Bầu trời thành phố sau cơn mưa không trở nên xanh trong mà chỉ chuyển sang một màu xám xịt như tro tàn. Thẩm Nhược đứng bên cửa sổ của căn biệt thự, nhìn những giọt nước cuối cùng còn sót lại trên lá cây tùng bách rơi xuống mặt đất bùn lầy. Anh đã thức trắng đêm để đọc hết cuốn nhật ký của Trần Diệc, cố gắng thẩm thấu từng chút nỗi đau và sự tuyệt vọng của một linh hồn nghệ sĩ. Càng đọc, anh càng thấy mình như một kẻ trộm, không chỉ trộm danh tính, trộm cuộc đời, mà còn đang trộm cả những nỗi đau riêng tư nhất của một người đã khuất.
Tiếng gõ cửa vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ miên man của anh. Vẫn là giọng nói lạnh lùng của gã quản gia, nhưng lần này nó mang theo một sự căng thẳng rõ rệt.
“Cậu chủ, đội trưởng Phó đã đến. Đi cùng anh ta còn có một người khách. Họ đang đợi ở phòng khách nhỏ.”
Thẩm Nhược khẽ siết chặt tay, những đầu ngón tay hơi tái đi vì áp lực. Anh bước đến trước gương, kiểm tra lại diện mạo một lần cuối. Chiếc áo len cổ cao màu xanh rêu che đi phần cổ gầy gò, mái tóc hơi rối được chải chuốt một cách cố ý để tạo vẻ lơ đãng. Anh hít một hơi thật sâu, ép mình phải chìm vào trạng thái hư ảo của Trần Diệc, rồi chậm rãi bước xuống cầu thang.
Tại phòng khách, Phó Cảnh Thâm đang đứng bên kệ sách, tay lật xem một cuốn album ảnh cũ. Bên cạnh anh ta là một người đàn ông lạ mặt, mặc một bộ đồ da bóng loáng, mái tóc nhuộm màu khói và đôi mắt toát lên vẻ lanh lợi pha chút hoang dã. Ngay khi Thẩm Nhược vừa xuất hiện ở ngưỡng cửa, người đàn ông kia đã đứng bật dậy, ánh mắt nhìn xoáy vào anh như muốn lột trần từng lớp quần áo.
“Diệc! Anh thực sự còn sống!”
Người đàn ông đó lao đến, định ôm chầm lấy Thẩm Nhược nhưng anh đã kịp thời lùi lại một bước, gương mặt lộ rõ sự ngỡ ngàng xen lẫn đề phòng. Đây là phản ứng tự nhiên nhất của một người bị trầm cảm khi đối diện với sự vồ vập.
“Cậu là ai?” Thẩm Nhược hỏi, giọng nói khàn khàn và đầy vẻ xa lạ.
Phó Cảnh Thâm bước tới, đôi mắt anh không rời khỏi gương mặt Thẩm Nhược dù chỉ một giây. “Đây là Quân. Cậu không nhớ sao? Cậu ta là người mẫu ảnh riêng của cậu trong suốt hai năm qua, và cũng là người cuối cùng ở bên cậu trước đêm cậu... biến mất.”
Quân nhìn Thẩm Nhược với vẻ mặt đau đớn, đôi môi run rẩy. “Anh không nhớ em thật sao? Những đêm chúng ta cùng nhau ở trong xưởng vẽ, những vết thương mà anh đã... anh nói đó là dấu ấn của nghệ thuật mà?”
Thẩm Nhược cảm thấy một luồng điện xẹt qua não bộ. Trong nhật ký của Trần Diệc không hề nhắc đến cái tên Quân này một cách rõ ràng, chỉ có những đoạn viết tắt đầy ám muội về một kẻ mang tên Q. Anh chợt nhận ra đây là một cái bẫy. Phó Cảnh Thâm không chỉ đưa đến một người quen, mà là đưa đến một người tình bí mật, một kẻ nắm giữ những bí mật thể xác mà không hồ sơ nào của tổ chức The Mirror có thể ghi lại được.
“Tôi xin lỗi, đầu óc tôi vẫn còn rất hỗn loạn. Bác sĩ nói tôi cần thời gian,” Thẩm Nhược nói, tay đưa lên day day thái dương, một biểu hiện của sự quá tải tâm lý.
“Thời gian sao? Được thôi.” Quân bước tới, giọng nói bỗng trở nên trầm xuống, đầy vẻ khiêu khích. “Vậy anh có nhớ vết sẹo hình chữ thập ở ngay phía sau vành tai trái của mình không? Anh nói đó là nơi anh cho phép em để lại dấu ấn duy nhất. Cho em xem đi, nếu vết sẹo đó vẫn còn, em sẽ tin anh là Trần Diệc.”
Không gian trong phòng khách bỗng chốc đông cứng lại. Thẩm Nhược cảm thấy mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra sau lưng. Anh biết rõ trên cơ thể mình không hề có vết sẹo nào như thế. Tổ chức The Mirror đã phẫu thuật chỉnh hình gương mặt anh giống hệt Trần Diệc, nhưng những chi tiết nhỏ nhặt mang tính riêng tư thế này là một lỗ hổng chết người.
Phó Cảnh Thâm tiến lại gần, bàn tay anh đặt lên vai Thẩm Nhược, một cái chạm nhẹ nhưng nặng nề như ngàn cân. “Sao vậy Diệc? Chỉ là một vết sẹo thôi mà, cậu ngại gì chứ? Hay là... cậu lo lắng điều gì khác?”
Thẩm Nhược đứng lặng giữa hai người đàn ông. Một bên là kẻ mang theo sự nồng nhiệt đầy nguy hiểm, một bên là kẻ mang theo sự lạnh lùng đầy trí tuệ. Anh biết mình đang đứng trên bờ vực. Nếu anh từ chối, sự nghi ngờ sẽ bùng nổ. Nếu anh đồng ý, sự thật sẽ bị phơi bày.
Trong khoảnh khắc sinh tử đó, trí não của một diễn viên hạng bàng đã cứu lấy anh. Thẩm Nhược bỗng nhiên bật cười, một điệu cười khô khốc và đầy cay nghiệt. Anh hất tay Phó Cảnh Thâm ra, nhìn Quân bằng ánh mắt tràn đầy sự khinh bỉ.
“Dấu ấn của nghệ thuật sao? Quân, cậu vẫn còn ảo tưởng về vị trí của mình trong lòng tôi như vậy à? Với tôi, cậu chẳng qua cũng chỉ là một vật mẫu, một công cụ để tìm kiếm cảm hứng. Cậu nghĩ tôi sẽ giữ lại cái thứ nhục nhã đó trên cơ thể mình sau khi đã chán ghét cậu sao?”
Thẩm Nhược bước đến chiếc gương lớn treo giữa phòng, thô bạo vén mái tóc dài che tai trái của mình lên. Anh quay nghiêng đầu, để lộ vùng da sau tai phẳng lặng, chỉ có một vệt đỏ mờ nhạt như thể vừa mới được xóa mờ bằng laser cách đây không lâu.
“Tôi đã đi xóa nó ngay sau đêm đó. Tôi không muốn bất kỳ thứ gì liên quan đến cậu còn tồn tại trên người tôi cả. Cậu hài lòng chưa?”
Quân sững sờ, gương mặt tái mét đi vì bị xúc phạm. Hắn nhìn vệt đỏ mờ nhạt kia, rồi nhìn vào ánh mắt sắc lạnh của Thẩm Nhược, không thốt nên lời. Còn Phó Cảnh Thâm, anh nheo mắt lại, tiến sát vào để nhìn rõ vệt đỏ đó. Đó thực chất là kết quả của việc Thẩm Nhược đã dùng móng tay tự bấm thật mạnh vào da mình trong túi áo chỉ vài giây trước đó, tạo ra một vết hằn tạm thời để đánh lừa thị giác.
“Đủ rồi đấy,” Phó Cảnh Thâm lên tiếng, giọng nói có chút trầm xuống. Anh quay sang bảo Quân ra ngoài đợi. Khi chỉ còn lại hai người, Cảnh Thâm nhìn Thẩm Nhược với một ánh nhìn phức tạp. “Cậu thực sự đã thay đổi quá nhiều, Diệc ạ. Sự tàn nhẫn này không giống cậu chút nào.”
“Con người ta luôn tàn nhẫn nhất với những thứ nhắc nhở họ về sự yếu đuối của chính mình,” Thẩm Nhược lạnh lùng đáp, anh quay lưng lại với Cảnh Thâm, không muốn để đối phương thấy đôi mắt đang run rẩy của mình. “Anh còn muốn thử thách tôi bằng trò gì nữa không, đội trưởng Phó?”
Phó Cảnh Thâm không trả lời ngay. Anh chậm rãi dạo bước quanh phòng, đôi giày da gõ xuống sàn đá hoa cương tạo ra những âm thanh khô khốc. “Tôi không thử thách cậu. Tôi chỉ đang tìm kiếm một người bạn. Nhưng có lẽ người bạn đó đã thực sự chết ở dưới dòng sông đó rồi. Kẻ đang đứng đây... chỉ là một cái xác mang gương mặt của cậu ấy.”
“Nếu anh đã nghĩ vậy, tại sao còn đến đây?”
“Vì cái xác này còn giữ những thứ mà người sống cần,” Cảnh Thâm dừng bước ngay sau lưng Thẩm Nhược, hơi thở của anh phả vào gáy anh khiến Thẩm Nhược rùng mình. “Vụ án tham ô của họ Trần đang đi vào bế tắc. Có một tập tài liệu mã hóa mà chỉ có Trần Diệc mới biết mật khẩu. Nếu cậu là cậu ấy, cậu sẽ nhớ nó chứ?”
Thẩm Nhược siết chặt nắm tay. Anh biết đây mới là mục đích thực sự của Cảnh Thâm. Tất cả những màn kịch tình cảm vừa rồi chỉ là đòn tâm lý để làm anh phân tâm. “Tôi đã nói rồi, trí nhớ của tôi không còn toàn vẹn. Anh đừng ép tôi.”
“Tôi không ép cậu. Tôi sẽ đợi. Nhưng hãy nhớ cho kỹ, Thẩm... à không, Trần Diệc, cái gương dù có hoàn hảo đến đâu thì hình ảnh trong đó cũng chỉ là ảo ảnh. Một khi gương vỡ, ảo ảnh sẽ biến mất, và những mảnh vỡ sẽ đâm nát kẻ đang đứng trước nó.”
Nói đoạn, Phó Cảnh Thâm quay người bước đi, dáng dấp cao lớn của anh khuất dần sau cánh cửa đại sảnh. Thẩm Nhược đứng chôn chân tại chỗ, toàn thân anh rã rời như vừa trải qua một cuộc tra tấn thể xác. Anh loạng choạng đi về phía ghế sofa, đổ ập xuống đó, hơi thở dồn dập.
Vừa lúc đó, Lâm bước ra từ sau tấm rèm che. Gương mặt hắn vẫn lạnh lùng như một pho tượng đá, nhưng trong mắt hiện lên một tia tán thưởng đầy nguy hiểm.
“Khá lắm. Màn kịch xóa sẹo đó thực sự rất xuất sắc. Tôi đã không nhìn lầm người.”
Thẩm Nhược ngước nhìn Lâm, đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ. “Các người suýt chút nữa đã giết chết tôi. Tại sao trong hồ sơ không có thông tin về gã tên Quân đó? Nếu tôi không nhanh trí, bây giờ tôi đã là một cái xác thật sự rồi!”
Lâm thản nhiên ngồi xuống đối diện, rót một ly rượu vang. “Đó là một bài kiểm tra thực tế. Chúng tôi cần biết khả năng ứng biến của anh đến đâu. Và cũng để anh hiểu rằng, ở thế giới này, kẻ duy nhất anh có thể tin là chính mình. Gia tộc họ Trần có rất nhiều bí mật, và Trần Diệc thật sự cũng không hề đơn giản như vẻ ngoài u uất đó đâu.”
“Ông muốn nói gì?”
“Trần Diệc không tự tử vì trầm cảm,” Lâm hạ thấp giọng, ánh mắt trở nên sắc lẹm. “Anh ta bị ép phải chết. Và kẻ ép anh ta chết, có thể chính là một trong những người đang ngồi trong cái hội đồng quản trị mà anh sẽ gặp vào ngày mai. Hoặc thậm chí... là một người anh rất thân thiết.”
Thẩm Nhược cảm thấy một luồng hơi lạnh thấu xương. Anh nghĩ đến Phó Cảnh Thâm. Liệu tình bạn, tình yêu thầm kín đó có phải chỉ là một lớp vỏ bọc cho một âm mưu tàn độc hơn? Anh đang đứng giữa một bầy sói, và mỗi bước đi đều có thể là bước cuối cùng.
“Đừng lo lắng quá,” Lâm đứng dậy, vỗ vai Thẩm Nhược. “Hãy cứ là một Trần Diệc tàn nhẫn và điên loạn. Ngày mai, tại buổi họp cổ đông, anh chỉ cần làm một việc: ký vào bản ủy quyền tài sản cho bà nội của Trần Diệc. Sau đó, nhiệm vụ của anh sẽ kết thúc một nửa.”
Lâm rời đi, để lại Thẩm Nhược một mình trong căn phòng khách rộng lớn. Ánh chiều tà hắt vào, tạo thành những bóng dài đen kịt trên sàn nhà. Thẩm Nhược nhìn vào bàn tay mình, bàn tay vừa mới ký tên Trần Diệc một cách thuần thục. Anh bắt đầu tự hỏi, nếu nhiệm vụ kết thúc, liệu anh có thể trở về làm Thẩm Nhược được nữa không? Hay anh đã bị những chiếc mặt nạ này nuốt chửng hoàn toàn?
Anh đi lên phòng tranh bí mật, nhìn lại hàng trăm bức vẽ Phó Cảnh Thâm. Một ý nghĩ táo bạo nảy ra trong đầu anh. Nếu Trần Diệc bị ép chết, anh ta chắc chắn phải để lại manh mối gì đó. Và nơi duy nhất anh ta có thể thành thật chính là trong những bức tranh này.
Thẩm Nhược cầm một con dao rọc giấy, tiến đến bức tranh lớn nhất vẽ Phó Cảnh Thâm đang đứng dưới mưa. Anh hít một hơi thật sâu rồi rạch mạnh vào khung tranh. Lớp vải toan rách ra, để lộ một khoảng trống bên trong. Đúng như anh dự đoán, đằng sau bức tranh là một ổ cứng nhỏ và một lá thư viết tay vội vã.
“Gửi Cảnh Thâm... Nếu anh đang đọc những dòng này, nghĩa là em đã không còn trên cõi đời này nữa. Em xin lỗi vì đã lừa dối anh, nhưng sự thật về họ Trần còn đáng sợ hơn cả cái chết của em. Đừng tin bất kỳ ai, kể cả gương mặt mà anh hằng yêu quý...”
Bàn tay Thẩm Nhược run bắn lên. Lá thư đột ngột dừng lại ở đó. Anh nhìn vào ổ cứng, trái tim đập liên hồi. Đây chính là thứ mà Phó Cảnh Thâm đang tìm kiếm, và cũng là thứ mà tổ chức The Mirror muốn chiếm đoạt. Anh đang nắm giữ chìa khóa của một vụ án có thể làm rung chuyển cả thành phố.
Nhưng ngay lúc đó, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên ngoài hành lang. Thẩm Nhược nhanh chóng giấu ổ cứng và lá thư vào túi áo, cố gắng giữ bình tĩnh. Cánh cửa phòng tranh mở ra, bà nội của Trần Diệc — một người đàn bà quyền lực với gương mặt phúc hậu nhưng đôi mắt sắc sảo — bước vào.
“Diệc à, con vẫn còn thức sao? Bà lo cho sức khỏe của con quá.”
Bà ta tiến lại gần, mùi hương trầm nồng nặc toả ra từ người bà ta khiến Thẩm Nhược cảm thấy ngột ngạt. Bà ta nhìn vào bức tranh bị rạch nát trên sàn, đôi mày khẽ nhướn lên.
“Con lại phá hủy tác phẩm của mình sao? Thật là đáng tiếc. Nhưng không sao, chỉ cần con còn sống, con có thể vẽ lại hàng ngàn bức khác. Ngày mai là một ngày quan trọng, con nhớ nghỉ ngơi sớm nhé.”
Bà ta xoa đầu anh, một cử chỉ âu yếm nhưng Thẩm Nhược cảm thấy như một con rắn đang bò trên da thịt mình. Anh cúi đầu, cố gắng giả vờ là một đứa cháu ngoan ngoãn. “Vâng, thưa bà. Con biết rồi.”
Khi bà ta rời đi, Thẩm Nhược ngã quỵ xuống sàn. Anh nhận ra rằng, trong ngôi nhà này, không có ai là thật lòng. Tất cả đều là diễn viên, và anh chỉ là kẻ mới nhất gia nhập đoàn kịch tử thần này.
Anh lấy ổ cứng ra, nhìn vào nó. Một bên là món nợ 2 tỷ và sự tự do, một bên là công lý cho một linh hồn đã khuất và có thể là cả tính mạng của chính mình. Thẩm Nhược cười khổ. Hóa ra, làm một kẻ thay thế hoàn hảo lại khó khăn đến thế.
Đêm đó, Thẩm Nhược nằm mơ. Anh thấy mình đứng giữa một gian phòng đầy gương. Trong mỗi chiếc gương là một khuôn mặt khác nhau: Trần Diệc, Phó Cảnh Thâm, Lâm, bà nội... và cuối cùng là một khuôn mặt mờ mịt không hình hài. Anh gào thét hỏi mình là ai, nhưng những chiếc gương đồng loạt vỡ tan, những mảnh kính găm vào người anh đau đớn.
Anh giật mình tỉnh giấc, mồ hôi đầm đìa. Bên ngoài, trời đã bắt đầu hửng sáng. Buổi họp cổ đông đang đến gần. Thẩm Nhược đứng dậy, bước đến phòng tắm, tạt nước lạnh vào mặt để tỉnh táo. Anh nhìn vào gương, ánh mắt trở nên kiên định lạ thường.
“Nếu đã diễn, tôi sẽ diễn một vở kịch mà tất cả các người không bao giờ quên được,” anh thầm hứa với bóng hình trong gương.
Trận chiến thực sự, giờ đây mới chính thức khai màn. Một kẻ thay thế không tên tuổi, nay sẽ dùng chính những chiếc mặt nạ của mình để lật ngược ván cờ của những kẻ cầm quyền. Nhưng anh không biết rằng, ở một góc tối của thành phố, Phó Cảnh Thâm cũng đang cầm trên tay một bằng chứng mới: một đoạn băng ghi âm giọng nói thật của Thẩm Nhược tại đoàn phim hạng C.
Hai đường thẳng song song đang dần giao nhau tại một điểm nổ đầy máu và nước mắt. Và tình yêu, thứ gia vị xa xỉ nhất, lại đang âm thầm nảy nở giữa những lời dối trá kinh hoàng nhất.