Con thuyền nhỏ lướt đi trong bóng tối của đại dương, lặng lẽ cập vào một bến cảng ngầm bỏ hoang dưới chân đế của thành phố Glacia. Nơi này nằm sâu dưới mực nước biển, là nơi chứa đựng những đường ống thải khổng lồ và những khu dân cư "chuột chũi" – nơi cư ngụ của những kẻ bị đào thải khỏi hệ thống, những người có bộ gen lỗi hoặc đơn giản là không đủ điều kiện kinh tế để sống ở những tầng có ánh sáng Bio Light. Thẩm Nhất Chu đỡ Hoắc Kỷ bước ra khỏi thuyền. Không khí ở đây đặc quánh mùi rêu xanh, mùi ẩm mốc và mùi của sự bần cùng, nhưng đối với hai kẻ vừa thoát khỏi cái chết từ hòn đảo Origin, nó mang lại một cảm giác chân thực đến lạ kỳ.
Hoắc Kỷ đã quấn băng trắng khắp người, những vết thương vẫn còn âm ỉ đau nhưng ánh mắt anh đã lấy lại được sự sắc lạnh vốn có. Tuy nhiên, đó không còn là cái lạnh của một cỗ máy, mà là cái lạnh của một thợ săn đang tích lũy sự phẫn nộ. Nhất Chu nắm chặt chiếc hộp chứa bông hoa sen ánh sáng – thứ mà anh giờ đây coi là trái tim của cuộc cách mạng cảm xúc sắp tới.
"Chúng ta không thể lộ diện ở các tầng trên. Hệ thống nhận diện gương mặt của Sentinel đã phủ kín mọi ngõ ngách. Khu ổ chuột bên dưới tầng 100 là nơi duy nhất chúng ta có thể lẩn trốn và gieo mầm." – Hoắc Kỷ nói khẽ, tay anh vẫn đặt lên vai Nhất Chu như một thói quen mới để duy trì sự kết nối giác quan.
Họ đi xuyên qua những hành lang chật hẹp, nơi những đứa trẻ với gương mặt lấm lem đang ngồi thẫn thờ cạnh những đống rác thải điện tử. Ở Glacia, sự vô cảm không chỉ là một chính sách, nó là một căn bệnh lây lan qua cả môi trường sống. Người ta nhìn nhau bằng những ánh mắt trống rỗng, không thù hận cũng chẳng yêu thương. Nhất Chu cảm thấy tim mình thắt lại. Anh tháo nhẹ chiếc mặt nạ lọc khí, để cho hương thơm dịu nhẹ từ đó tỏa ra một cách kín đáo.
Họ dừng lại tại một khu vực được gọi là "Hầm trú ẩn 404", nơi tập trung của những người lao động tự do và những kẻ đào tẩu. Nhất Chu tìm thấy một người quen cũ của cha mình – ông lão tên là Ba, một kỹ sư sinh học đã từng bị trục xuất vì dám phản đối dự án vô cảm hóa.
"Nhất Chu? Con... con còn sống sao?" – Ông lão Ba thốt lên, giọng run rẩy khi nhận ra đôi mắt của con trai người bạn thân.
"Bác Ba, con cần sự giúp đỡ của bác. Con mang theo chìa khóa để đánh thức Glacia." – Nhất Chu nói, anh đặt bông hoa phát sáng lên chiếc bàn gỗ mục nát.
Ánh sáng từ bông hoa sen tỏa ra rực rỡ, chiếu sáng cả căn hầm tối tăm. Những người xung quanh bắt đầu vây lại, họ tò mò nhìn thứ vật thể kỳ lạ chưa từng thấy. Nhất Chu bắt đầu giải thích về tác dụng của hương thơm từ bông hoa. Anh muốn dùng hệ thống thông gió cũ của khu hầm ngầm này để phát tán hương thơm "Vị giác của Ánh sáng" lên các tầng dân cư phía trên.
"Đây không phải là thuốc độc, đây là ký ức. Nó sẽ giúp mọi người nhớ lại mình là ai, nhớ lại cảm giác khi được yêu thương và cả nỗi đau cần thiết để trưởng thành." – Nhất Chu dõng dạc nói với đám đông đang đứng lặng đi vì kinh ngạc.
Trong khi ông lão Ba bắt đầu lắp ráp các thiết bị phát tán, Hoắc Kỷ đứng gác ở lối vào. Anh cảm nhận được một sự thay đổi trong bầu không khí. Mùi rêu mốc vốn dĩ khó chịu giờ đây dường như đang bị lấn át bởi một thứ mùi hương khác, sắc lẹm và khô khốc.
"Nhất Chu, có gì đó đang đến." – Hoắc Kỷ cảnh báo, anh rút thanh đoản kiếm từ sau lưng ra.
Bỗng nhiên, từ những khe hở trên trần hầm, hàng ngàn đốm sáng bạc li ti bắt đầu bay xuống. Đó không phải là ánh sáng, mà là những con bướm máy siêu nhỏ với đôi cánh sắc như dao cạo và thân mình chứa đầy chất kịch độc. Chúng bay theo một vũ điệu tàn nhẫn, tạo thành những cơn lốc xoáy màu bạc giữa không gian chật hẹp.
"Cánh bướm bạc phiên bản tử thần của Hứa Ngôn!" – Nhất Chu hét lên. "Mọi người nằm xuống! Đừng để chúng chạm vào da!"
Tiếng la hét bắt đầu vang lên khi những con bướm đầu tiên bắt đầu tấn công. Những người dân nghèo khổ vốn dĩ đã vô cảm nay lại phải đối diện với cái chết đau đớn nhất. Hoắc Kỷ lao vào giữa đám bướm máy, thanh kiếm trong tay anh vung lên tạo thành một vòng tròn bảo vệ. Mỗi nhát kiếm của anh đều chém rụng hàng chục con bướm, nhưng số lượng của chúng quá lớn, giống như một cơn mưa không có hồi kết.
Nhất Chu vội vàng kích hoạt máy phát tán hương thơm. Anh đổ một chút dịch chiết từ bông hoa sen vào khay chứa. Ngay lập tức, một luồng khói màu vàng nhạt phun ra, đối đầu trực tiếp với đám bướm bạc. Một sự tương phản kinh người diễn ra: màu vàng ấm áp của sự thức tỉnh và màu bạc lạnh lẽo của sự diệt vong.
Ngay khi đám bướm máy chạm vào làn khói vàng, hệ thống điều khiển của chúng dường như bị nhiễu loạn. Chúng rơi rụng xuống đất như những chiếc lá khô. Nhất Chu nhận ra rằng Hứa Ngôn đã dùng chính cảm xúc hận thù của mình để lập trình cho chúng, và hương thơm của sự bao dung chính là "virus" bẻ gãy thuật toán của cậu ta.
Tuy nhiên, từ trong bóng tối của hành lang, một bóng người chậm rãi bước ra. Hứa Ngôn xuất hiện, trên vai cậu ta là một con bướm chúa khổng lồ với sải cánh dài hơn một mét, tỏa ra ánh sáng tím chết chóc.
"Nhất Chu, cậu nghĩ một chút hương thơm rẻ tiền này có thể ngăn cản được tôi sao?" – Hứa Ngôn mỉm cười, đôi mắt cậu ta giờ đây hoàn toàn là màu tím của hóa chất. "Tôi đã biến nỗi đau thành một thứ vũ khí vật lý, còn cậu chỉ đang bán những giấc mơ hảo huyền."
Hứa Ngôn vung tay, con bướm chúa lao thẳng về phía Nhất Chu với tốc độ kinh hồn. Hoắc Kỷ không hề do dự, anh lao tới chắn trước mặt Nhất Chu. Cánh của con bướm chúa chém ngang qua bả vai Hoắc Kỷ, máu tươi bắn lên mặt Nhất Chu.
"Hoắc Kỷ!" – Nhất Chu gào khóc, anh ôm lấy cơ thể đang đổ gục của người đồng hành.
Hoắc Kỷ nghiến răng, anh nắm lấy đôi cánh của con quái vật máy, dùng toàn bộ sức lực của mình để giữ chặt nó. "Nhất Chu... kích hoạt... toàn bộ hệ thống... ngay!"
Nhất Chu nhìn vào đôi mắt đang tràn đầy sự hy sinh của Hoắc Kỷ, anh hiểu rằng đây là cơ hội duy nhất. Anh nhấn nút kích hoạt tối đa trên máy phát tán. Một tiếng nổ lớn vang lên, làn khói vàng óng bùng phát mạnh mẽ, tràn qua những đường ống thông gió, lao vút lên trên các tầng cao của Glacia.
Hứa Ngôn bị làn khói bao phủ, cậu ta gào thét trong đau đớn khi những ký ức mà cậu ta cố gắng chôn vùi bắt đầu quay lại tấn công não bộ. Con bướm chúa cũng nổ tung thành ngàn mảnh.
Giữa đống đổ nát, Nhất Chu ôm chặt lấy Hoắc Kỷ. Làn khói vàng vẫn đang lan tỏa khắp thành phố. Lần đầu tiên sau mười lăm năm, người ta bắt đầu nghe thấy tiếng khóc, tiếng cười và cả những tiếng xin lỗi vang lên từ những căn phòng kín của Glacia. Bình minh thực sự đang bắt đầu từ dưới hầm ngầm.
Hoắc Kỷ nhìn lên Nhất Chu, hơi thở anh yếu ớt nhưng đầy mãn nguyện. "Cậu nghe thấy không? Mùi hương của họ... họ đang bắt đầu... sống lại."
Nhất Chu gật đầu, nước mắt anh rơi trên má Hoắc Kỷ, hòa cùng vị mặn của sự tự do. Cuộc chiến vẫn còn dài, nhưng mầm sống đã được gieo xuống, và không có loài bướm tử thần nào có thể dập tắt được ánh sáng của con người khi họ đã tìm lại được chính mình.