Chiếc Limousine đen tuyền lặng lẽ trườn đi trong màn mưa giăng lối, tựa như một con quái vật kim loại đang chở theo một linh hồn lạc lối xuyên qua bóng đêm của thành phố. Thẩm Nhược tựa đầu vào lớp kính xe lạnh buốt, cảm nhận từng rung động nhỏ nhất của động cơ lan tỏa vào da thịt. Ánh đèn đường vàng vọt hắt qua cửa sổ, tạo nên những vệt sáng tối loang lổ trên gương mặt anh, khi thì làm hiện rõ đường nét thanh tú của một diễn viên, khi lại che lấp tất cả trong một bóng đen u uất.
Cái tên Phó Cảnh Thâm vẫn còn vang vọng trong tâm trí Thẩm Nhược như một hồi chuông báo động không ngừng nghỉ. Ánh mắt của người đàn ông đó quá sắc, nó không giống ánh nhìn của một người bạn lâu năm dành cho kẻ vừa trở về từ cõi chết, mà giống như một vị bác sĩ pháp y đang cầm dao mổ, sẵn sàng rạch nát lớp da thịt này để tìm kiếm một sự thật mục nát bên trong. Thẩm Nhược khẽ cử động những ngón tay, mô phỏng lại nhịp run rẩy đặc trưng của Trần Diệc mà anh đã dày công nghiên cứu qua những đoạn phim tư liệu hiếm hoi. Anh phải biến sự sợ hãi của chính mình thành nỗi bất an của người đã khuất. Đó là cách duy nhất để tồn tại.
“Anh đang làm rất tốt, nhưng đừng quá tự mãn.” Lâm ngồi đối diện, giọng nói lạnh lùng cắt ngang dòng suy nghĩ của Thẩm Nhược. “Phó Cảnh Thâm không phải là một đối thủ tầm thường. Anh ta là người duy nhất ở cái thành phố này có thể ngửi thấy mùi của sự dối trá dù nó được bọc trong nhung lụa. Từ giờ cho đến khi anh bước vào căn biệt thự đó, anh không còn là Thẩm Nhược nữa. Nếu anh quên mất mình là ai, cái chết sẽ là thứ nhẹ nhàng nhất mà anh nhận được.”
Thẩm Nhược không đáp, anh chỉ khẽ nhắm mắt lại. Trong bóng tối của tâm thức, anh đang cố gắng xóa sạch những ký ức về một Thẩm Nhược nghèo hèn, về những buổi cơm hộp rẻ tiền sau cánh gà, về người mẹ đã khuất với những hóa đơn viện phí chất cao như núi. Anh đang tự thôi miên chính mình, ép buộc bản thân phải tin rằng mình sinh ra trong nhung lụa, rằng bàn tay này không phải để cầm những hộp phấn rẻ tiền mà là để múa bút trên những khung tranh triệu đô.
Chiếc xe rẽ vào một con đường mòn rợp bóng những cây tùng bách cổ thụ, dẫn lối đến dinh thự họ Trần. Căn biệt thự hiện ra giữa màn sương mù như một lâu đài cổ kính nhưng u ám. Những ngọn đèn đá dọc lối đi tỏa ra ánh sáng xanh xao, ma mị. Khi cánh cửa xe mở ra, Thẩm Nhược hít vào một hơi thật sâu không khí đặc quánh mùi hoa ly — loài hoa mà Trần Diệc yêu thích nhất, nhưng cũng là loài hoa thường xuất hiện trong các đám tang.
“Chào mừng cậu chủ trở về.”
Một hàng dài người hầu cúi đầu cung kính. Thẩm Nhược bước xuống xe, bước chân hơi loạng choạng, một bàn tay đưa lên che miệng khẽ ho vài tiếng, đúng như tình trạng sức khỏe suy kiệt của Trần Diệc sau vụ “tự tử không thành”. Anh không nhìn bất kỳ ai, đôi mắt chỉ chăm chú nhìn vào mũi giày da bóng lộn của mình, thể hiện sự xa cách và trầm cảm cực độ.
Hắn đi qua đại sảnh rộng lớn, nơi treo đầy những bức tranh trừu tượng của Trần Diệc. Những mảng màu hỗn loạn, những nét vẽ đầy bạo lực và bế tắc như đang gào thét vào mặt anh. Thẩm Nhược cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Anh nhận ra rằng, để đóng giả một kẻ thiên tài nhưng điên loạn, anh cũng phải học cách điên theo cái cách của họ.
Lâm dẫn anh lên tầng hai, dừng lại trước một cánh cửa gỗ mun chạm khắc cầu kỳ. “Đây là phòng ngủ của anh. Bên trong là thế giới riêng của Trần Diệc. Không ai được phép vào nếu không có sự đồng ý của anh, kể cả bà nội anh ta. Anh có cả đêm để làm quen với nó. Sáng mai, anh sẽ phải đối mặt với hội đồng quản trị của tập đoàn.”
Cánh cửa khép lại, để lại Thẩm Nhược trong một không gian tĩnh lặng đến đáng sợ. Anh nhìn quanh căn phòng. Mọi thứ đều được sắp xếp theo một trật tự kỳ lạ, gần như là ám ảnh cưỡng chế. Trên bàn làm việc, một ly rượu vang đỏ vẫn còn dở dang từ đêm mà Trần Diệc thật sự ra đi. Thẩm Nhược bước tới, cầm ly rượu lên, đưa lên mũi ngửi. Mùi vị của sự cô độc và cái chết vẫn còn phảng phất đâu đây.
Anh tiến về phía phòng tranh bí mật nằm sâu sau lớp tủ sách. Đây mới là nơi linh hồn của Trần Diệc trú ngụ. Khi cánh cửa bí mật mở ra, Thẩm Nhược sững người. Khắp căn phòng không phải là những bức tranh nghệ thuật rực rỡ, mà là hàng trăm bức chân dung của cùng một người đàn ông. Có bức vẽ bằng chì, có bức bằng sơn dầu, có bức chỉ là vài nét phác thảo vội vã. Và người đàn ông trong tranh không ai khác chính là Phó Cảnh Thâm.
Trong mỗi bức họa, Phó Cảnh Thâm hiện lên với những sắc thái khác nhau: lúc nghiêm nghị dưới ánh đèn đồn cảnh sát, lúc dịu dàng trong một chiều nắng nhạt, lúc lại đầy phẫn nộ. Thẩm Nhược cảm thấy hơi thở mình trở nên dồn dập. Một bí mật kinh khủng hiện ra trước mắt anh: Trần Diệc không chỉ là bạn thân của Phó Cảnh Thâm, mà anh ta còn mang một tình yêu thầm kín, đau đớn và tuyệt vọng dành cho người đàn ông đó.
“Hóa ra đây là lý do anh chọn cái chết sao, Trần Diệc?” Thẩm Nhược lẩm bẩm, bàn tay run rẩy chạm vào một bức tranh vẽ đôi mắt của Cảnh Thâm. “Yêu một kẻ chuyên đi tìm sự thật, trong khi chính anh lại giấu kín một sự thật không thể nói ra.”
Sự phát hiện này như một con dao hai lưỡi. Nó giúp Thẩm Nhược hiểu thêm về tâm lý nhân vật, nhưng cũng đặt anh vào một tình thế hiểm nghèo. Anh sẽ phải đối mặt với Phó Cảnh Thâm không chỉ bằng sự đề phòng của một kẻ mạo danh, mà còn bằng cả sự khao khát và tội lỗi của một kẻ si tình. Nếu anh không cẩn thận, chính cái tình cảm rực cháy trong những bức tranh này sẽ thiêu rụi anh.
Anh ngồi bệt xuống sàn phòng tranh, xung quanh là hàng nghìn ánh mắt của Phó Cảnh Thâm đang nhìn chằm chằm vào mình. Thẩm Nhược lấy ra một cuốn nhật ký được giấu dưới chân giá vẽ. Những dòng chữ nghiêng ngả, thấm đẫm nước mắt và mực nhòe: “Ngày... tháng... năm... Cảnh Thâm lại hỏi tôi về vụ án đó. Anh ấy nhìn tôi như thể tôi là một tội nhân. Nếu anh ấy biết trái tim tôi cũng là một hiện trường vụ án, liệu anh ấy có bắt giữ tôi không?”
Đọc từng dòng chữ, Thẩm Nhược cảm thấy tim mình đau nhói. Một cảm giác đồng cảm kỳ lạ trỗi dậy. Anh cũng là một kẻ cô độc, một kẻ sống dưới lớp mặt nạ để làm hài lòng thế gian. Anh bắt đầu cảm thấy ranh giới giữa mình và Trần Diệc đang mờ dần. Anh không còn là Thẩm Nhược đang diễn kịch, mà anh chính là Trần Diệc đang thổn thức trước mối tình vô vọng.
Sáng hôm sau, ánh nắng yếu ớt của ngày mới len lỏi qua khe rèm, báo hiệu một cuộc chiến bắt đầu. Thẩm Nhược đứng trước gương, mặc vào bộ vest thủ công đắt tiền nhất. Anh chỉnh lại cổ áo, nhìn vào đôi mắt mình trong gương. Bây giờ, đôi mắt ấy không còn nhạt nhòa nữa, nó chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm và một tia sáng sắc sảo, u uất.
Tiếng gõ cửa vang lên. “Cậu chủ, đội trưởng Phó Cảnh Thâm đến tìm. Anh ấy nói có một số chi tiết trong vụ án trước đây cần xác nhận lại.”
Thẩm Nhược khẽ mỉm cười, một nụ cười đắng chát. “Mời anh ấy vào phòng khách. Tôi xuống ngay.”
Khi bước xuống cầu thang, anh nhìn thấy Phó Cảnh Thâm đang đứng giữa sảnh, vẫn bộ cảnh phục nghiêm trang, vẫn tư thế hiên ngang như một cây tùng giữa bão tố. Cảnh Thâm quay đầu lại, ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung. Một bên là sự thăm dò lạnh lùng, một bên là sự thâm trầm khó đoán.
“Cậu có vẻ hồi phục nhanh hơn tôi tưởng, Diệc,” Cảnh Thâm nói, giọng nói không có chút ấm áp nào của tình bạn. “Đêm qua tôi đã đọc lại hồ sơ bệnh án của cậu. Bác sĩ nói cậu bị mất trí nhớ cục bộ do chấn động tâm lý. Tiện thật đấy.”
Thẩm Nhược thong thả bước xuống, ngồi vào chiếc ghế bành đối diện, ra hiệu cho người hầu lui ra. Anh cầm tách trà lên, hương khói bốc lên mờ ảo giữa hai người. “Con người khi trải qua cái chết, thường muốn quên đi những thứ làm họ đau lòng. Chẳng lẽ đội trưởng Phó cũng muốn truy cứu cả quyền được quên của tôi sao?”
Cảnh Thâm không ngồi xuống, anh bước tới gần Thẩm Nhược, cúi người xuống, chống hai tay lên thành ghế bành, ép sát khoảng cách giữa hai người. “Tôi không truy cứu quyền được quên của cậu. Tôi chỉ truy cứu xem kẻ đang ngồi trước mặt tôi đây là người hay là ma. Diệc, cậu biết không, mỗi khi cậu nói dối, cánh mũi bên trái của cậu sẽ khẽ động đậy một cái rất nhỏ. Nhưng từ hôm qua đến giờ, tôi không thấy nó động đậy lần nào.”
Thẩm Nhược cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại. Anh đã tính toán hàng nghìn cử chỉ, nhưng anh không ngờ Trần Diệc thật lại có một thói quen nhỏ nhặt đến thế khi nói dối. Và Phó Cảnh Thâm, người đàn ông này thực sự đã quan sát Trần Diệc đến tận cùng của sự chi tiết.
Nhưng Thẩm Nhược không phải là kẻ dễ dàng bỏ cuộc. Anh khẽ đặt tách trà xuống, ngước mắt nhìn thẳng vào đồng tử của Cảnh Thâm, đôi mắt anh bỗng chốc đỏ hoe, chứa đựng một sự tổn thương sâu sắc. “Anh quan sát tôi như một mẫu vật trong phòng thí nghiệm sao, Cảnh Thâm? Sau tất cả những gì chúng ta đã trải qua, sau khi tôi vừa trở về từ bờ vực của hư vô, điều duy nhất anh quan tâm chỉ là xem tôi có nói dối hay không?”
Một giọt nước mắt lăn dài trên má Thẩm Nhược, rơi xuống tấm thảm nhung. Đó không phải là giọt nước mắt của diễn xuất, mà là giọt nước mắt của sự uất ức thay cho Trần Diệc — người đã yêu kẻ này đến hơi thở cuối cùng nhưng chỉ nhận lại sự nghi ngờ.
Phó Cảnh Thâm hơi khựng lại. Ánh mắt anh thoáng qua một chút bối rối, một chút xót xa mà chính anh cũng không muốn thừa nhận. Anh đứng thẳng dậy, lùi ra một khoảng cách an toàn. “Tôi chỉ làm nhiệm vụ của mình. Diệc, cậu biết là tập đoàn của gia đình cậu đang nằm trong tầm ngắm của cục điều tra. Tôi không muốn thấy cậu bị kéo vào đống bùn đó.”
“Tôi đã ở trong đống bùn đó từ lâu rồi, chỉ là anh không thấy thôi,” Thẩm Nhược trả lời bằng giọng khàn đặc, quay mặt đi chỗ khác.
Cảnh Thâm im lặng một lúc lâu. Anh định nói gì đó nhưng rồi lại thôi. Khi anh quay lưng bước ra phía cửa, anh chợt dừng lại, không quay đầu mà nói: “Chiều nay tôi sẽ quay lại. Có một người muốn gặp cậu. Người đó có thể xác nhận xem cậu thực sự là ai.”
Cánh cửa đóng sập lại. Thẩm Nhược đổ gục xuống ghế, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Anh biết, thử thách thực sự vẫn còn ở phía trước. Phó Cảnh Thâm không hề tin anh. Và kẻ mà Cảnh Thâm sắp đưa đến, chắc chắn sẽ là một đòn chí mạng vào lớp mặt nạ mà anh đang mang.
Thẩm Nhược nhìn vào đôi bàn tay mình, những ngón tay vẫn còn run rẩy. Anh nhận ra rằng, trong cuộc chơi này, anh không chỉ đang đánh cược mạng sống, mà còn đang đánh cược cả linh hồn mình. Liệu anh có thể thoát ra khỏi vai diễn này, hay anh sẽ mãi mãi bị kẹt lại trong căn biệt thự đầy bóng ma này, trở thành một bức chân dung vô hồn trên bức tường của sự dối trá?
Anh đứng dậy, đi về phía phòng tranh bí mật một lần nữa. Anh cầm lấy cây cọ, nhúng vào màu đỏ thẫm như máu. Anh bắt đầu vẽ lên khung tranh trắng tinh một hình bóng mờ ảo. Không phải là Phó Cảnh Thâm, không phải là Trần Diệc, mà là một gương mặt không có ngũ quan, một kẻ vô danh đang gào thét trong câm lặng.
“Nếu tất cả đều là giả, thì nỗi đau này là thật hay giả?” anh tự hỏi, tiếng cười nhạt nhòa tan vào trong tiếng mưa vẫn đang rả rích ngoài hiên.
Đêm đó, trong văn phòng đội trọng án, Phó Cảnh Thâm ngồi trước màn hình máy tính, xem đi xem lại đoạn băng ghi hình Thẩm Nhược bước vào đồn cảnh sát. Anh tua chậm lại từng giây, tập trung vào cách Thẩm Nhược đặt chân xuống đất, cách anh ta chỉnh lại khăn quàng cổ.
“Cậu là ai?” Cảnh Thâm thì thầm, bàn tay siết chặt điếu thuốc đã tàn. “Dù cậu có là con quỷ đến từ địa ngục, tôi cũng sẽ lột da cậu ra để nhìn thấy sự thật.”
Anh lấy ra một mảnh giấy nhỏ bị vo nát mà anh đã bí mật thu lượm được từ chiếc xe Limousine của họ Trần. Trên đó có một dòng chữ viết tay nhỏ xíu, không phải nét chữ của Trần Diệc: “Đừng tìm tôi trong gương, vì tôi chính là chiếc gương.”
Phó Cảnh Thâm nhếch mép cười, một nụ cười lạnh đến thấu xương. Cuộc săn đuổi này, quả thực càng lúc càng thú vị.
Màn đêm bao phủ lên thành phố, che giấu đi những âm mưu đang sục sôi dưới lòng đất. Thẩm Nhược nằm trên chiếc giường rộng lớn của Trần Diệc, nhìn lên trần nhà cao vút. Anh biết mình không được phép ngủ say, vì trong giấc ngủ, những bí mật sẽ dễ dàng thoát ra ngoài nhất. Anh phải tỉnh táo, phải diễn ngay cả trong mơ. Vì ở nơi này, chỉ có những kẻ thay thế hoàn hảo nhất mới có quyền được nhìn thấy ánh mặt trời của ngày mai.
Nhưng trong bóng tối, một bàn tay vô hình dường như đang siết chặt lấy cổ họng anh. Đó là bàn tay của quá khứ, của những món nợ, và của một tình yêu không thuộc về mình. Thẩm Nhược nhắm mắt lại, nhưng những bức tranh của Trần Diệc vẫn hiện lên mồn một. Những đôi mắt của Phó Cảnh Thâm như đang vây hãm lấy anh, đòi hỏi một câu trả lời mà anh không thể đưa ra.
Cuộc sống của một kẻ thay thế, hóa ra lại cô độc hơn cả cái chết.