Ánh sáng của ngày mới tại Glacia không còn là những dải Bio Light tím tái, lạnh lẽo được lập trình bởi các thuật toán vô hồn. Thay vào đó, sau khi hệ thống điều khiển trung tâm sụp đổ, bầu trời nhân tạo phía trên thành phố để lộ ra những mảng nứt vỡ lớn, cho phép ánh nắng mặt trời thực thụ len lỏi qua lớp sương muối dày đặc. Những tia sáng vàng nhạt, yếu ớt nhưng chứa đựng hơi ấm của sự sống chân thực, bắt đầu nhảy múa trên những tòa tháp kim loại rỉ sét. Thành phố đang ở trong một trạng thái lơ lửng: nó không còn là một cỗ máy hoàn hảo, nhưng cũng chưa hoàn toàn là một nơi có thể gọi là nhà.
Thẩm Nhất Chu tỉnh dậy trong một căn phòng nhỏ thuộc khu điều trị của những người nổi dậy. Không gian xung quanh anh yên tĩnh một cách đáng sợ. Theo thói quen suốt mười lăm năm qua, điều đầu tiên anh làm khi mở mắt là hít một hơi thật sâu để nhận biết môi trường xung quanh qua mùi vị. Nhưng hôm nay, lồng ngực anh mở rộng, khí oxy tràn vào phổi, và... không có gì cả.
Anh không ngửi thấy mùi cồn sát trùng nồng nặc của bệnh viện, không ngửi thấy mùi bụi bặm của những tấm rèm cũ, thậm chí không ngửi thấy cả mùi của chính bản thân mình. Thế giới đối với Nhất Chu lúc này giống như một bộ phim bị tắt tiếng hoàn toàn về phần "hương vị". Sự hy sinh khứu giác để đánh sập lõi năng lượng của Đại tá đã để lại một lỗ hổng mênh mông trong tâm hồn anh.
"Nhất Chu, cậu tỉnh rồi sao?"
Tiếng bước chân trầm ổn vang lên. Nhất Chu xoay người lại, anh nhìn thấy Hoắc Kỷ đang bưng một khay súp nóng tiến về phía mình. Gương mặt Hoắc Kỷ đã bớt đi vẻ nhợt nhạt, những vết thương trên người anh đã được băng bó cẩn thận, dù mỗi bước đi vẫn còn vương chút nặng nề của một cơ thể vừa mới học cách chung sống với nỗi đau.
Nhất Chu nhìn bát súp, khói trắng bốc lên nghi ngút, nhưng anh không cảm nhận được mùi thơm của hành lá hay vị béo của nước dùng. Anh chỉ thấy nó là một chất lỏng đang bốc hơi. Một nỗi buồn man mác dâng lên trong lòng, anh khẽ đưa tay lên chạm vào cánh mũi của mình, cảm thấy một sự tê dại kéo dài.
"Hoắc Kỷ... tôi vẫn không cảm thấy gì cả." – Nhất Chu nói, giọng anh nhỏ như tiếng gió. "Mọi thứ dường như đã biến mất vĩnh viễn rồi."
Hoắc Kỷ đặt khay đồ ăn xuống bàn, anh ngồi xuống cạnh mép giường, đôi mắt thâm trầm quan sát biểu cảm của Nhất Chu. Lần đầu tiên, vị đặc nhiệm này không dùng những báo cáo sinh học để đánh giá tình hình. Anh đưa bàn tay to lớn, thô ráp của mình ra, nhẹ nhàng bao phủ lấy bàn tay đang run rẩy của Nhất Chu.
"Đừng sợ. Thế giới không biến mất. Nó chỉ đang chờ cậu tìm thấy một cách khác để nhìn thấu nó thôi." – Hoắc Kỷ thầm thì. "Hãy thử nhắm mắt lại. Đừng cố gắng ngửi nữa. Hãy lắng nghe những gì làn da cậu đang nói."
Nhất Chu nghe lời, anh từ từ khép mi mắt. Trong bóng tối của thị giác, một thế giới mới bắt đầu mở ra. Anh bỗng nhiên cảm thấy một sự rung động cực nhỏ từ bàn tay của Hoắc Kỷ. Đó không chỉ là nhiệt độ cơ thể, mà là một nhịp điệu. Anh có thể cảm nhận được nhịp tim của Hoắc Kỷ đang truyền qua các đầu ngón tay, một nhịp đập mạnh mẽ, kiên định và đầy ấm áp.
Kỳ lạ thay, sự rung động ấy bắt đầu tạo ra những hình ảnh trong tâm trí anh. Nhịp tim ấy mang một tần số rất riêng, giống như một dải lụa màu xanh thẫm đang bao bọc lấy anh. Nhất Chu chợt nhận ra, khi khứu giác mất đi, các dây thần kinh của anh đã tự cấu trúc lại để tăng cường xúc giác đến mức cực đoan. Anh có thể "ngửi" bằng cách cảm nhận tần số rung động của các phân tử không khí đang va chạm vào làn da mình.
"Hoắc Kỷ... tôi cảm thấy anh." – Nhất Chu thốt lên, một nụ cười yếu ớt xuất hiện trên môi. "Anh đang lo lắng. Nhịp tim của anh hơi nhanh hơn bình thường một chút. Và làn da của anh... nó mang một sự tĩnh lặng của đại dương."
Hoắc Kỷ ngạc nhiên, anh không ngờ Nhất Chu lại có thể nhạy cảm đến thế chỉ qua một cái chạm tay. "Cậu đang phát triển một bản năng mới. Có lẽ đây là món quà bù đắp của tạo hóa."
Nhưng sự yên bình ngắn ngủi ấy sớm bị phá vỡ bởi tiếng chuông báo động vang lên từ khu vực Cảng phía Nam. Một người lính liên lạc lao vào phòng, gương mặt đầy vẻ hốt hoảng.
"Báo cáo đội trưởng Hoắc! Có biến ở khu vực kho bãi cũ. Một nhóm vũ trang lạ mặt đang tấn công vào các cơ sở nghiên cứu gen còn sót lại của Viện Epsilon. Chúng mang theo những vũ khí có khả năng phát ra sóng âm gây tê liệt cảm xúc. Dân cư ở đó đang rơi vào tình trạng hoảng loạn cực độ!"
Hoắc Kỷ lập tức đứng dậy, bản năng của một chiến binh trỗi dậy mạnh mẽ. Anh nhìn sang Nhất Chu, người cũng vừa bước xuống giường dù cơ thể còn yếu.
"Chúng là tàn quân của Đại tá, hoặc là những kẻ cơ hội đang muốn chiếm lấy công nghệ của Hứa Ngôn." – Hoắc Kỷ gằn giọng. "Tôi phải đi."
"Tôi đi cùng anh." – Nhất Chu kiên quyết.
"Không, Nhất Chu. Cậu vừa mất đi khứu giác, cậu chưa quen với khả năng mới này. Ngoài kia là một chiến trường đầy rẫy những sự nhiễu loạn."
Nhất Chu bước tới, anh áp lòng bàn tay vào ngực Hoắc Kỷ, nơi trái tim anh ta đang đập. "Anh quên rồi sao? Chúng ta là một cặp. Anh là sức mạnh, tôi là sự dẫn dắt. Khứu giác của tôi có thể mất, nhưng khả năng nhận biết sự dối trá của tôi thì không. Tôi có thể cảm nhận được 'mùi' của sự thù hận qua sự rung động của không khí trước khi chúng kịp ra tay."
Hoắc Kỷ nhìn sâu vào đôi mắt trong veo của Nhất Chu, rồi anh thở dài một cách thỏa hiệp. Anh lấy từ trong tủ ra một bộ đồ bảo hộ mới, màu đen tuyền, và đeo lại thanh đoản kiếm vào lưng.
"Được rồi. Nhưng tuyệt đối không được rời xa tôi một bước."
Họ rời khỏi khu căn cứ, hướng về phía khu Cảng phía Nam – nơi khởi đầu của mọi chuyện. Thành phố Glacia lúc này giống như một con thú đang bị thương, khắp nơi là những đống đổ nát, những dòng người di cư đang cố tìm kiếm thức ăn và nước sạch. Khi tiến gần đến khu vực cảng, bầu không khí bỗng trở nên nặng nề.
Nhất Chu nhắm mắt lại, anh không cần nhìn đường. Anh cảm nhận được những luồng sóng âm lạ lùng đang cắt ngang qua không gian. Đó là những tần số cực thấp, mắt thường không thấy được, nhưng đối với làn da nhạy cảm của Nhất Chu, chúng giống như những tia lửa đang quất vào không khí.
"Bên trái, khoảng 50 mét, sau những thùng container rỉ sét!" – Nhất Chu đột ngột ra lệnh.
Hoắc Kỷ phản ứng ngay lập tức. Anh lao đi như một bóng ma trong màn sương mù mờ ảo. Một tiếng nổ lớn vang lên, kèm theo tiếng la hét của những kẻ ẩn nấp. Hoắc Kỷ đã đánh trúng vị trí của một máy phát sóng âm. Những kẻ tấn công lộ diện, chúng mặc những bộ giáp xám xịt, trên ngực mang biểu tượng một con bướm bạc bị gạch chéo – biểu tượng của hội "Hậu Duệ Thanh Lọc".
"Các người muốn gì?" – Hoắc Kỷ hét lên, giọng anh vang vọng giữa những giàn cần cẩu khổng lồ.
Một tên cầm đầu bước ra, hắn đeo một chiếc mặt nạ kim loại che kín nửa mặt. "Chúng ta muốn đưa Glacia trở lại quỹ đạo của nó! Thế giới có cảm xúc là một thế giới hỗn loạn, đầy rẫy sự đau khổ và phản bội. Các người đã phá hủy thiên đường của chúng ta, và bây giờ chúng ta sẽ dùng những gì còn lại của Hứa Ngôn để thanh lọc các người một lần nữa!"
Tên cầm đầu vung tay, một loạt các thiết bị bay không người lái siêu nhỏ bắt đầu tỏa ra. Chúng không phải là bướm bạc, mà là những viên cầu nhỏ phát ra ánh sáng tím nhấp nháy.
"Nhất Chu, cẩn thận! Chúng là lựu đạn gây nhiễu thần kinh!" – Hoắc Kỷ hét lên, anh vung kiếm chém rụng những viên cầu đang lao tới.
Nhất Chu đứng ở trung tâm vòng vây, anh cảm thấy toàn thân mình bị bao phủ bởi một thứ áp lực khủng khiếp. Những viên cầu đó phát ra những tần số rung động hỗn loạn, cố gắng phá vỡ sự liên kết thần kinh của anh. Anh cảm thấy đầu mình đau nhức như bị búa bổ, thế giới xúc giác của anh bắt đầu nhòe đi.
"Đừng... đừng để chúng làm loạn tần số..." – Nhất Chu lẩm bẩm.
Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng tìm lại nhịp tim của Hoắc Kỷ giữa muôn vàn tiếng ồn. Anh nhận ra rằng, giữa mớ hỗn độn này, nhịp đập của Hoắc Kỷ là thứ duy nhất chân thực. Anh tập trung toàn bộ tâm trí vào nhịp điệu đó, dùng nó làm cái neo để giữ cho linh hồn mình không bị cuốn trôi.
Đột nhiên, Nhất Chu mở mắt. Ánh nhìn của anh không còn là của một người mù mùi, mà là của một người có thể thấy được bản chất của vật chất qua sự rung động. Anh thấy những kẻ tấn công không phải là những chiến binh mạnh mẽ, mà là những kẻ đang sợ hãi. Nhịp tim của chúng hỗn loạn, hơi thở của chúng ngắn và đứt quãng.
"Hoắc Kỷ, số 3 từ bên phải, hắn là kẻ điều khiển chính! Những viên cầu kia chỉ là nghi binh, máy phát chính nằm ở dưới chân hắn!"
Hoắc Kỷ không một chút do dự, anh tung ra một cú nhảy phi thường, đạp lên những thùng container để tiếp cận mục tiêu. Thanh kiếm của anh rạch một đường sáng chói trên không trung, chém nát thiết bị điều khiển dưới chân tên thủ lĩnh.
Một tiếng nổ lớn vang lên, toàn bộ những viên cầu bay lơ lửng bỗng chốc mất năng lượng và rơi rụng xuống đất như những quân cờ bị đổ. Đám người "Hậu Duệ Thanh Lọc" thấy thủ lĩnh bị hạ, chúng hoảng sợ bỏ chạy vào những đường hầm tối tăm của cảng.
Hoắc Kỷ đứng giữa chiến trường, anh thở dốc, máu từ vết thương cũ lại thấm ra áo. Nhất Chu chạy tới, anh ôm chặt lấy cánh tay của Hoắc Kỷ, lo lắng kiểm tra tình trạng của anh ta.
"Anh ổn chứ? Vết thương lại hở rồi."
Hoắc Kỷ nhìn Nhất Chu, ánh mắt anh tràn đầy sự khâm phục. "Tôi ổn. Nhưng còn cậu... cậu đã làm được rồi. Cậu đã tìm thấy 'mùi hương' của sự thật qua những rung động."
Nhất Chu tựa đầu vào vai Hoắc Kỷ, anh nhìn ra mặt biển Glacia đen thẫm, nơi những con sóng vẫn đang vỗ vào mạn cảng. "Thế giới này không hề im lặng, Hoắc Kỷ ạ. Nó chỉ đang nói một ngôn ngữ khác mà trước đây tôi chưa bao giờ lắng nghe."
Đêm đó, họ ngồi bên nhau tại cầu cảng phía Nam. Gió biển thổi lồng lộng, mang theo vị mặn của tự nhiên và hơi lạnh của một thế giới đang dần hồi sinh. Nhất Chu nắm lấy tay Hoắc Kỷ, anh nhắm mắt lại để cảm nhận sự bình yên đang lan tỏa.
"Hoắc Kỷ, anh có nghĩ rằng một ngày nào đó tôi sẽ ngửi lại được không?"
Hoắc Kỷ siết nhẹ tay anh. "Tôi không biết. Nhưng dù cậu có ngửi được hay không, tôi vẫn sẽ ở đây để mô tả cho cậu biết mùi của mỗi buổi sáng, mùi của những bông hoa đầu tiên nở trên đống đổ nát này, và mùi của... tình yêu mà chúng ta dành cho nhau."
Nhất Chu mỉm cười, một nụ cười trọn vẹn và hạnh phúc hơn bao giờ hết. Anh nhận ra rằng, mất đi khứu giác là một mất mát lớn, nhưng nó đã mở ra cho anh một cánh cửa để hiểu thấu lòng người hơn bất kỳ mùi hương nào có thể làm được.
Trên bầu trời Glacia, những ngôi sao vẫn lấp lánh như những lời hứa thầm lặng. Cuộc chiến với những bóng ma của quá khứ vẫn chưa kết thúc, nhưng giờ đây, họ đã có một thứ vũ khí mạnh mẽ hơn cả công nghệ gen hay hóa chất: đó là sự tin tưởng tuyệt đối và một tình yêu đã kinh qua cả vực thẳm của nỗi đau và sự im lặng.
Thành phố vẫn còn đó, đầy những vết sẹo và nỗi buồn, nhưng trong lòng nó, một bản giao hưởng mới đang bắt đầu được viết nên, bằng nhịp tim của những con người đã dám cảm nhận, dám đau, và dám sống vì một ngày mai thực sự.