MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMẬT MÃ GEN: KẺ GÁC ĐÊMChương 5: Pháo đài phản bội và mùi của bóng tối quyền lực

MẬT MÃ GEN: KẺ GÁC ĐÊM

Chương 5: Pháo đài phản bội và mùi của bóng tối quyền lực

2,535 từ · ~13 phút đọc

Bầu trời Glacia vào buổi sớm hôm nay mang một sắc xám chì nặng nề, những dải Bio Light yếu ớt không đủ sức xuyên qua lớp sương muối đang bao phủ lấy đỉnh tháp Sentinel. Thẩm Nhất Chu ngồi ở ghế phụ của chiếc xe bọc thép đặc chủng, đôi mắt anh mỏi mệt nhìn chằm chằm vào chiếc lọ thủy tinh màu bạc đang nằm gọn trong túi chống sốc. Sau một đêm dài với những biến cố tại Vực Thẳm, tâm trí anh như một cuộn phim bị rối, nơi những hình ảnh về Hứa Ngôn và mùi hương tử đinh hương cứ đan xen với gương mặt tĩnh lặng của Hoắc Kỷ.

Hoắc Kỷ đang điều khiển xe bằng một sự tập trung cao độ. Dù vết thương bên mạn sườn vẫn chưa hoàn toàn bình phục sau khi các dây thần kinh bị kích thích cưỡng ép, anh ta vẫn giữ được phong thái uy nghiêm của một đội trưởng đặc nhiệm. Tuy nhiên, Nhất Chu nhận ra một sự thay đổi nhỏ: Hoắc Kỷ không còn nhìn về phía trước như một cỗ máy lập trình sẵn, đôi khi anh ta khẽ liếc qua gương chiếu hậu với vẻ cảnh giác cao độ, một bản năng sinh tồn con người đang dần trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

"Căn cứ Sentinel được bảo mật bằng ba lớp nhận diện sinh học. Cậu sẽ đi cùng tôi dưới danh nghĩa chuyên gia tư vấn chiến lược. Đừng tháo khẩu trang cho đến khi vào đến phòng thí nghiệm nội bộ của tôi." – Hoắc Kỷ dặn dò, giọng anh ta vẫn trầm lặng nhưng đã bớt đi phần khô khốc.

Nhất Chu gật đầu. "Tôi chỉ sợ mùi hương ở đó sẽ khiến tôi phát điên. Căn cứ của các anh... nó mang mùi của sự kỷ luật cưỡng chế, giống như mùi của sắt thép bị mài mòn quá mức."

Chiếc xe tiến vào đường hầm dẫn trực tiếp đến lõi của tháp Sentinel. Sau khi vượt qua các trạm kiểm soát bằng tia laser và quét võng mạc, họ bước vào sảnh chính. Nơi này rộng lớn và lạnh lẽo, những bức tường làm bằng hợp kim titan sáng bóng soi rõ bóng dáng của những đặc nhiệm Sentinel khác đang đi lại dứt khoát. Nhất Chu cảm thấy lồng ngực mình hơi thắt lại. Khác với mùi hỗn tạp của Vực Thẳm, mùi ở đây cực kỳ đơn điệu: mùi ozone nồng nặc, mùi thuốc súng và mùi của một loại dung dịch sát khuẩn đặc trưng.

Tuy nhiên, khi họ đi thang máy lên tầng 88 – khu vực làm việc của các chỉ huy cấp cao, Nhất Chu bất chợt khựng lại. Một luồng khí từ khe cửa của phòng họp chiến lược thoát ra, len lỏi vào bộ lọc của anh.

Mùi của nhựa thông cháy.

Nhất Chu tái mặt. Đó chính là mùi hương anh đã ngửi thấy từ gã Phó giám đốc Mạnh ở Viện Epsilon – mùi của sự lo âu bị che đậy bởi quyền lực. Nhưng ở đây, nó còn trộn lẫn với một mùi vị khác đáng sợ hơn: mùi của tro tàn nguội lạnh và một chút ngọt lịm giả tạo của kẹo trái cây hỏng.

Mùi của sự dối trá ở cấp độ cao nhất.

"Hoắc Kỷ, đợi đã..." – Nhất Chu kéo tay Hoắc Kỷ lại ngay trước khi anh ta định quẹt thẻ bước vào phòng làm việc của Đại tá đặc trách đặc nhiệm – người cấp trên trực tiếp mà Hoắc Kỷ hằng tin tưởng.

Hoắc Kỷ quay lại, ánh mắt đầy thắc mắc. "Có chuyện gì?"

"Mùi bóng tối." – Nhất Chu thầm thì, giọng anh run lên. "Trong căn phòng kia... có mùi hương của những kẻ thanh lọc. Nó nồng nặc đến mức bộ lọc của tôi đang báo động đỏ. Đừng vào đó, Hoắc Kỷ. Đây là một cái bẫy."

Hoắc Kỷ im lặng trong giây lát. Bản năng của một Sentinel bảo anh phải tuân lệnh cấp trên, nhưng sự rung động nhẹ nhàng trong huyết quản từ đêm qua lại bảo anh hãy tin vào người thanh niên này. Anh ta đưa tay lên chạm vào tai nghe liên lạc, nhưng ngay lập tức phát hiện ra toàn bộ hệ thống đã bị nhiễu sóng.

"Cậu chắc chứ?" – Hoắc Kỷ hỏi lại, đôi mắt đen thẫm nhìn sâu vào mắt Nhất Chu.

"Tôi ngửi thấy mùi của Đại tá... và mùi của Hứa Ngôn. Chúng đang ở cùng một chỗ. Mùi hương của họ hòa quyện vào nhau như thể họ đã là đồng minh từ rất lâu rồi."

Ngay khi Nhất Chu vừa dứt lời, cánh cửa hợp kim phía trước tự động mở ra. Đại tá đặc trách đứng đó, gương mặt cương nghị với những vết sẹo của thời chiến giờ đây mang một nụ cười nhạt nhẽo. Bên cạnh ông ta, không ai khác chính là Hứa Ngôn – vẫn trong bộ áo choàng tím, nhưng lần này không đeo mặt nạ.

"Đội trưởng Hoắc, cậu về muộn hơn tôi dự tính. Và cả chuyên gia Thẩm nữa, khứu giác của cậu đúng là món quà vô giá của thượng đế." – Đại tá lên tiếng, giọng ông ta vang vọng khắp hành lang trống trải.

Hoắc Kỷ lập tức chắn trước mặt Nhất Chu, tay anh ta đã đặt lên bao súng nhưng phát hiện khóa an toàn của nó đã bị điều khiển từ xa để khóa chặt. "Đại tá, chuyện này là sao? Tại sao một tội phạm của Vực Thẳm lại ở đây?"

Đại tá bước tới, mùi nhựa thông từ ông ta xộc lên nồng nặc. "Tội phạm sao? Không, Hoắc Kỷ. Hứa Ngôn là người sẽ đưa Sentinel lên một tầm cao mới. Cậu nghĩ tại sao cậu không biết đau? Tại sao cậu có thể tái tạo tế bào nhanh như vậy? Đó không phải là ngẫu nhiên. Đó là thành quả sơ khai của Dự án Cánh Bướm mà chúng tôi đã bắt đầu từ mười lăm năm trước."

Nhất Chu đứng sau lưng Hoắc Kỷ, toàn thân anh run rẩy vì kinh tởm. "Ông đã dùng những đứa trẻ ở viện nghiên cứu cũ làm vật thí nghiệm... Ông chính là kẻ đã phóng hỏa để tiêu hủy chứng cứ?"

Hứa Ngôn bước lên một bước, đôi mắt cậu ta nhìn Nhất Chu với sự thương hại pha lẫn điên cuồng. "Nhất Chu, cậu luôn quá nhạy cảm. Chúng ta là những người sống sót, và chúng ta nợ thế giới này một trật tự mới. Một thế giới không có nỗi đau, không có sự hỗn loạn của cảm xúc. Hoắc Kỷ là một tác phẩm nghệ thuật, nhưng anh ta vẫn còn lỗi. Anh ta bắt đầu 'cảm thấy' cậu, và đó là lý do chúng ta cần thu hồi anh ta để tái lập trình."

"Tôi không phải là đồ vật để các người tái lập trình." – Hoắc Kỷ gầm lên. Dù súng đã bị khóa, anh ta vẫn lao lên bằng sức mạnh cơ bắp thuần túy.

Nhưng Đại tá chỉ cần nhấn một nút trên bảng điều khiển. Một làn khói màu tím nhạt lập tức phun ra từ các lỗ thông gió trên trần nhà. Nhất Chu nhận ra ngay mùi vị đó – nó là chất ức chế thần kinh cực mạnh mang mùi tử đinh hương đặc quánh.

"Hoắc Kỷ, bịt mũi lại!" – Nhất Chu hét lên, anh vội vàng tháo chiếc mặt nạ lọc khí dự phòng trong túi ra định đeo cho Hoắc Kỷ, nhưng làn khói đã bao phủ lấy cả hai.

Nhất Chu cảm thấy phổi mình cháy rát. Dù anh có bộ lọc, nhưng nồng độ quá cao khiến các giác quan của anh bị tê liệt. Anh ngã quỵ xuống sàn, tầm nhìn mờ đi. Qua màn khói ảnh ảo, anh thấy Hoắc Kỷ cũng đang loạng choạng. Các dây thần kinh của Hoắc Kỷ vừa mới được đánh thức tối qua giờ đây bị tấn công bởi một loại thuốc độc còn tàn khốc hơn.

"Cái giá của việc có cảm xúc... chính là sự yếu đuối." – Hứa Ngôn đứng bên trên nhìn xuống, giọng nói cậu ta như từ cõi hư vô vọng về. "Đưa chúng vào phòng thí nghiệm lõi. Nhất Chu sẽ cung cấp cho chúng ta mật mã gen cuối cùng thông qua khứu giác của cậu ta, còn Hoắc Kỷ... hãy để anh ta trở lại làm một cỗ máy trung thành."

Trong cơn mê man, Nhất Chu cảm thấy một bàn tay thô ráp nắm lấy cổ áo mình lôi đi. Anh cố gắng gọi tên Hoắc Kỷ nhưng âm thanh chỉ là những tiếng ú ớ nghẹn ngào. Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi hoàn toàn chìm vào bóng tối, anh ngửi thấy một mùi hương lạ lùng phát ra từ phía Hoắc Kỷ.

Đó không còn là mùi tuyết tan hay gỗ đàn hương nữa. Đó là mùi của sự phẫn nộ cùng cực mang vị của sấm sét.

Nhất Chu tỉnh lại trong một chiếc lồng kính hình trụ. Toàn thân anh bị cố định bởi những vòng đai kim loại. Xung quanh là vô số ống nghiệm đang luân chuyển những dòng dịch lỏng màu bạc – Nectar. Qua lớp kính mờ sương, anh thấy Hoắc Kỷ đang bị treo trên một bàn mổ điện tử ở giữa phòng. Những dây cáp chằng chịt đang cắm sâu vào các huyệt đạo trên cột sống của anh ta.

"Hoắc... Kỷ..." – Nhất Chu thều thào, giọng anh khàn đặc vì tác dụng phụ của thuốc tê liệt.

Hoắc Kỷ khẽ ngẩng đầu. Gương mặt anh ta giờ đây đầy những vết cắt nhỏ do các thiết bị cắm vào, máu chảy thành dòng xuống ngực. Đôi mắt anh ta đỏ ngầu, hơi thở nặng nề và đau đớn. Mỗi lần một dòng điện chạy qua dây cáp để xóa ký ức, cơ thể anh ta lại giật mạnh lên, nhưng anh ta vẫn cắn chặt răng không để bật ra tiếng kêu.

Hứa Ngôn đang đứng trước bảng điều khiển, tay thoăn thoắt nhập những dòng lệnh phức tạp. "Nhất Chu, đừng nhìn anh ta bằng ánh mắt đó. Tôi đang giúp anh ta mà thôi. Chỉ cần mười lăm phút nữa, anh ta sẽ quên mất cậu là ai, quên mất mùi gỗ đàn hương là gì, và sẽ trở thành Sentinel hoàn hảo nhất của Glacia."

"Cậu điên rồi, Hứa Ngôn!" – Nhất Chu hét lên, nước mắt anh chảy dài, làm nhòe cả lớp kính. "Cảm xúc không phải là lỗi hệ thống! Nó là thứ khiến chúng ta khác biệt với sắt thép!"

"Khác biệt để làm gì khi chỉ mang lại đau khổ?" – Hứa Ngôn quay lại, gương mặt cậu ta co giật vì kích động. "Cậu có biết sau vụ cháy đó, tôi đã phải ngửi mùi thịt cháy của chính mình trong bao nhiêu năm không? Cảm xúc là thuốc độc, Nhất Chu ạ. Và tôi đang điều chế thuốc giải."

Lúc này, Nhất Chu bỗng cảm thấy một sự rung động lạ kỳ trong không khí. Anh hít một hơi thật sâu, mặc kệ những ống truyền dẫn đang cố gắng chiết xuất khứu giác của mình. Anh bắt đầu tập trung vào mùi hương của Hoắc Kỷ giữa đám hóa chất hỗn độn kia.

Anh nhận ra rằng, dù bị hành hạ bằng điện và chất hóa học, mùi của Hoắc Kỷ vẫn không hề biến mất. Ngược lại, nó đang cô đặc lại thành một thứ mùi vị vô cùng mạnh mẽ. Đó là mùi của sự kiên định, mùi của một lời hứa mang vị mặn của biển cả và sự vững chãi của đất đá.

"Hoắc Kỷ! Đừng quên!" – Nhất Chu dùng hết sức bình sinh để hét lên. "Đừng để chúng xóa đi mùi hương của tôi! Anh đã hứa sẽ bảo vệ tôi, không phải với tư cách là Sentinel, mà là chính anh!"

Hoắc Kỷ bỗng nhiên gầm lên một tiếng xé lòng. Sức mạnh bộc phát từ một cơ thể không biết đau nhưng lại tràn đầy phẫn nộ đã giúp anh ta giật đứt những vòng đai cố định. Tiếng kim loại gãy vụn vang lên chói tai. Anh ta rơi xuống sàn nhà, máu tươi phun ra từ những lỗ cắm dây cáp, nhưng anh ta không gục xuống.

Hoắc Kỷ đứng dậy, ánh nhìn của anh ta khóa chặt vào Đại tá đặc trách đang đứng kinh hãi ở góc phòng.

"Nỗi đau... chính là sức mạnh của tôi." – Hoắc Kỷ nói, từng chữ như tiếng sấm rền. Anh ta lao tới bảng điều khiển, đấm nát lớp kính bảo vệ.

Trong cơn hỗn loạn, Nhất Chu cảm nhận được áp suất trong lồng kính của mình thay đổi. Chiếc lồng mở ra. Anh ngã nhào xuống sàn, nhưng ngay lập tức được một bàn tay to lớn, đẫm máu nhưng ấm áp đỡ lấy.

"Đi thôi. Chúng ta phải rời khỏi nơi này ngay lập tức." – Hoắc Kỷ nói, giọng anh ta tràn đầy cảm xúc – một thứ cảm xúc rực cháy như lửa.

Hoắc Kỷ dùng cơ thể mình che chắn cho Nhất Chu khỏi những tia đạn laser của nhóm lính tràn vào. Anh ta chiến đấu không còn như một cỗ máy chuẩn xác, mà như một chiến thần điên cuồng. Mỗi vết thương ghim lên người anh ta giờ đây đều được anh ta cảm nhận trọn vẹn, nhưng thay vì làm anh ta yếu đi, nó lại khiến anh ta mạnh mẽ hơn gấp bội. Bởi vì giờ đây, anh ta không chỉ chiến đấu vì nhiệm vụ, anh ta chiến đấu để bảo vệ "mùi hương" duy nhất có ý nghĩa trong cuộc đời mình.

Họ thoát ra khỏi phòng thí nghiệm lõi, lao vào một lối đi thoát hiểm bí mật dẫn ra phía vách đá của tháp Sentinel. Gió biển Glacia lồng lộng thổi vào, mang theo vị mặn chát của đại dương tự do.

"Chúng ta là những kẻ đào tẩu rồi." – Nhất Chu nhìn lại pháo đài Sentinel đang rực lửa phía sau, hơi thở vẫn còn hổn hển.

Hoắc Kỷ đứng bên mạn thuyền cứu hộ nhỏ, anh ta lau đi vết máu trên mặt Nhất Chu. Lần đầu tiên, Nhất Chu thấy một nụ cười thoáng qua trên đôi môi khô khốc của người đàn ông này.

"Đào tẩu khỏi bóng tối để đi về phía ánh sáng. Nhất Chu, cậu đã nói đúng. Mùi hương của sự tự do... nó thực sự rất tuyệt."

Chiếc thuyền lao vút ra biển đêm, rời xa thành phố Glacia rực rỡ nhưng thối rữa. Giữa đại dương bao la, hai linh hồn bị cả thế giới ruồng bỏ đang nương tựa vào nhau. Một chuyên gia khứu giác đã mất đi nhà cửa và một đặc nhiệm đã tìm lại được linh hồn. Cuộc hành trình tìm kiếm sự thật giờ mới thực sự bắt đầu, khi họ biết rằng kẻ thù không chỉ ở bên ngoài, mà còn nằm sâu trong chính huyết quản của mỗi con người tại thành phố này.