Thành phố Glacia chưa bao giờ hỗn loạn đến thế. Luồng khí mang chiết xuất từ bông hoa sen ánh sáng – thứ "Vị giác của Ánh sáng" – đã len lỏi qua từng ngóc ngách của hệ thống thông gió, tràn vào những căn hộ sang trọng ở tầng cao và cả những xưởng máy ồn ào nơi tầng thấp. Kết quả là một cơn chấn động tâm lý quy mô toàn cầu nhỏ. Những cư dân vốn dĩ sống như những bóng ma lập trình sẵn giờ đây bỗng khựng lại giữa dòng người. Có kẻ quỳ thụp xuống bật khóc nức nở khi ngửi thấy mùi hương giống hệt chiếc bánh quy bà nội từng làm; có kẻ lại điên cuồng đập phá những cỗ máy vô tri vì cảm giác uất ức bị kìm nén bấy lâu nay bùng phát. Glacia đang rên rỉ dưới sức nặng của hàng triệu trái tim vừa được hồi sinh.
Giữa cơn bão cảm xúc ấy, Thẩm Nhất Chu chật vật dìu Hoắc Kỷ băng qua những hành lang đổ nát của khu hầm ngầm. Máu từ vai Hoắc Kỷ đã thấm đẫm tấm băng gạc, chuyển sang màu đỏ sẫm đáng sợ. Cánh bướm máy của Hứa Ngôn không chỉ gây ra vết thương vật lý; nó còn để lại một loại độc tố làm tê liệt khả năng đông máu. Hoắc Kỷ mỗi lúc một nặng hơn trên vai Nhất Chu, hơi thở anh nóng hổi và mang theo vị kim loại nồng nặc.
"Hoắc Kỷ, anh phải tỉnh táo! Đừng nhắm mắt lại, làm ơn..." – Nhất Chu thầm thì, giọng anh lạc đi vì sợ hãi. Lần đầu tiên anh nhận ra rằng khứu giác nhạy bén của mình là một hình phạt tàn khốc khi nó cứ liên tục báo về mùi hương của sự sống đang dần cạn kiệt từ người đồng hành.
"Tôi... vẫn ở đây... Nhất Chu." – Hoắc Kỷ thốt lên, đôi mắt anh lờ đờ nhìn vào khoảng không mờ mịt của đường cống ngầm. "Cảm giác này... thật lạ. Đau đớn không còn là một khái niệm trừu tượng nữa. Nó thật đến mức tôi có thể ngửi thấy cả mùi của sự mục nát trong chính vết thương mình."
Họ không thể quay lại khu hầm trú ẩn 404, nơi đó chắc chắn đã bị phong tỏa. Mục tiêu duy nhất hiện tại là Bệnh viện Trung tâm Glacia – pháo đài y tế nằm ở tầng 80, nơi có các buồng tái tạo tế bào cấp độ cao nhất. Nhưng Nhất Chu biết rõ, đó cũng chính là lãnh địa của Hứa Ngôn. Mỗi bước đi lúc này đều giống như đang bước vào miệng của một con quái vật đang chờ sẵn.
Nhờ sự hỗn loạn của cuộc bạo động cảm xúc bên ngoài, Nhất Chu đã chiếm được một chiếc thang máy vận chuyển hàng hóa bị bỏ không. Khi cửa thang máy khép lại, anh vội vàng tháo khẩu trang lọc khí của mình, áp sát mặt vào cổ Hoắc Kỷ, cố gắng dùng chút hương thơm còn sót lại từ bông hoa sen để làm dịu cơn đau cho anh ta.
"Anh đã bảo vệ tôi quá nhiều rồi, Hoắc Kỷ. Bây giờ hãy để tôi đưa anh về."
Khi thang máy dừng lại ở tầng 80, một không gian trắng toát và mùi thuốc khử trùng nồng nặc ập tới. Khác với sự nhộn nhịp bên dưới, tầng bệnh viện này yên tĩnh đến mức rợn người. Nhất Chu dìu Hoắc Kỷ vào một phòng cấp cứu bỏ trống, nhanh chóng kết nối anh ta với máy hỗ trợ sinh mệnh. Những ánh đèn xanh lét của máy móc phản chiếu trên gương mặt tái nhợt của Hoắc Kỷ, trông anh như một chiến thần đang dần tan biến vào hư vô.
Bất thình lình, toàn bộ hệ thống đèn trong bệnh viện vụt tắt. Chỉ còn lại ánh sáng nhấp nháy từ các thiết bị y tế. Một làn khói màu tím nhạt, mỏng manh như sương sớm, bắt đầu tràn vào phòng từ các lỗ thông hơi. Nhất Chu lập tức cảnh giác, anh định đeo lại khẩu trang nhưng tay anh khựng lại giữa chừng.
Mùi hương này...
Nó không phải mùi của hóa chất, không phải mùi của tử đinh hương cay nghiệt. Đó là mùi của phấn rôm trẻ em, mùi của những trang sách cũ, và mùi của một loại xà phòng handmade hương chanh.
Mùi của mẹ anh.
"Nhất Chu... con trai của mẹ... con đã về rồi sao?" – Một giọng nói dịu dàng, ấm áp vang lên từ cuối hành lang tối om.
Nhất Chu cảm thấy toàn thân mình đông cứng lại. Trái tim anh đập loạn nhịp, lồng ngực đau thắt. Lý trí bảo anh rằng mẹ anh đã chết mười lăm năm trước trong vụ cháy, nhưng khứu giác – thứ giác quan chưa bao giờ lừa dối anh – lại đang khẳng định rằng bà đang ở ngay gần đây.
Một bóng người phụ nữ mảnh khảnh, mặc chiếc áo blouse trắng quen thuộc, dần dần hiện ra từ trong màn khói tím. Bà mỉm cười, đôi mắt chứa đầy sự bao dung nhìn anh. "Đến đây với mẹ, con trai. Con đã vất vả nhiều rồi. Hãy buông bỏ tất cả, buông bỏ cả người đàn ông đó đi. Hắn chỉ mang lại đau khổ cho con thôi."
"Mẹ? Có thật là mẹ không?" – Nhất Chu bước tới một bước, đôi tay run rẩy vươn ra.
Hoắc Kỷ, dù đang trong cơn mê sảng, vẫn cảm nhận được sự bất thường. Anh dùng chút sức tàn cuối cùng nắm lấy vạt áo của Nhất Chu. "Đừng... Nhất Chu... đó là... bẫy..."
Nhưng Nhất Chu dường như không còn nghe thấy gì nữa. Mùi hương của người mẹ quá cố như một loại ma túy cực mạnh, đánh thẳng vào trung khu ký ức của anh, khiến mọi rào cản phòng thủ sụp đổ. Anh tiến lại gần bóng người kia, nước mắt tuôn rơi. "Mẹ ơi, con xin lỗi... con đã không cứu được mẹ..."
Khi Nhất Chu chỉ còn cách bóng người kia vài bước chân, nụ cười của người phụ nữ bỗng trở nên vặn vẹo. Gương mặt bà dần dần nứt vỡ như một lớp vỏ gốm, để lộ phía sau là gương mặt trắng bệch của Hứa Ngôn cùng một thiết bị phát tán hương liệu tần số cao đang gắn trên ngực.
"Thật thảm hại, Nhất Chu ạ." – Hứa Ngôn cười khẩy, giọng cậu ta lạnh lẽo như đá. "Cậu quá nhạy cảm, và chính sự nhạy cảm đó sẽ là mồ chôn cho cậu. Tôi đã tổng hợp được pheromone của mẹ cậu từ đống dữ liệu cũ của Viện Origin. Cậu thấy vị của sự đoàn tụ thế nào? Có ngọt ngào không?"
Hứa Ngôn vung tay, những sợi dây cáp từ trần nhà lao xuống, quấn chặt lấy cổ và tay chân của Nhất Chu, nhấc bổng anh lên không trung. Nhất Chu nghẹt thở, ảo ảnh về người mẹ tan biến, chỉ còn lại thực tại tàn khốc và mùi hương tử đinh hương độc hại đang vây hãm.
"Cậu tưởng cậu mang lại 'sự thức tỉnh' cho Glacia sao?" – Hứa Ngôn tiến lại gần, cầm lấy bông hoa sen ánh sáng từ trong túi áo của Nhất Chu. "Không, cậu chỉ đang tạo ra một đám đông điên loạn. Và tôi sẽ dùng bông hoa này để khuếch đại sự đau đớn của họ lên gấp nghìn lần. Tôi sẽ khiến Glacia hiểu rằng, có cảm xúc là một lời nguyền!"
Hứa Ngôn quay sang nhìn Hoắc Kỷ đang nằm trên giường bệnh. "Còn vật thí nghiệm này, tôi sẽ xóa sạch chút hơi người cuối cùng mà cậu đã gieo rắc vào anh ta. Anh ta sẽ là kẻ đầu tiên ra tay giết chết cậu."
Hứa Ngôn nhấn một nút điều khiển. Một dòng điện cực lớn chạy qua máy hỗ trợ sinh mệnh của Hoắc Kỷ, nhưng không phải để cứu chữa, mà là để cưỡng ép tái lập trình hệ thần kinh. Hoắc Kỷ gầm lên một tiếng đau đớn, cơ thể anh ta giật mạnh, đôi mắt trợn trừng nhìn về phía Nhất Chu.
"Hoắc Kỷ! Đừng để hắn điều khiển! Hãy ngửi mùi của tôi! Không phải mùi của mẹ tôi, mà là mùi của chúng ta!" – Nhất Chu hét lên giữa cơn khó thở.
Nhất Chu cắn môi đến bật máu. Anh nhận ra rằng, để phá vỡ ảo giác và sự kiểm soát của Hứa Ngôn, anh cần một mùi hương mạnh hơn cả sự thật, mạnh hơn cả ký ức. Anh bắt đầu tập trung vào mùi máu đang chảy xuống từ môi mình, hòa cùng mùi mồ hôi và nỗi tuyệt vọng cùng cực. Anh cố tình đẩy cảm xúc của mình lên mức tối đa, biến nó thành một luồng sóng hương thơm hữu hình – mùi của sự sống đang chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.
Đó là mùi hương của sự chân thành không pha tạp.
Luồng hương thơm ấy bay tới chỗ Hoắc Kỷ, len lỏi qua những dây cáp điện và thuốc ức chế. Trong tâm trí của Hoắc Kỷ, những dòng lệnh màu tím của Hứa Ngôn đang bị một dòng chảy màu vàng ấm áp đánh tan. Anh thấy lại hình ảnh Nhất Chu tháo khẩu trang để cứu mình trong phòng thí nghiệm, thấy lại hơi ấm của lòng bàn tay Nhất Chu trên má mình.
"Tôi... không... là... công cụ!"
Hoắc Kỷ bùng phát sức mạnh, anh ta giật đứt những dây cáp đang cắm vào người mình, rơi xuống sàn nhà. Thay vì ngã gục, anh ta đứng dậy, đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào Hứa Ngôn. Anh ta không dùng vũ khí, mà dùng chính đôi tay trần đầy vết thương lao tới bóp chặt lấy cổ họng Hứa Ngôn.
"Làm sao có thể?" – Hứa Ngôn hốt hoảng, thiết bị phát tán trên ngực cậu ta bị Hoắc Kỷ bóp nát vụn. "Anh đáng lẽ phải bị liệt hoàn toàn sau dòng điện đó!"
"Nỗi đau... đối với tôi hiện tại... là bằng chứng của tình yêu." – Hoắc Kỷ gằn giọng, anh nhấc bổng Hứa Ngôn lên và ném mạnh vào bức tường kính cường lực.
Lớp kính vỡ tan. Hứa Ngôn rơi xuống hành lang bên ngoài, máu chảy ra từ thái dương. Bông hoa sen ánh sáng rơi khỏi tay cậu ta, Nhất Chu nhanh chóng bắt lấy khi được giải phóng khỏi những sợi dây cáp.
Hoắc Kỷ loạng choạng đi tới bên cạnh Nhất Chu, anh quỵ xuống nhưng Nhất Chu đã kịp đỡ lấy anh. Hai người nhìn nhau, giữa đống đổ nát của bệnh viện và mùi hương hỗn loạn của sự thật và ảo giác.
"Mẹ tôi... bà không còn ở đây." – Nhất Chu nói, nước mắt anh đã cạn. "Nhưng mùi hương của bà đã dạy tôi một điều: Ánh sáng thật sự không nằm ở quá khứ, mà nằm ở người đang đứng cạnh mình trong bóng tối."
Bên ngoài, tiếng gầm rú của những chiếc xe Sentinel đang áp sát bệnh viện. Hứa Ngôn đã chạy thoát, nhưng cậu ta đã mất đi vũ khí mạnh nhất là sự lừa dối giác quan.
"Chúng ta phải đi tiếp, Hoắc Kỷ." – Nhất Chu đeo lại khẩu trang cho anh ta, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. "Cuộc bạo động ngoài kia chỉ là khởi đầu. Chúng ta cần lên tầng đỉnh, nơi có máy phát sóng Bio Light toàn thành phố. Đó mới là nơi chúng ta kết thúc bản giao hưởng này."
Hoắc Kỷ gật đầu, anh dựa vào vai Nhất Chu, cảm nhận nhịp tim của cả hai đang hòa vào làm một. Họ bước ra khỏi bệnh viện, đi về phía tầng cao nhất của Glacia, nơi bầu trời nhân tạo đang bắt đầu nứt vỡ để lộ ra những ngôi sao thật sự của vũ trụ, lấp lánh như những lời hứa chưa bao giờ bị lãng quên.