi khô trước sự bàng hoàng của tên sát thủ. Anh ta đấm gục tên đó bằng một cú đấm ngàn cân.
Trong khi cuộc chiến đang ở đỉnh điểm, Nhất Chu bỗng ngửi thấy một mùi hương lạ lùng phát ra từ đống hóa chất vừa vỡ. Đó là mùi của sự thức tỉnh. Một loại virus khứu giác đang được giải phóng.
"Hoắc Kỷ, đừng hít vào! Chúng đang giải phóng chất kích thích hệ thần kinh cảm giác!" – Nhất Chu hét lớn, anh vội vàng điều chỉnh bộ lọc khí lên mức tối đa và lao tới chỗ Hoắc Kỷ.
Nhưng đã muộn một chút. Hoắc Kỷ khựng lại giữa vòng vây của ba tên lính còn lại. Lần đầu tiên kể từ khi gặp nhau, Nhất Chu thấy đồng tử của Hoắc Kỷ co rút dữ dội. Gương mặt anh ta bắt đầu biến đổi, những đường gân xanh nổi lên trên trán.
Loại hóa chất này không giống chất gây tê liệt. Nó là chất đối kháng với tế bào thần kinh bị đóng băng của Hoắc Kỷ. Nó đang cưỡng ép các dây thần kinh cảm giác của anh ta phải hoạt động trở lại.
"Ư... a..." – Một tiếng rên rỉ đau đớn, khàn đục bật ra từ cổ họng Hoắc Kỷ.
Cái giá của việc "không đau" bấy lâu nay chính là khi cơn đau quay trở lại, nó ập tới như một cơn sóng thần vỡ bờ. Mọi vết thương từ trước đến nay, mọi tế bào bị tổn thương bỗng chốc cùng nhau gào thét. Hoắc Kỷ quỵ xuống, đôi tay anh ta bấu chặt vào sàn nhà đến mức móng tay bật máu.
"Đau... đau quá..." – Hoắc Kỷ thều thào, ánh mắt anh ta vốn dĩ băng giá giờ đây tràn đầy sự kinh hoàng của một kẻ lần đầu tiên nếm trải địa ngục.
Đám lính thấy cơ hội, chúng giơ gậy điện lên định kết liễu anh ta.
"Tránh xa anh ấy ra!" – Nhất Chu không hề suy nghĩ, anh lao tới, dùng chiếc cặp tài liệu nặng nề đập mạnh vào đầu tên lính gần nhất. Anh rút khẩu súng bắn thuốc mê dự phòng bên hông Hoắc Kỷ, nã liên tiếp vào đám lính.
Trong làn khói mù mịt, Nhất Chu quỳ xuống bên cạnh Hoắc Kỷ. Anh thấy người đàn ông mạnh mẽ như thần thánh kia giờ đây đang co quắp trong cơn đau đớn tột cùng. Mùi của Hoắc Kỷ đã thay đổi. Nó không còn là sự trống rỗng nữa.
Nó mang mùi của sắt nung đỏ. Mùi của sự vụn vỡ.
"Hoắc Kỷ, nghe tôi nói không? Nhìn tôi!" – Nhất Chu tháo chiếc khẩu trang của mình ra, áp sát gương mặt mình vào gương mặt đang đẫm mồ hôi của Hoắc Kỷ. Anh muốn dùng hơi thở của mình, dùng chút sự tĩnh lặng còn sót lại trong tâm trí mình để trấn an anh ta.
Anh áp lòng bàn tay mình vào má Hoắc Kỷ. Làn da anh ta nóng rực như lửa đốt.
"Hít thở đều theo tôi. Tập trung vào mùi hương của tôi. Không có cơn đau nào cả, chỉ có mùi gỗ đàn hương thôi. Tập trung vào nó!" – Nhất Chu thầm thì, anh cố tình tỏa ra một tần số bình ổn nhất có thể.
Dần dần, nhờ sự can thiệp của bộ lọc khí trên người Nhất Chu và nỗ lực phi thường của chính mình, Hoắc Kỷ bắt đầu lấy lại được quyền kiểm soát. Cơn đau bão tố dịu đi, để lại một sự rã rời tê dại. Anh ta mở mắt, nhìn thấy Nhất Chu đang lo lắng nhìn mình, đôi mắt anh đỏ hoe và hơi thở dồn dập.
"Cậu... sao lại tháo khẩu trang?" – Hoắc Kỷ thều thào, giọng anh ta mang theo một chút hơi người mà trước đây chưa từng có.
"Để cứu một kẻ ngốc không biết tự lượng sức mình." – Nhất Chu thở phào, anh vội vàng đeo lại khẩu trang và đỡ Hoắc Kỷ đứng dậy.
Phía bên ngoài, tiếng bước chân của lực lượng an ninh tiếp viện đang dồn dập kéo tới. Nhất Chu nhìn lọ thủy tinh màu bạc và tấm ảnh trong túi áo, rồi nhìn đống đổ nát xung quanh. Họ không thể ở lại đây lâu hơn.
"Đi thôi, lối thoát hiểm ở phía sau kho lưu trữ."
Họ dìu nhau chạy thoát qua đường ống thông gió của viện nghiên cứu, để lại sau lưng một pháo đài đang hỗn loạn. Khi ra tới bãi đỗ xe bí mật dưới hầm, Hoắc Kỷ đã tỉnh táo hơn, dù sắc mặt vẫn tái nhợt. Anh ta ngồi vào ghế lái nhưng Nhất Chu gạt tay anh ta ra.
"Để tôi lái. Anh vừa trải qua một cuộc 'hồi sinh' dây thần kinh, tay anh đang run kìa."
Trên đường trở về trung tâm Glacia, bầu không khí trong xe trở nên vô cùng phức tạp. Hoắc Kỷ nhìn ra cửa sổ, tay anh ta vô thức chạm vào vết thương ở mạn sườn – nơi cơn đau vẫn còn âm ỉ một cách chân thực. Lần đầu tiên trong đời, anh ta biết "đau" là gì. Và cảm giác đó đáng sợ hơn bất kỳ vụ nổ nào anh ta từng trải qua.
"Cái lọ đó... là thứ Giáo sư Lâm giấu sao?" – Hoắc Kỷ lên tiếng sau một hồi lâu im lặng.
Nhất Chu gật đầu, tay anh vẫn nắm chặt vô lăng. "Nó là Nectar nguyên chất. Nhưng điều quan trọng hơn là tấm ảnh này. Hoắc Kỷ, người đứng sau chuyện này... có lẽ là một người bạn cũ của tôi. Một người lẽ ra đã chết mười lăm năm trước."
"Hứa Ngôn?" – Hoắc Kỷ nhắc lại cái tên anh ta nghe thấy Nhất Chu thầm thốt lên lúc nãy.
"Phải. Mùi tử đinh hương đó không sai được. Cậu ấy là một thiên tài về điều chế hương liệu gen. Nếu cậu ấy còn sống và đang làm việc cho Những kẻ thanh lọc, chúng ta đang đối mặt với một thảm họa khứu giác quy mô lớn."
Nhất Chu liếc nhìn sang Hoắc Kỷ, thấy anh ta đang nhìn vào vết sẹo trên tay mình với một vẻ suy tư lạ lùng.
"Lúc nãy... khi anh đau... tôi ngửi thấy anh." – Nhất Chu đột ngột nói.
Hoắc Kỷ quay sang, đôi mày rậm khẽ nhướn lên. "Cậu ngửi thấy gì?"
"Mùi của một con người đang cố gắng bám lấy sự sống. Nó... nó không tệ như tôi tưởng."
Hoắc Kỷ không đáp lại, nhưng anh ta khẽ tựa đầu vào ghế, nhắm mắt lại. Trong sự tĩnh lặng của khoang xe, anh ta vẫn còn cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay của Nhất Chu trên má mình lúc nãy. Một thứ ấm áp không có trong dữ liệu sinh học, nhưng lại khiến trái tim vốn dĩ băng giá của anh ta lần đầu tiên có một nhịp đập không đều.
Đêm đó, thành phố Glacia vẫn rực rỡ dưới ánh đèn Bio-Light, nhưng trong những căn hầm tối của Viện Epsilon, một bóng người mặc áo choàng tím đang đứng giữa những bông hoa tử đinh hương nhân tạo, mỉm cười nhìn vào màn hình hiển thị hình ảnh của Nhất Chu và Hoắc Kỷ thoát chạy.
"Nhất Chu, cậu vẫn nhạy cảm như ngày nào. Và 'vũ khí không đau' của Sentinels... có vẻ như đã tìm thấy điểm yếu của mình rồi."
Cuộc chơi giờ đây không còn là những vụ giết người đơn lẻ. Những mảnh ghép của quá khứ đang trồi lên từ đống tro tàn, mang theo hương vị của sự phản bội và một nỗi đau mà ngay cả những kẻ không biết đau cũng phải run sợ.