MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMẶT NẠ THỨ 81Chương 1: BẢN NGÃ TRONG GƯƠNG

MẶT NẠ THỨ 81

Chương 1: BẢN NGÃ TRONG GƯƠNG

2,110 từ · ~11 phút đọc

ăn phòng hóa trang của đoàn phim hạng C nằm ở cuối hành lang một tòa nhà cũ nát, nơi mùi ẩm mốc trộn lẫn với mùi phấn rẻ tiền tạo nên một thứ không khí đặc quánh, khó ngửi. Ánh đèn tuýp trên trần nhà nhấp nháy liên hồi theo từng nhịp thở của thời gian, phát ra những tiếng kêu "tè rè" khô khốc. Thẩm Nhược ngồi đó, bất động trước tấm gương ố vàng bị nứt một góc ở phía trên bên trái.

Anh vừa hoàn thành vai diễn một xác chết vô danh trong phân đoạn phim hình sự kéo dài chưa đầy ba mươi giây. Trên cổ anh vẫn còn vệt máu giả khô lại, bết dính và ngứa ngáy. Đối với một diễn viên không tên tuổi như Thẩm Nhược, việc được "chết" một cách tử tế trên màn ảnh cũng là một đặc ân. Anh đưa tay lên, dùng một miếng bông tẩy trang đã sờn, chậm rãi lau đi lớp hóa trang. Mỗi lần lớp phấn trôi đi, gương mặt thật của anh lại lộ ra — một gương mặt thanh tú nhưng nhạt nhòa đến mức đáng sợ.

Thẩm Nhược có một đặc điểm kỳ lạ: anh không có một cá tính riêng biệt nào hiện rõ trên khuôn mặt. Anh giống như một tờ giấy trắng, chỉ chờ người khác vẽ lên đó những hỉ nộ ái ố của cuộc đời. Chính sự nhạt nhòa ấy đã biến anh thành một "thiên tài mô phỏng". Chỉ cần nhìn qua một người, anh có thể sao chép từ cái nheo mắt, độ rung của thanh quản khi nói, cho đến thói quen gõ ngón tay vào đùi khi lo lắng. Nhưng đổi lại, khi chỉ còn một mình, anh thường rơi vào một sự trống rỗng sâu hoắm. Anh là ai? Anh cũng không biết nữa.

"Thẩm Nhược."

Một giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo vang lên từ phía cửa. Thẩm Nhược không giật mình, anh chỉ khựng lại một nhịp rất nhỏ, đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm vào bóng người phản chiếu trong gương. Đó là một người đàn ông mặc vest đen chỉnh tề, tóc chải ngược ra sau, toát ra hơi thở của tiền bạc và những âm mưu đen tối.

"Tôi không tiếp khách sau giờ làm việc. Nếu là người đòi nợ, mời anh liên hệ với người đại diện... à mà tôi cũng chẳng có người đại diện nào cả," Thẩm Nhược mỉm cười nhạt nhẽo, tiếp tục công việc lau mặt.

Người đàn ông bước vào, tiếng giày da gõ xuống sàn gỗ mục nát nghe đanh gọn. Hắn đặt một xấp hồ sơ dày cộp lên bàn trang điểm, đè lên cả hộp phấn mắt đã vỡ.

"Thẩm Nhược, 30 tuổi. Cha mất sớm, mẹ vừa qua đời năm ngoái sau một cơn bạo bệnh dài đằng đẵng. Anh nợ ngân hàng và các tổ chức tín dụng đen tổng cộng 2 tỷ 140 triệu đồng. Với thù lao đóng vai xác chết như hiện tại, anh cần khoảng một trăm bốn mươi năm nữa để trả hết nợ, đó là trong điều kiện anh không ăn, không uống, không thở."

Thẩm Nhược dừng hẳn động tác. Anh nhìn vào gương, thấy mình trong đó trông thật thảm hại. Đôi mắt anh hơi híp lại, một thói quen khi anh bắt đầu phân tích đối phương. "Anh điều tra tôi kỹ quá nhỉ? Vậy chắc anh cũng biết tôi không có tiền để trả rồi."

"Chúng tôi không cần tiền của anh," người đàn ông cúi xuống, thì thầm vào tai Thẩm Nhược, "Chúng tôi cần cái tài năng 'biến mất' của anh. Tổ chức của tôi được gọi là 'The Mirror' — Chiếc Gương. Công việc của chúng tôi là hồi sinh những người đã chết."

Thẩm Nhược cười khẩy, "Tôi là diễn viên, không phải thầy pháp."

"Anh sẽ là thầy pháp, nếu anh biến mình thành người đã khuất một cách hoàn hảo nhất." Người đàn ông đẩy một tấm ảnh ra trước mặt anh. "Trần Diệc. Họa sĩ thiên tài, biểu tượng của giới nghệ thuật đương đại. Anh ta đã gieo mình xuống sông tự tử đêm qua vì trầm cảm. Nhưng gia tộc họ Trần không cho phép anh ta chết lúc này. Họ cần anh ta sống thêm ba tháng nữa để hoàn thành thủ tục chuyển giao tập đoàn và ký vào bản di chúc thừa kế trị giá hàng chục nghìn tỷ đồng. Nếu anh đồng ý đóng vai Trần Diệc, nợ của anh sẽ xóa sạch, và anh sẽ có thêm một khoản thù lao đủ để sống sung túc cả đời ở một đất nước khác."

Thẩm Nhược nhìn vào tấm ảnh. Người trong ảnh có đôi mắt rất buồn, một nỗi buồn sâu thẳm và tinh tế của một nghệ sĩ thực thụ. Anh quan sát từng chi tiết: nếp nhăn ở đuôi mắt, cách anh ta cầm cọ vẽ hơi run, cái cách bờ môi dưới hơi mím lại như đang kìm nén một lời nói.

Bất chợt, không khí trong căn phòng thay đổi. Thẩm Nhược đứng dậy, vai anh hơi chùng xuống, đầu hơi nghiêng sang trái một góc mười lăm độ. Anh không nhìn thẳng vào người đàn ông mặc vest nữa mà nhìn vào chiếc khuy măng sét trên tay áo hắn.

"Trần Diệc không bao giờ nhìn vào mắt kẻ mà anh ta ghét," Thẩm Nhược cất lời. Giọng nói của anh lúc này đã thay đổi hoàn toàn, không còn sự mệt mỏi của một diễn viên hạng bàng, mà là giọng trầm khàn, pha chút kiêu ngạo và xa cách của một quý tộc. "Và anh ta ghét những kẻ bốc mùi tiền hôi thối như anh. Ra ngoài đi, tôi cần thời gian để... vẽ nốt bức tranh này."

Người đàn ông mặc vest sững sờ. Trong một khoảnh khắc, hắn ngỡ như Trần Diệc thực sự đã sống lại và đang đứng trước mặt mình. Hắn nở một nụ cười hài lòng, thứ nụ cười của một kẻ săn mồi vừa bẫy được một con mồi thượng hạng.

"Rất tốt. Chào mừng anh gia nhập thế giới của những bóng ma."

Hai tiếng sau, Thẩm Nhược ngồi sau một chiếc Limousine đen bóng, lướt đi trong màn mưa dày đặc của thành phố. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy những ánh đèn neon nhòe nhoẹt. Anh cảm giác như mình đang trôi vào một thực tại khác. Toàn bộ hồ sơ về Trần Diệc đã được anh nạp vào đầu: thói quen ăn uống, sở thích âm nhạc, những mối quan hệ xã hội phức tạp, và cả những bí mật đen tối nhất mà gia đình họ Trần cung cấp để anh không bị lộ.

"Nghe này," người đàn ông mặc vest — lúc này anh đã biết tên hắn là Lâm — lên tiếng, "Nhiệm vụ này không chỉ là diễn kịch. Anh phải sống trong căn biệt thự của Trần Diệc, đối mặt với những kẻ thù đang rình rập anh ta. Đặc biệt, có một người anh tuyệt đối phải cẩn thận."

Lâm đưa ra một tấm ảnh khác. Trong ảnh là một người đàn ông mặc cảnh phục, gương mặt góc cạnh như tạc từ đá granite, đôi mắt sắc lạnh như có thể xuyên thấu mọi lớp mặt nạ.

"Phó Cảnh Thâm. Đội trưởng đội trọng án, cũng là bạn thanh mai trúc mã của Trần Diệc. Hai người bọn họ hiểu nhau đến từng hơi thở. Phó Cảnh Thâm đang điều tra một vụ án tham ô có liên quan đến tập đoàn họ Trần, và anh ta chắc chắn sẽ tìm đến Trần Diệc để lấy thông tin. Chỉ cần một cái liếc mắt sai chỗ, anh sẽ vào tù, hoặc tệ hơn là bị thủ tiêu bởi chính gia tộc họ Trần để bịt đầu mối."

Thẩm Nhược siết chặt nắm tay dưới vạt áo. "Phó Cảnh Thâm..." Anh lẩm bẩm cái tên ấy, cảm giác một luồng điện xẹt qua sống lưng. Đây không còn là diễn xuất, đây là sinh tồn.

Chiếc xe dừng lại trước cổng Tổng cục Cảnh sát. Theo kế hoạch, "Trần Diệc" cần phải xuất hiện để ký một số giấy tờ xác nhận liên quan đến một vụ tai nạn giao thông trước đó của anh ta — một cái cớ để khẳng định với thế giới rằng họa sĩ Trần vẫn còn sống khỏe mạnh.

Thẩm Nhược bước xuống xe. Mưa tạt vào mặt anh lạnh buốt, nhưng anh không né tránh. Anh bước đi với dáng vẻ thong dong, hơi lơ đễnh của một nghệ sĩ đang mải mê theo đuổi một ý tưởng nào đó trong đầu. Chiếc áo khoác măng tô dài tung bay trong gió, tạo nên một hình ảnh đầy phong trần.

Tại sảnh chính, một bóng dáng cao lớn đang đứng đợi sẵn. Phó Cảnh Thâm đứng tựa lưng vào cột, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt găm chặt vào người vừa bước vào.

Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại. Thẩm Nhược cảm nhận được áp lực vô hình tỏa ra từ người đối diện. Đó là thứ áp lực của một kẻ chuyên đi săn sự thật. Tim anh đập thình thịch, nhưng cơ mặt anh vẫn duy trì một sự tĩnh lặng tuyệt đối, giống như mặt hồ không chút gợn sóng.

"Cậu đến muộn năm phút, Trần Diệc," Phó Cảnh Thâm lên tiếng. Giọng anh trầm và nặng, giống như tiếng chuông đồng ngân vang trong đêm tối.

Thẩm Nhược dừng lại, hơi ngước cằm lên, ánh mắt lướt qua vai Phó Cảnh Thâm chứ không nhìn thẳng. Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười nửa vời, đầy châm biếm. "Thời gian là thứ tương đối, Cảnh Thâm. Với một kẻ đang mải mê với màu sắc như tôi, năm phút chỉ đủ để pha một sắc độ mới cho nỗi buồn."

Phó Cảnh Thâm nheo mắt. Anh bước tới một bước, thu hẹp khoảng cách đến mức Thẩm Nhược có thể ngửi thấy mùi thuốc lá nhạt và mùi rừng già trên người anh ta. Cảnh Thâm cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt Thẩm Nhược, giọng thì thầm nhưng đầy đe dọa:

"Hôm nay cậu dùng loại nước hoa khác à? Và... tại sao ánh mắt của cậu lại có vẻ sạch sẽ đến lạ lùng như vậy? Trần Diệc mà tôi biết, đôi mắt luôn đầy rẫy những mảnh vụn của sự đổ vỡ."

Thẩm Nhược cảm thấy một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng. Anh biết, chiếc mặt nạ đầu tiên của mình đã xuất hiện một vết nứt nhỏ. Anh nhìn lại Phó Cảnh Thâm, lần này là nhìn trực diện, một ánh nhìn chứa đựng sự khiêu khích và cả một chút yếu đuối giả tạo được tính toán kỹ lưỡng.

"Con người ai rồi cũng phải khác, đội trưởng Phó. Chẳng lẽ anh muốn tôi cứ mãi đắm chìm trong đống đổ vỡ đó sao?"

Phó Cảnh Thâm không trả lời ngay. Anh nhìn chằm chằm vào Thẩm Nhược thêm vài giây nữa, đôi mắt như muốn lột trần lớp da thịt để xem linh hồn bên trong là ai. Cuối cùng, anh thu hồi ánh mắt, lạnh lùng quay lưng đi.

"Ký tên vào đây rồi biến đi. Đừng để tôi bắt gặp cậu ở những nơi không nên đến."

Thẩm Nhược cầm cây bút, bàn tay anh hơi run rẩy — không phải vì sợ hãi, mà vì anh đang mô phỏng lại chứng run tay nhẹ của họa sĩ Trần Diệc. Anh ký tên một cách điêu luyện, nét chữ bay bổng nhưng có những điểm nhấn ngắt quãng đặc trưng.

Khi bước ra khỏi đồn cảnh sát, Thẩm Nhược hít một hơi thật sâu không khí lạnh lẽo. Anh biết mình vừa đi qua cửa tử. Nhưng trong thâm tâm anh, một cảm giác phấn khích kỳ lạ trỗi dậy. Đây là vai diễn lớn nhất, nguy hiểm nhất, và có lẽ là thật nhất mà anh từng đóng.

Phía sau anh, trên tầng hai của tòa nhà, Phó Cảnh Thâm đứng bên cửa sổ, nhìn theo bóng chiếc xe Limousine rời đi. Anh lấy ra một điếu thuốc, châm lửa, làn khói trắng che mờ gương mặt nghiêm nghị.

"Cậu ta không phải Trần Diệc," Cảnh Thâm tự nhủ, ánh mắt lóe lên một tia sáng nguy hiểm. "Nhưng cậu ta là ai?"

Trong gương chiếu hậu của chiếc xe, Thẩm Nhược nhìn thấy khuôn mặt mình. Anh khẽ chạm vào môi mình, tự hỏi: Thẩm Nhược, mày đã chết thật rồi sao?

Trò chơi của những chiếc mặt nạ, bây giờ mới thực sự bắt đầu.