Chiếc thuyền cứu hộ nhỏ bé lao đi như một mũi tên xé toạc màn đêm đặc quánh trên đại dương bao quanh Glacia. Phía sau lưng họ, tòa tháp Sentinel sừng sững giờ đây chỉ còn là một khối đen xì với những đốm lửa bập bùng như những con mắt quỷ đang dõi theo. Tiếng sóng vỗ vào mạn thuyền gầm rú, hòa cùng tiếng gió rít qua những khe hở kim loại, tạo nên một bản nhạc tang thương của sự trốn chạy. Thẩm Nhất Chu ngồi bệt dưới sàn thuyền, hai tay anh vẫn còn run rẩy khi ôm lấy hộp cứu thương nhỏ. Ánh mắt anh không rời khỏi người đàn ông đang ngồi gục bên bánh lái.
Hoắc Kỷ không còn là vị đội trưởng đặc nhiệm bất khả chiến bại của vài giờ trước. Toàn thân anh đẫm máu, những vết thương do dây cáp để lại trên cột sống và bả vai đang không ngừng rỉ ra thứ chất lỏng màu đỏ thẫm xen lẫn dịch sinh học bạc. Nhưng điều đáng sợ hơn cả những vết thương vật lý chính là biểu hiện trên gương mặt anh. Đôi mắt Hoắc Kỷ trợn trừng, đồng tử co thắt liên tục, và những tiếng thở dốc nặng nề đứt quãng vang lên giữa không gian tĩnh mịch của biển đêm.
"Hoắc Kỷ, anh phải nằm xuống! Để tôi băng bó cho anh!" – Nhất Chu bò lại gần, giọng nói anh lạc đi vì lo lắng.
Hoắc Kỷ không trả lời, bàn tay anh siết chặt lấy mạn thuyền đến mức những đốt ngón tay trắng bệch. Anh đang phải trải qua một cơn ác mộng mà không từ ngữ nào mô tả nổi: hội chứng quá tải cảm giác cấp độ cao. Những dây thần kinh vốn bị đóng băng hàng chục năm giờ đây bị mở khóa hoàn toàn, chúng đang gào thét vì mọi kích thích nhỏ nhất. Tiếng sóng đối với anh lúc này vang dội như tiếng sấm, làn gió biển thổi qua da thịt giống như hàng ngàn nhát dao cắt vào tế bào, và thậm chí cả ánh sáng lờ mờ từ bảng điều khiển cũng khiến não bộ anh đau đớn như bị kim châm.
"Đừng... đừng chạm vào tôi..." – Hoắc Kỷ thốt lên, giọng nói khàn đặc và méo mó. "Mọi thứ... quá nhiều... tôi đang... vỡ ra..."
Nhất Chu khựng lại. Anh hiểu chuyện gì đang xảy ra. Đối với một người bình thường, cảm giác đau hay xúc giác là một sự thích nghi dần dần từ khi mới lọt lòng. Nhưng với Hoắc Kỷ, mười lăm năm trống rỗng bị lấp đầy chỉ trong vài phút giống như việc đổ cả một đại dương vào một chiếc ly nhỏ. Chiếc ly đó đang nứt vỡ.
Anh vội vàng tắt hết các thiết bị chiếu sáng trên thuyền, đưa không gian trở về bóng tối hoàn toàn để giảm bớt áp lực thị giác cho Hoắc Kỷ. Sau đó, anh điều chỉnh bộ lọc khí trên người mình sang chế độ khuếch tán. Nhất Chu biết rằng lúc này, thuốc giảm đau hóa học có thể sẽ gây phản ứng ngược tồi tệ. Thứ duy nhất có thể xoa dịu Hoắc Kỷ là một "neo đậu" giác quan ổn định.
"Hoắc Kỷ, nghe tôi này. Tập trung vào giọng nói của tôi thôi. Đừng nghe tiếng sóng, đừng nghe tiếng gió. Chỉ có tôi ở đây."
Nhất Chu nhẹ nhàng quỳ xuống bên cạnh, anh không chạm trực tiếp vào da thịt Hoắc Kỷ mà chỉ áp sát hơi ấm của mình lại gần. Anh bắt đầu điều tiết nhịp thở, tỏa ra mùi hương gỗ đàn hương trầm mặc và thanh khiết nhất. Đó là mùi hương của sự bảo vệ, của sự tĩnh lặng mà anh đã rèn luyện để tự cứu lấy mình trong những năm tháng bị quá tải khứu giác.
Mất một lúc lâu, nhịp tim của Hoắc Kỷ mới bắt đầu dịu xuống. Anh từ từ đổ gục vào lòng Nhất Chu, đầu tựa lên vai anh, hơi thở nóng rực phả vào cổ Nhất Chu. Trong bóng tối mênh mông, hai linh hồn đơn độc nương tựa vào nhau, để mặc chiếc thuyền trôi dạt theo dòng hải lưu hướng về phía những hòn đảo phế tích bị bỏ hoang từ kỷ nguyên cũ.
Khi ánh sáng đầu ngày thật sự của tự nhiên – không phải thứ ánh sáng Bio Light giả tạo – bắt đầu hửng lên ở chân trời, chiếc thuyền mắc cạn vào dải cát xám của một hòn đảo kỳ lạ. Nơi đây không có những tòa cao ốc bằng titan, chỉ có những tàn tích của một viện nghiên cứu cổ xưa bị bao phủ bởi những loài thực vật biến dị mang màu tím ngắt. Những rễ cây to lớn bò trườn trên những mảng tường bê tông vỡ nát, trông giống như những mạch máu khổng lồ của trái đất đang cố gắng nuốt chửng lấy công trình của con người.
Nhất Chu dìu Hoắc Kỷ bước xuống thuyền. Hoắc Kỷ giờ đây đã tỉnh táo hơn nhưng bước chân vẫn còn loạng choạng. Khả năng không biết đau đã biến mất, thay vào đó là một sự nhạy cảm thái quá. Anh cảm nhận được từng hạt cát dưới lòng bàn chân, cảm nhận được hơi ẩm trong không khí đang lướt qua lỗ chân lông.
"Nơi này..." – Nhất Chu đứng sững lại khi nhìn thấy biểu tượng một bông hoa sen sáu cánh đã phai màu trên cổng vòm đổ nát. "Đây là Viện nghiên cứu Origin... nơi cha mẹ tôi từng làm việc trước khi họ bị điều chuyển đến Glacia."
Mùi hương ở đây thật kỳ lạ. Nó không có mùi hóa chất, mà mang vị của đất ẩm, vị của những loài hoa đã tuyệt chủng từ lâu nhưng vẫn còn vương vấn trong không gian như những linh hồn. Nhất Chu hít một hơi thật sâu, và đột nhiên, một ký ức từ sâu thẳm trong tiềm thức trỗi dậy. Anh thấy mình là một đứa trẻ năm tuổi, đang chạy đuổi theo một bóng dáng phụ nữ trong chiếc áo blouse trắng giữa những hành lang đầy hoa.
"Nhất Chu, cậu ngửi thấy gì sao?" – Hoắc Kỷ hỏi, bàn tay anh đã tìm được sự vững chãi trên bả vai Nhất Chu.
"Mùi của hoa sen... và mùi thuốc sáp mà mẹ tôi thường dùng để bôi vào vết trầy xước cho tôi. Nó phát ra từ tòa tháp trung tâm kia."
Họ tiến sâu vào bên trong viện nghiên cứu. Những căn phòng bị bỏ hoang đầy rẫy những thiết bị thí nghiệm rỉ sét. Trên những bức tường, những tờ ghi chú viết tay của các nhà khoa học vẫn còn đó, nhưng mực đã nhòe vì độ ẩm. Nhất Chu bước vào phòng lưu trữ cốt lõi, nơi một chiếc máy tính cổ dùng năng lượng mặt trời vẫn đang hoạt động một cách kỳ diệu.
Anh run rẩy đặt bàn tay lên bàn phím đầy bụi. Nhờ mã gen đặc biệt của mình, anh dễ dàng vượt qua lớp bảo mật sinh trắc học cuối cùng. Một tập tin video hiện lên trên màn hình nhấp nháy.
Trong video là một người phụ nữ có gương mặt hiền hậu, đôi mắt bà giống hệt Nhất Chu – một đôi mắt có thể nhìn thấy cả những thứ vô hình. Bà đang ôm một đứa trẻ vào lòng, gương mặt tràn đầy sự lo âu nhưng cũng vô cùng kiên định.
"Gửi Nhất Chu của mẹ... Nếu con xem được đoạn băng này, nghĩa là Glacia đã không còn là nơi an toàn cho con nữa. Con và dự án Eden mà cha con theo đuổi không phải là một lỗi gen. Các con là hy vọng cuối cùng để con người tìm lại cảm xúc thật sự. Họ muốn biến con người thành những cỗ máy không biết đau, không biết buồn để dễ bề trị vì, nhưng họ quên rằng không có nỗi đau thì cũng không có tình yêu."
Người phụ nữ trong video nhìn thẳng vào ống kính, giọng bà nghẹn ngào: "Hãy tìm kiếm chìa khóa ở trong 'Vị giác của Ánh sáng'. Đừng tin vào Đại tá, cũng đừng tin vào Hứa Ngôn. Sự phản bội mang mùi của nhựa thông, hãy nhớ lấy điều đó, con trai của mẹ."
Đoạn video kết thúc bằng một tiếng nổ lớn và màn hình chuyển sang màu tuyết trắng. Nhất Chu quỵ xuống sàn nhà, tiếng khóc nghẹn ngào bật ra từ lồng ngực. Hóa ra, cha mẹ anh không chết vì tai nạn. Họ đã bị sát hại bởi chính hệ thống mà họ từng phục vụ, để bảo vệ anh, để bảo vệ bí mật về sự tiến hóa của cảm xúc.
Hoắc Kỷ đứng sau lưng anh, đôi bàn tay anh siết chặt lại. Cơn bão cảm giác trong người anh bỗng chốc lắng xuống, nhường chỗ cho một nỗi đau khác – sâu sắc và âm ỉ hơn. Anh cảm thấy lồng ngực mình thắt lại khi nhìn Nhất Chu đau khổ. Lần đầu tiên trong đời, Hoắc Kỷ biết thế nào là sự đồng cảm. Anh hiểu rằng, những vết thương trên da thịt anh có thể lành, nhưng vết thương trong linh hồn của Nhất Chu thì cần nhiều hơn là một loại thuốc tái tạo tế bào.
"Nhất Chu." – Hoắc Kỷ lên tiếng, giọng nói anh giờ đây chứa đựng một sự dịu dàng chưa từng có. Anh bước tới, vòng đôi tay to lớn của mình ôm lấy bờ vai đang run rẩy của người thanh niên.
Nhất Chu quay lại, vùi đầu vào ngực Hoắc Kỷ. Anh ngửi thấy mùi máu khô trên áo anh ta, nhưng quan trọng hơn, anh ngửi thấy mùi của sự thấu hiểu. Nó không có vị chua chát hay đắng ngắt, nó mang vị của muối biển và sự chân thành.
"Họ đã chết để tôi được sống..." – Nhất Chu thầm thì. "Và tất cả những gì tôi làm bấy lâu nay chỉ là trốn chạy."
"Cậu không trốn chạy." – Hoắc Kỷ nâng cằm anh lên, ánh mắt hai người giao nhau giữa căn phòng đổ nát. "Cậu đã sống sót để đưa sự thật ra ánh sáng. Và từ giờ, tôi sẽ là người cầm thanh kiếm đó cho cậu. Những kẻ đã gây ra chuyện này ở Sentinel... chúng sẽ phải nếm mùi vị của chính nỗi đau mà chúng đã gieo rắc."
Bất thình lình, Nhất Chu khựng lại. Anh hít một hơi, bộ lọc khí của anh phát ra âm thanh cảnh báo.
"Có mùi của kim loại nóng và khí gas..." – Nhất Chu đẩy Hoắc Kỷ ra, vẻ mặt đầy cảnh giác. "Chúng đã tìm thấy chúng ta. Có ít nhất một tiểu đội Sentinel đang áp sát từ phía rừng cây biến dị."
Hoắc Kỷ lập tức đứng dậy, bản năng chiến đấu của anh quay trở lại, nhưng lần này nó được điều phối bởi một bộ não đầy cảm xúc. Anh rút khẩu súng lục duy nhất còn lại, kiểm tra băng đạn.
"Nhất Chu, cậu hãy vào sâu trong hầm ngầm, tìm kiếm bất cứ tài liệu nào về 'Vị giác của Ánh sáng'. Tôi sẽ cầm chân chúng ở đây."
"Nhưng anh đang bị quá tải cảm giác! Tiếng súng sẽ giết chết anh mất!" – Nhất Chu hốt hoảng.
Hoắc Kỷ nhìn anh, một nụ cười nhàn nhạt xuất hiện trên môi. Anh lấy chiếc khẩu trang lọc khí mà Nhất Chu đã đeo cho mình tối qua, xé một mảnh vải bít chặt hai lỗ tai.
"Nếu không nghe thấy, tôi sẽ không đau. Và nếu có đau đi chăng nữa, thì nỗi đau đó cũng chẳng là gì so với việc để mất cậu lần nữa."
Hoắc Kỷ lao ra ngoài cửa, bóng dáng anh hòa vào màn sương mù của hòn đảo phế tích. Tiếng súng nổ vang lên ngay sau đó, chói lòa và tàn nhốc. Nhất Chu nghiến răng, anh biết mình không có thời gian để do dự. Anh lao vào hầm ngầm, men theo những mùi hương cũ kỹ để tìm kiếm chìa khóa cuối cùng của cha mẹ mình.
Dưới tầng hầm tối tăm, Nhất Chu phát hiện ra một căn phòng bí mật được niêm phong bằng chì. Bên trong đó không có máy móc, chỉ có một khu vườn nhỏ được nuôi dưỡng bằng hệ thống thủy canh tự động vẫn còn hoạt động. Ở chính giữa khu vườn là một bông hoa sen duy nhất, nhưng nó tỏa ra một thứ ánh sáng vàng óng như kim cương.
"Vị giác của Ánh sáng..." – Nhất Chu thầm thốt lên khi chạm vào cánh hoa.
Ngay khi ngón tay anh chạm vào, một luồng dữ liệu khổng lồ truyền trực tiếp qua hệ thống khứu giác vào não bộ anh. Đó không phải là thông tin kỹ thuật, mà là một bản đồ gen hoàn chỉnh để đảo ngược quá trình vô cảm của Glacia. Đồng thời, anh cũng nhận ra một sự thật kinh hoàng khác: Hứa Ngôn thực chất chính là kết quả của một thí nghiệm lai tạo gen giữa người và máy, và cậu ta cần khứu giác của Nhất Chu để hoàn thiện bản thân, trở thành một "Vị thần" không biết đến nỗi đau nhưng lại có thể điều khiển mọi cảm xúc của nhân loại.
Phía trên đầu anh, tiếng nổ vang lên dữ dội. Trần nhà rung chuyển, cát bụi rơi xuống đầy mặt Nhất Chu. Anh biết Hoắc Kỷ đang cận kề cái chết. Một Sentinel không biết đau chiến đấu với mười tên Sentinel khác là chuyện dễ dàng, nhưng một Hoắc Kỷ biết đau, lại đang trong tình trạng suy kiệt, thì đây là một cuộc tự sát.
Nhất Chu hái lấy bông hoa sen ánh sáng, nhét vào bộ lọc khí của mình. Anh cảm thấy một luồng sức mạnh mới tràn ngập cơ thể. Khứu giác của anh giờ đây không chỉ ngửi thấy mùi vị, mà anh có thể "nhìn" thấy các phân tử mùi trong không khí như những dòng chảy năng lượng.
Anh lao lên mặt đất. Trước mắt anh, Hoắc Kỷ đang quỳ một gối trên cát, trên người đầy vết đạn, đối diện với anh ta là Đại tá đặc trách cùng tiểu đội lính đặc nhiệm.
"Một tác phẩm lỗi thì nên được tiêu hủy." – Đại tá lạnh lùng giơ súng lên hướng vào đầu Hoắc Kỷ.
"Dừng tay!" – Tiếng thét của Nhất Chu vang vọng khắp hòn đảo.
Anh không dùng súng. Anh chỉ mở van xả của bộ lọc khí. Thứ hương thơm từ bông hoa sen ánh sáng tỏa ra, nó không bay theo gió mà nó lan tỏa như một làn sóng xung kích. Ngay khi đám lính ngửi thấy mùi hương này, chúng bỗng nhiên buông súng. Những gương mặt sắt đá vốn dĩ không có cảm xúc bỗng chốc tràn đầy nước mắt. Chúng quỵ xuống, ôm lấy đầu, những ký ức về gia đình, về tình yêu, về những nỗi đau bị chôn vùi bấy lâu nay ùa về như thác lũ.
"Cái gì thế này? Các người làm gì vậy? Bắn đi!" – Đại tá gào lên, nhưng chính ông ta cũng bắt đầu run rẩy. Mùi nhựa thông trên người ông ta giờ đây bị thay thế bởi mùi chua chát của sự hối hận.
Nhất Chu lao tới bên cạnh Hoắc Kỷ. Anh ôm lấy anh ta, dùng năng lượng từ bông hoa để ổn định lại các dây thần kinh cho Hoắc Kỷ.
"Tôi đã tìm thấy nó rồi, Hoắc Kỷ. Chúng ta có thể quay lại."
Hoắc Kỷ ngước mắt nhìn anh, nụ cười của anh ta giờ đây trọn vẹn và tràn đầy hơi ấm. "Mùi của bông hoa này... nó có vị gì vậy?"
Nhất Chu nhìn vào đôi mắt của người mình yêu, thầm thì: "Nó có vị của sự tự do."
Đại tá và tiểu đội lính bị bỏ lại trên hòn đảo, trong sự giày vò của những cảm xúc vừa được đánh thức. Nhất Chu dìu Hoắc Kỷ lên thuyền. Họ không chạy trốn nữa. Họ sẽ quay lại Glacia, nhưng không phải với tư cách là những kẻ đào tẩu, mà là những người mang theo liều thuốc cứu mạng cho cả một thành phố đang chết mòn trong sự vô cảm.
Con thuyền rời khỏi hòn đảo Origin, lướt đi trên mặt biển giờ đây đã bắt đầu đón nhận những tia nắng ấm áp đầu tiên. Cuộc chiến thực sự giờ mới bắt đầu, khi họ phải đối mặt với một Hứa Ngôn đã hoàn toàn đánh mất nhân tính. Nhưng giữa đại dương bao la, Nhất Chu biết rằng chỉ cần còn ngửi thấy mùi hương của Hoắc Kỷ, anh sẽ không bao giờ gục ngã.