Sau những biến động dữ dội tại Viện Epsilon, bầu không khí bao trùm lên Glacia dường như đặc quánh lại bởi sự đe dọa vô hình từ những bóng ma quá khứ. Thẩm Nhất Chu lái chiếc xe xuyên qua những tầng mây sương muối, hướng về phía khu vực Hạ tầng trung tâm – nơi ánh sáng Bio Light bị pha tạp bởi những biển hiệu quảng cáo rẻ tiền và những dải đèn neon chớp tắt liên hồi. Bên cạnh anh, Hoắc Kỷ vẫn ngồi im lặng, đôi mắt anh ta hơi khép lại nhưng Nhất Chu biết đó không phải là giấc ngủ. Đó là sự hồi phục sau một cơn chấn động hệ thần kinh quá mức.
Cơn đau lúc nãy tại phòng thí nghiệm vẫn còn để lại dư âm trên gương mặt tái nhợt của Hoắc Kỷ. Một kẻ vốn dĩ coi cơ thể mình như một cỗ máy vô tri giờ đây phải đối diện với thực tế rằng: anh ta vẫn là một con người bằng xương bằng thịt, với những dây thần kinh có khả năng gào thét khi bị chạm vào đúng "mạch lỗi".
"Anh vẫn ổn chứ?" – Nhất Chu phá vỡ sự im lặng bằng một câu hỏi khô khốc, nhưng ánh mắt anh lại thỉnh thoảng liếc qua vết thương bên mạn sườn của Hoắc Kỷ.
Hoắc Kỷ mở mắt, giọng nói vẫn mang âm hưởng của kim loại lạnh, nhưng dường như có một chút khàn đặc hơn thường lệ. "Dữ liệu về cơn đau đã được ghi lại. Tôi có thể xử lý được. Thứ chúng ta cần lo là thứ dung dịch màu bạc trong túi áo cậu."
Nhất Chu gật đầu, tay anh khẽ chạm vào lọ thủy tinh chứa Nectar nguyên chất. "Đây là chìa khóa để vào được Vực Thẳm. Đó là một khu chợ đen nằm ở tầng ngầm sâu nhất, nơi những kẻ có tiền và quyền lực đến để mua bán những cảm xúc mà họ không thể tự mình trải qua được. Nếu Hứa Ngôn thực sự còn sống, cậu ấy chắc chắn sẽ có liên kết với nơi đó. Hứa Ngôn luôn ám ảnh với việc 'vật chất hóa' cảm xúc."
Họ dừng xe tại một trạm bảo trì máy lọc nước bị bỏ hoang. Nhất Chu dẫn Hoắc Kỷ đi qua một mê cung những ống dẫn hơi nước nóng rực, mùi gỉ sắt và mùi dầu mỡ bốc lên nồng nặc khiến Nhất Chu phải siết chặt chiếc khẩu trang. Sau khi đi xuống một thang máy chở hàng cũ kỹ rỉ sét, họ bước vào một thế giới hoàn toàn khác.
Đây chính là Vực Thẳm. Khác với vẻ sạch sẽ đến vô hồn của Viện Epsilon, nơi này sặc sỡ, hỗn tạp và mang theo một mùi hương hỗn loạn đến nghẹt thở. Nhất Chu cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Có mùi của dục vọng mang vị quế cay nồng, mùi của sự tuyệt vọng mang vị rêu mục, và mùi của sự phấn khích mang vị kim loại cháy. Hàng nghìn người mang mặt nạ hình thú đang đi lại giữa những quầy hàng trưng bày những ống nghiệm nhỏ xíu chứa đủ loại màu sắc.
"Chào mừng hai vị đến với Vực Thẳm. Các vị muốn mua một chút can đảm cho đêm nay, hay muốn nếm thử vị của mối tình đầu?" – Một kẻ phục vụ có gương mặt vẽ hoa văn sặc sỡ tiến lại gần, giọng nói hắn uốn éo như rắn.
Nhất Chu không thèm nhìn hắn, anh giơ nhẹ lọ thủy tinh màu bạc ra. "Tôi đến để tìm người mang mùi tử đinh hương."
Tên phục vụ khựng lại, đôi mắt hắn sau lớp mặt nạ co rút. Hắn nhìn lọ Nectar rồi cung kính cúi đầu. "Hóa ra là khách quý của 'Vườn Địa Đàng'. Mời đi lối này. Cuộc đấu giá sắp bắt đầu, và tôi tin rằng người bạn đồng hành của ngài sẽ là một món hàng... rất có giá."
Hoắc Kỷ nheo mắt, tay anh ta đặt lên đốc súng nhưng Nhất Chu khẽ lắc đầu ra hiệu hãy kiềm chế. Họ được dẫn vào một căn phòng hình tròn rộng lớn, xung quanh là những dãy ghế bọc nhung đỏ sang trọng. Trên sân khấu trung tâm, một người đàn ông mặc áo choàng tím, đeo mặt nạ chim ưng đang đứng giữa ánh đèn sân khấu lung linh.
"Thưa các quý bà và quý ông, hôm nay chúng ta không đấu giá những lọ cảm xúc thông thường. Hôm nay, chúng ta đấu giá sự 'Vô Cảm Tuyệt Đối'."
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Hoắc Kỷ khi anh bước vào. Nhất Chu nhận ra cái bẫy. Kẻ đứng sau mặt nạ chim ưng kia chính là Hứa Ngôn – người bạn cũ của anh. Hứa Ngôn đã biết họ sẽ đến, và cậu ta đã chuẩn bị sẵn một màn kịch tàn độc.
"Chúng ta có ở đây một Sentinel – kẻ không biết đau, kẻ có trái tim bằng đá. Các vị có muốn biết cảm giác khi bị đâm mà không hề run sợ là như thế nào không? Các vị có muốn trích xuất sự tĩnh lặng đó vào máu mình để đạt được sự trường sinh trong tâm hồn không?" – Hứa Ngôn dõng dạc tuyên bố.
Ngay lập tức, một hàng rào laser hiện lên, bao vây lấy Hoắc Kỷ. Những thiết bị trích xuất sinh học bắt đầu hạ xuống từ trần nhà. Đám đông bắt đầu hò reo, những con số đấu giá nhảy liên tục trên màn hình lớn.
"Một triệu tín dụng cho mười mililit máu của hắn!"
"Ba triệu cho toàn bộ cảm giác tĩnh lặng!"
Nhất Chu cảm thấy máu trong người mình sôi lên. Mùi tử đinh hương tỏa ra từ phía Hứa Ngôn giờ đây mang theo vị đắng ngắt của sự thù hận và điên rồ. Anh bước lên phía trước, tháo bỏ chiếc khẩu trang lọc khí của mình trước sự ngỡ ngàng của tất cả.
"Dừng lại!" – Nhất Chu hét lên. Anh không dùng vũ khí, anh dùng năng lực đáng sợ nhất của mình. Anh hít một hơi thật sâu, đón nhận toàn bộ sự hỗn loạn mùi hương trong căn phòng vào phổi mình. "Hứa Ngôn, cậu nghĩ cậu có thể bán thứ mà chính anh ta còn không hiểu sao? Cái gọi là 'Vô Cảm' của Hoắc Kỷ thực chất là một nỗi đau quá lớn đến mức dây thần kinh phải tự đóng băng để bảo vệ vật chủ. Nếu cậu trích xuất nó ra, thứ mà đám người này nhận được không phải là sự tĩnh lặng, mà là một cơn bão hận thù sẽ khiến não họ nổ tung ngay lập tức!"
Đám đông im bặt. Nhất Chu quay sang nhìn Hoắc Kỷ, người đang bị những tia laser sượt qua da thịt.
"Hứa Ngôn, cậu nhìn xem!" – Nhất Chu tiến lại gần hàng rào laser. "Cậu có ngửi thấy không? Mùi của anh ta lúc này?"
Hoắc Kỷ đứng yên, nhưng khi Nhất Chu chạm tay vào hàng rào điện từ, ánh mắt hai người giao nhau. Trong khoảnh khắc đó, Nhất Chu dùng chính khứu giác để điều hướng dòng cảm xúc của mình truyền sang cho Hoắc Kỷ. Anh muốn Hoắc Kỷ "ngửi" thấy mình.
Bất ngờ, từ người Hoắc Kỷ tỏa ra một mùi hương nồng đậm. Đó không phải là mùi của cỗ máy vô hồn, mà là mùi của tuyết trắng bắt đầu tan chảy dưới ánh mặt trời. Một mùi hương thanh khiết nhưng mạnh mẽ đến mức nó trung hòa toàn bộ những mùi vị bẩn thỉu trong căn phòng.
Những người ngồi trên ghế nhung bắt đầu ho sặc sụa. Họ cảm thấy một nỗi buồn man mác nhưng thanh sạch tràn vào phổi, khiến họ không còn ham muốn đấu giá hay bạo lực nữa.
Hứa Ngôn đứng trên sân khấu, đôi bàn tay run rẩy. "Không thể nào... Làm sao một kẻ vô cảm lại có thể phát ra tần số cảm xúc mạnh đến vậy?"
"Vì anh ta không vô cảm, Hứa Ngôn ạ. Anh ta chỉ đang chờ một mùi hương đủ mạnh để đánh thức mình thôi." – Nhất Chu nói, giọng anh vang vọng khắp căn phòng.
Nhân lúc hỗn loạn, Nhất Chu dùng một thiết bị gây nhiễu sóng mà anh đã chuẩn bị từ trước, đánh sập hệ thống laser. Hoắc Kỷ ngay lập tức hành động. Dù cơ thể vẫn còn rã rời, anh ta vẫn tung ra những cú đòn chuẩn xác, đánh gục những tên bảo vệ đang lao tới.
"Đi thôi!" – Hoắc Kỷ nắm lấy tay Nhất Chu, kéo anh chạy qua lối thoát hiểm dành cho nhân viên.
Họ chạy bán sống bán chết qua những đường cống ngầm đen kịt, nơi mùi xú uế bốc lên nhưng lại mang lại cảm giác an toàn hơn hẳn cái chợ đen đầy hoa lệ kia. Khi đã thoát ra đến khu vực cảng bỏ hoang phía Nam, Nhất Chu mới dám dừng lại để thở. Anh tựa vào một thùng container, mồ hôi đầm đìa, gương mặt tái nhợt vì phải tiếp nhận quá nhiều mùi vị trong thời gian ngắn.
Hoắc Kỷ đứng bên cạnh, anh ta nhìn xuống bàn tay mình – nơi vẫn còn hơi ấm từ bàn tay của Nhất Chu lúc nãy. Lần đầu tiên, anh ta tự hỏi: rốt cuộc mình là cái gì? Một cỗ máy đang hỏng hóc, hay một con người đang bắt đầu hồi sinh?
"Lúc nãy... cậu đã làm gì?" – Hoắc Kỷ hỏi, giọng anh ta không còn lạnh lùng như trước.
"Tôi chỉ cho họ nếm thử một chút 'vị' của anh thôi." – Nhất Chu mỉm cười yếu ớt, anh đeo lại chiếc khẩu trang lọc khí. "Mùi của tuyết tan. Đó là mùi của anh, Hoắc Kỷ ạ. Anh không hề vô vị, chỉ là anh quá tinh khiết để thế giới này có thể ngửi thấy."
Hoắc Kỷ im lặng. Anh nhìn ra biển Glacia đen thẫm dưới ánh Bio Light tím ngắt. Trong thâm tâm anh, một thứ gì đó vốn dĩ đã đóng băng từ lâu nay đang rạn nứt. Cơn đau từ mạn sườn vẫn còn đó, nhưng nó không còn đáng sợ nữa. Nó là bằng chứng cho thấy anh đang sống.
"Hứa Ngôn sẽ không dừng lại." – Hoắc Kỷ nói. "Cậu ta đã nhìn thấy khả năng của cậu. Cậu ta sẽ tìm cách bắt cậu để làm vật thí nghiệm hoàn hảo nhất cho Dự án Cánh Bướm."
"Tôi biết." – Nhất Chu thở dài. "Nhưng cậu ấy quên mất một điều. Tôi không còn cô đơn nữa."
Nhất Chu nhìn Hoắc Kỷ, và lần đầu tiên, anh thấy đôi mắt của người đặc nhiệm kia không còn là mặt hồ đóng băng nghìn năm nữa. Nó có chút gì đó sâu thẳm, mang theo một lời hứa thầm lặng.
Đêm đó, họ trở về căn hộ của Nhất Chu. Căn phòng nhỏ mang mùi thơm nhẹ của trà nhài và sáp gỗ. Nhất Chu pha một tách trà nóng đưa cho Hoắc Kỷ.
"Uống đi. Nó sẽ giúp ổn định lại các dây thần kinh."
Hoắc Kỷ cầm tách trà, hơi nóng bốc lên mặt. Anh nhìn Nhất Chu đang ngồi bó gối trên ghế sofa, mệt mỏi nhưng thanh thản. Một cảm giác lạ lùng trỗi dậy trong lồng ngực Hoắc Kỷ – một thứ cảm giác mà dữ liệu sinh học của Sentinel không có tên gọi.
Nó ấm áp, dịu dàng và có vị như... gỗ đàn hương.
"Nhất Chu."
"Gì?"
"Ngày mai, tôi sẽ đưa cậu đến căn cứ bí mật của The Sentinels. Chúng ta cần giải mã lọ Nectar này. Và... tôi sẽ bảo vệ cậu. Đó không còn là mệnh lệnh nữa."
Nhất Chu mỉm cười, đôi mắt anh lấp lánh dưới ánh đèn dầu. "Tôi biết. Vì anh đã ngửi thấy tôi rồi, đúng không?"
Ngoài kia, thành phố Glacia vẫn tiếp tục những vòng lặp giả tạo của nó. Nhưng giữa những khối kim loại lạnh lẽo, một mối liên kết giữa hai linh hồn khiếm khuyết đã chính thức nảy mầm. Một người gác đêm không biết đau và một chuyên gia tâm lý quá nhạy cảm với thế gian, họ sẽ cùng nhau đi đến tận cùng của sự thật, nơi những mùi hương không bao giờ nói dối.