MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMẶT NẠ THỨ 81Chương 4: KHÚC ĐỘC TẤU GIỮA BẦY SÓI

MẶT NẠ THỨ 81

Chương 4: KHÚC ĐỘC TẤU GIỮA BẦY SÓI

2,686 từ · ~14 phút đọc

Ánh bình minh ngày hôm nay không mang theo hơi ấm mà chỉ là một dải lụa mỏng manh xám xịt vắt ngang bầu trời thành phố. Trong căn phòng ngủ rộng lớn của Trần Diệc, Thẩm Nhược đứng lặng lẽ trước cửa sổ, bàn tay anh miết nhẹ lên mặt kim loại lạnh lẽo của chiếc ổ cứng vừa tìm được đêm qua. Cảm giác tội lỗi và phấn khích đan xen tạo thành một cơn sóng ngầm cuộn trào trong lồng ngực. Anh biết, khi bước ra khỏi cánh cửa này để đến buổi họp cổ đông, anh không còn đơn thuần là một con rối của tổ chức The Mirror nữa. Anh đang nắm giữ linh hồn của một người đã khuất, và có lẽ là cả vận mệnh của những kẻ đang tự mãn trên đỉnh cao quyền lực.

Lâm bước vào phòng mà không cần gõ cửa, gương mặt gã ẩn sau làn khói thuốc lá nhạt nhòa. Gã nhìn Thẩm Nhược, đôi mắt đầy vẻ dò xét nhưng cũng không giấu nổi sự nôn nóng.

“Mọi thứ đã sẵn sàng chưa? Hãy nhớ lấy, việc của anh là ký vào bản ủy quyền. Không được thừa thãi một lời nói, không được sai lệch một cử chỉ. Bà nội của Trần Diệc sẽ dẫn dắt toàn bộ buổi họp, anh chỉ cần làm một cái bóng ngoan ngoãn. Xong việc này, anh sẽ có một nửa số tiền.”

Thẩm Nhược không quay lại, giọng anh trầm tĩnh đến lạ kỳ, một chất giọng không còn là của Trần Diệc u uất, cũng chẳng phải của Thẩm Nhược hèn mọn. “Tôi biết mình phải làm gì. Ông không cần nhắc lại như một cái máy như vậy.”

Sự thay đổi trong thái độ của Thẩm Nhược khiến Lâm hơi khựng lại. Gã nheo mắt, định nói gì đó nhưng rồi lại thôi. Gã cho rằng đó chỉ là sự căng thẳng tột độ của một diễn viên trước giờ lên sân khấu lớn nhất đời mình. Gã không thể ngờ rằng, bên dưới lớp áo vest sang trọng kia, Thẩm Nhược đang mang theo một quả bom có thể thổi bay toàn bộ kế hoạch của gã.

Chiếc xe chở họ dừng lại trước tòa nhà trụ sở tập đoàn Trần Thị, một khối kiến trúc đồ sộ bằng kính và thép tỏa ra uy quyền tuyệt đối giữa trung tâm tài chính. Thẩm Nhược bước xuống xe, hàng chục ống kính phóng viên chớp liên hồi. Anh khẽ nghiêng đầu, đưa tay che bớt ánh nắng yếu ớt, tạo ra một dáng vẻ của kẻ vừa hồi phục sau cơn sang chấn tâm lý, vừa mong manh vừa đầy bí ẩn. Đám đông xầm xì, người ta không tin vào mắt mình khi thấy vị họa sĩ thiên tài đã từng gieo mình xuống sông nay lại xuất hiện bằng xương bằng thịt, lịch lãm và kiêu sa như một vị thần vừa trở về từ cõi chết.

Bên trong hội trường lớn, bầu không khí đặc quánh sự căng thẳng. Những cổ đông lớn của tập đoàn ngồi dọc theo chiếc bàn dài bằng gỗ sồi cổ thụ, gương mặt ai nấy đều thâm trầm, toan tính. Ở vị trí chủ tọa, bà nội của Trần Diệc ngồi đó với phong thái của một nữ hoàng, đôi mắt bà sắc lẹm lướt qua từng người như đang kiểm soát một bàn cờ chính trị.

Thẩm Nhược được sắp xếp ngồi ngay cạnh bà. Anh cảm nhận được mùi nước hoa nồng nặc và hơi lạnh tỏa ra từ người bà ta. Mỗi lần bà ta đặt tay lên mu bàn tay anh, Thẩm Nhược lại thấy da gà nổi lên vì ghê tởm. Anh biết, đằng sau sự âu yếm đó là một âm mưu nuốt chửng toàn bộ tài sản mà Trần Diệc được thừa kế từ người cha quá cố.

“Hôm nay, cháu trai tôi, Trần Diệc, vì lý do sức khỏe không thể tiếp tục điều hành các dự án cá nhân và quản lý cổ phần trực tiếp. Cháu nó đã quyết định ủy quyền toàn bộ quyền quyết định cho tôi.” Bà ta lên tiếng, giọng nói dõng dạc và đầy uy lực.

Tập hồ sơ được đẩy đến trước mặt Thẩm Nhược. Lâm đứng ở góc phòng, tay siết chặt, đôi mắt ra hiệu một cách quyết liệt. Các cổ đông bắt đầu xầm xì, một số kẻ lộ rõ vẻ không cam lòng nhưng không dám lên tiếng trước quyền lực của người đàn bà kia.

Thẩm Nhược cầm cây bút máy bằng vàng lên. Anh nhìn xuống dòng chữ ký chờ sẵn. Trong khoảnh khắc đó, hình ảnh bức tranh rách nát và lá thư tuyệt mệnh của Trần Diệc hiện lên mồn một trong tâm trí anh. Nếu anh ký, anh sẽ có tiền, anh sẽ trả hết nợ và biến mất. Nhưng linh hồn của Trần Diệc sẽ mãi mãi không được siêu thoát, và sự thật về cái chết của anh ta sẽ bị vùi lấp dưới lớp bụi của đồng tiền.

Bất ngờ, Thẩm Nhược đặt bút xuống. Anh ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào bà nội của mình, rồi nhìn quanh một lượt tất cả những gương mặt có mặt trong phòng. Một nụ cười nhẹ bỗng nở trên môi anh — nụ cười của một kẻ đã sẵn sàng đánh cược tất cả.

“Tôi xin lỗi bà, nhưng có lẽ bà đã nhầm lẫn điều gì đó.” Giọng Thẩm Nhược vang lên rõ ràng, vang vọng khắp hội trường lớn.

Toàn bộ căn phòng rơi vào một sự im lặng chết chóc. Bà nội Trần Diệc sững sờ, đôi mắt bà nheo lại đầy đe dọa. “Diệc, con đang nói gì vậy? Con đang mệt, đừng nói lung tung.”

“Tôi không mệt. Ngược lại, tôi chưa bao giờ tỉnh táo hơn thế.” Thẩm Nhược đứng dậy, anh lấy từ trong túi áo ra chiếc ổ cứng nhỏ, đặt nó lên bàn gỗ. “Đây không phải là buổi họp để bàn về việc ủy quyền. Đây là buổi họp để công bố những bằng chứng về việc tập đoàn đã bị rút ruột hàng nghìn tỷ đồng thông qua các công ty ma, và kẻ đứng sau không ai khác chính là những người đang ngồi ở đây.”

Cả hội trường bùng nổ trong sự hỗn loạn. Những tiếng quát tháo, những tiếng đập bàn vang lên. Lâm từ phía xa lao tới, gương mặt gã biến dạng vì giận dữ, nhưng gã bị chặn lại bởi hai người đàn ông lạ mặt vừa mới bước vào từ cửa sau.

Đó là Phó Cảnh Thâm.

Anh bước vào với phong thái hiên ngang, chiếc huy hiệu đội trưởng trọng án lấp lánh trên ngực áo. Đi sau anh là một đội cảnh sát cơ động trang bị đầy đủ. Ánh mắt Cảnh Thâm và Thẩm Nhược chạm nhau trong một giây ngắn ngủi. Trong đôi mắt của Cảnh Thâm không còn sự nghi ngờ sắc lạnh như mọi khi, mà thay vào đó là một sự kinh ngạc pha chút tán thưởng.

“Tất cả ngồi yên tại chỗ!” Giọng Phó Cảnh Thâm vang lên như sấm sét, dập tắt mọi sự hỗn loạn. “Chúng tôi có lệnh khám xét và lệnh bắt giữ khẩn cấp đối với những người liên quan đến vụ án tham ô và nghi án giết người tại tập đoàn Trần Thị.”

Bà nội Trần Diệc tái mét mặt mày, bà ta run rẩy chỉ tay vào Thẩm Nhược. “Mày... mày không phải thằng Diệc! Diệc nó không bao giờ làm thế này với bà nó!”

Thẩm Nhược nhìn bà ta bằng ánh mắt thương hại. “Bà nói đúng, tôi không phải là Trần Diệc. Nhưng tôi là người đang trả lại công bằng cho anh ấy.”

Trong sự hỗn loạn của việc bắt giữ, Lâm đã nhanh chóng lẩn ra lối thoát hiểm. Thẩm Nhược nhìn theo, định đuổi theo nhưng Phó Cảnh Thâm đã giữ vai anh lại. Bàn tay của Cảnh Thâm to lớn và ấm áp, một cảm giác an toàn kỳ lạ bao trùm lấy Thẩm Nhược khiến anh bỗng chốc muốn buông xuôi tất cả.

“Cậu đã làm rất tốt, nhưng bây giờ cậu phải đi cùng tôi,” Cảnh Thâm nói, giọng anh trầm xuống, đầy vẻ nghiêm nghị nhưng không có sự thù địch.

Thẩm Nhược bị đưa lên xe cảnh sát, nhưng không phải về trại giam mà về thẳng phòng thẩm vấn riêng của đội trọng án. Căn phòng chỉ có một chiếc bàn gỗ, hai chiếc ghế và một ngọn đèn vàng duy nhất chiếu thẳng xuống mặt bàn. Cảnh Thâm đóng cửa lại, anh ngồi xuống đối diện Thẩm Nhược, tháo chiếc cà vạt ra một cách mệt mỏi.

“Cậu tên thật là gì?” Cảnh Thâm hỏi, anh đẩy một ly nước về phía Thẩm Nhược.

“Thẩm Nhược.” Anh trả lời, cảm thấy một sự nhẹ nhõm vô cùng khi cuối cùng cũng được nói ra cái tên của chính mình sau bao ngày sống trong bóng tối.

“Thẩm Nhược... Cái tên hay đấy,” Cảnh Thâm lặp lại, ánh mắt anh nhìn sâu vào đôi mắt của Thẩm Nhược, như đang cố gắng tìm kiếm hình bóng của người bạn cũ nhưng chỉ thấy một linh hồn hoàn toàn khác biệt. “Cậu biết không, tôi đã có bằng chứng về danh tính thật của cậu từ chiều qua. Tôi đã định bắt cậu ngay tại nhà họ Trần. Nhưng tôi muốn thấy cậu sẽ làm gì tại buổi họp đó. Và cậu đã không làm tôi thất vọng.”

Thẩm Nhược cười nhạt. “Anh đã biết từ trước rồi sao? Vậy là tôi đã tự mình bước vào cái bẫy của anh.”

“Không, cậu không bước vào bẫy của tôi. Cậu đã bước ra khỏi cái bẫy của chính mình,” Cảnh Thâm nghiêng người về phía trước, khoảng cách giữa hai người rất gần, gần đến mức Thẩm Nhược có thể thấy được sự mệt mỏi trong đôi mắt của vị đội trưởng cảnh sát. “Tại sao cậu lại làm thế? Cậu có thể lấy tiền và biến mất mà. Tại sao lại liều mạng để phơi bày sự thật cho một người mà cậu không hề quen biết?”

Thẩm Nhược im lặng một lúc lâu. Anh nghĩ về những bức tranh của Trần Diệc, nghĩ về nỗi đau của một kẻ bị giam cầm trong chính cuộc đời mình. “Vì tôi thấy mình trong anh ta. Chúng tôi đều là những kẻ không có tiếng nói. Và vì... tôi không muốn anh phải tiếp tục yêu một cái xác không hồn.”

Câu nói của Thẩm Nhược khiến Phó Cảnh Thâm sững người. Ánh mắt anh dao động dữ dội. Anh không ngờ một kẻ mạo danh lại có thể hiểu thấu nỗi đau thầm kín nhất của mình. Sự thinh lặng bao trùm căn phòng thẩm vấn, chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường như đang đếm từng nhịp đập của trái tim.

“Cậu biết về những bức tranh đó sao?” Cảnh Thâm hỏi, giọng anh khàn đặc.

“Tôi đã xem tất cả. Trần Diệc yêu anh bằng một tình yêu tuyệt vọng đến mức điên cuồng. Anh ta chết không phải vì trầm cảm, anh ta chết vì sự thật về gia đình mình quá bẩn thỉu so với sự chính trực của anh. Anh ta không muốn anh phải đối mặt với một người mang họ Trần tội lỗi.”

Phó Cảnh Thâm gục đầu xuống bàn, đôi vai anh run lên bần bật. Đây là lần đầu tiên vị đội trưởng cảnh sát thép này để lộ sự yếu đuối trước mặt một người lạ. Thẩm Nhược nhìn anh, lòng trào dâng một cảm xúc xót xa mãnh liệt. Anh vô thức đưa tay ra, định chạm vào mái tóc của Cảnh Thâm nhưng rồi lại rụt tay lại. Anh biết mình không có tư cách đó. Anh chỉ là một kẻ thay thế, một kẻ dối trà.

“Nhưng cậu đã lầm một chuyện, Thẩm Nhược,” Cảnh Thâm ngẩng đầu lên, đôi mắt anh đỏ hoe nhưng lại tỏa ra một thứ ánh sáng khác lạ. “Tôi không yêu Trần Diệc vì cái họ của cậu ấy. Và người mà tôi nhìn thấy ở sảnh cảnh sát ngày hôm đó, người đã dám nhìn thẳng vào mắt tôi với sự kiêu hãnh và đau đớn đó... tôi nhận ra đó không phải là Diệc. Nhưng tôi lại không thể rời mắt khỏi kẻ đó.”

Thẩm Nhược cảm thấy tim mình hẫng một nhịp. Một sự thừa nhận thầm lặng giữa hai người đàn ông vừa mới trải qua một cuộc đấu trí sinh tử. Tình yêu, đôi khi không bắt đầu từ sự thật, mà bắt đầu từ khoảnh khắc hai linh hồn cô đơn nhận ra nhau giữa muôn vàn lớp mặt nạ.

“Anh định làm gì tôi?” Thẩm Nhược hỏi, cố gắng giữ giọng mình bình thản.

“Về mặt pháp luật, cậu phạm tội lừa đảo và mạo danh. Nhưng vì cậu đã cung cấp bằng chứng quan trọng để phá vụ án tham ô và giết người, tôi có thể giảm án cho cậu xuống mức thấp nhất, hoặc thậm chí là án treo,” Cảnh Thâm đứng dậy, anh bước tới bên cạnh Thẩm Nhược, đặt tay lên ghế của anh. “Nhưng đó là chuyện của cảnh sát. Còn chuyện của tôi... tôi muốn cậu giúp tôi tìm ra Lâm. Hắn là mắt xích quan trọng nhất của tổ chức The Mirror. Chỉ có cậu mới biết cách thức hoạt động của chúng.”

Thẩm Nhược ngước nhìn anh. “Anh muốn tôi tiếp tục diễn sao?”

“Không. Tôi muốn cậu cùng tôi bắt giữ những bóng ma thực sự.” Cảnh Thâm cúi xuống, hơi thở của anh phả lên mặt Thẩm Nhược. “Sau khi mọi chuyện kết thúc, tôi muốn thấy Thẩm Nhược thật sự. Một Thẩm Nhược không cần bất kỳ lớp phấn son hay mặt nạ nào.”

Thẩm Nhược cảm thấy một sự ấm áp len lỏi vào tâm hồn băng giá của mình. Lần đầu tiên trong đời, anh thấy mình có một giá trị nào đó ngoài việc làm bản sao của kẻ khác. Anh khẽ gật đầu. “Được. Tôi sẽ làm.”

Cuộc thẩm vấn kết thúc, nhưng một sự kết nối mới đã được hình thành. Khi Thẩm Nhược được đưa về phòng tạm giam riêng biệt dành cho nhân chứng quan trọng, anh không còn cảm thấy sợ hãi nữa. Anh nằm xuống chiếc giường đơn sơ, nhìn lên trần nhà, và lần đầu tiên sau nhiều năm, anh mỉm cười với chính mình.

Tuy nhiên, ở một nơi khác, Lâm đang đứng trước một màn hình lớn, xem lại toàn bộ sự việc tại buổi họp cổ đông. Gương mặt gã không có vẻ gì là sợ hãi, mà ngược lại, gã nở một nụ cười quái dị.

“Thẩm Nhược... mày nghĩ mày đã thắng sao? Mày mới chỉ hoàn thành bước đầu tiên trong kịch bản mà tao đã viết thôi. Chiếc mặt nạ thật sự... mày còn chưa được chạm vào nó đâu.”

Gã cầm một chiếc điều khiển, nhấn nút. Trên màn hình hiện ra hình ảnh một người đàn ông giống hệt Thẩm Nhược, nhưng đang nằm trong một cái kén thủy tinh đầy dung dịch màu xanh lục, dây nhợ chằng chịt khắp người.

Cuộc chiến giữa những kẻ thay thế và những kẻ tạo ra sự thay thế, bây giờ mới thực sự chuyển sang một giai đoạn kinh hoàng hơn. Và tình yêu giữa Phó Cảnh Thâm và Thẩm Nhược, liệu có đủ mạnh mẽ để vượt qua những âm mưu trùng điệp đang bủa vây phía trước?

Thẩm Nhược nhắm mắt lại, giấc ngủ kéo đến mang theo hình bóng của Cảnh Thâm đứng giữa một cánh đồng hoa ly trắng. Trong giấc mơ đó, anh không còn là Trần Diệc, anh là chính mình, và anh đang được tự do chạy về phía người đàn ông mình yêu. Nhưng giữa cánh đồng, những chiếc mặt nạ silicon rơi rụng trắng xóa như những xác chết, báo hiệu một tương lai đầy bão giông.