MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMẶT NẠ THỨ 81Chương 5: ÁNH SÁNG TRONG KHE HẸP

MẶT NẠ THỨ 81

Chương 5: ÁNH SÁNG TRONG KHE HẸP

2,695 từ · ~14 phút đọc

Tiếng mưa rào ngoài cửa sổ phòng tạm giam đã ngớt, nhường chỗ cho những thanh âm trầm mặc của thành phố về khuya. Thẩm Nhược ngồi trên mép giường, đôi mắt đăm đắm nhìn vào đôi bàn tay mình dưới ánh đèn bảo hiểm vàng nhạt. Những vết chai sần do việc cầm cọ vẽ của Trần Diệc mà anh cố công mô phỏng dường như đang mờ dần, trả lại sự trơn nhẵn của một kẻ chẳng có gì trong tay. Anh cảm thấy lạ lẫm với chính da thịt mình. Khi rũ bỏ lớp áo vest xa hoa, rũ bỏ cái danh phận nghìn tỷ, anh chỉ còn là một kẻ mang án treo lơ lửng, một con tốt thí vừa tự mình nhảy ra khỏi bàn cờ.

Cửa phòng thẩm vấn mở ra một lần nữa. Phó Cảnh Thâm không còn mặc cảnh phục. Anh mặc một chiếc áo len mỏng màu xám khói, trông bớt đi vẻ cứng nhắc thường ngày nhưng sự uy nghiêm thì vẫn vẹn nguyên trong từng bước đi. Anh đặt lên bàn một túi giấy đựng đồ ăn nóng và một chai nước khoáng.

“Cậu không thể ở lại đây được nữa. Hồ sơ của cậu đã bị tuồn ra ngoài. Lâm và tổ chức The Mirror sẽ không để cậu yên sau những gì cậu đã làm ở buổi họp cổ đông. Tôi đã làm thủ tục bảo lãnh, từ giờ cậu sẽ ở dưới sự giám sát trực tiếp của tôi.”

Thẩm Nhược ngước nhìn anh, một chút ngỡ ngàng hiện lên trong đáy mắt. “Giám sát trực tiếp? Nghĩa là tôi phải vào trại giam đặc biệt sao?”

Phó Cảnh Thâm lắc đầu, anh nhìn Thẩm Nhược bằng một ánh mắt khó diễn tả bằng lời, một sự quan tâm vừa xa cách vừa gần gũi. “Cậu sẽ về căn hộ của tôi. Đó là nơi an toàn nhất hiện nay. Không ai có thể xâm nhập vào khu vực dành riêng cho sĩ quan cao cấp mà không bị phát hiện.”

Chuyến hành trình về căn hộ của Cảnh Thâm diễn ra trong im lặng tuyệt đối. Thẩm Nhược ngồi ở ghế phụ, nhìn ngắm phố xá lướt qua. Anh chợt nhận ra đây là lần đầu tiên sau nhiều tháng, anh không phải nhìn cuộc đời qua ống kính của một kẻ mạo danh. Anh không cần phải nhớ xem Trần Diệc sẽ thích nhìn bảng hiệu quảng cáo nào, hay Trần Diệc sẽ ghét mùi khói xe của hãng nào. Anh chỉ đơn giản là Thẩm Nhược, một kẻ đang mệt mỏi và cần một chỗ dựa.

Căn hộ của Phó Cảnh Thâm nằm trên tầng cao nhất của một tòa chung cư cũ nhưng kiên cố. Trái ngược với sự xa hoa lạnh lẽo của biệt thự họ Trần, nơi này tràn ngập hơi thở sinh hoạt của một người đàn ông đơn thân nhưng ngăn nắp. Những giá sách cao sát trần chứa đầy tài liệu về tâm lý học tội phạm và các vụ án kinh điển. Trên bàn trà là một bộ cờ vây đang chơi dở, những quân đen quân trắng đan xen như chính thực tại mà họ đang đối mặt.

“Cậu ngủ ở phòng khách. Tôi đã chuẩn bị chăn gối sạch. Có chuyện gì thì gọi tôi ngay, tôi ở phòng bên cạnh.” Cảnh Thâm nói xong định quay lưng đi, nhưng rồi anh dừng lại, nhìn vào chiếc áo sơ mi vẫn còn vương chút vết máu khô của Thẩm Nhược. “Cậu... tắm rửa rồi nghỉ ngơi đi. Đừng nghĩ ngợi nhiều quá.”

Thẩm Nhược đứng giữa phòng khách xa lạ, cảm giác cô độc bỗng chốc ùa về mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh đi vào phòng tắm, để dòng nước nóng gột rửa đi lớp bụi bặm của một ngày kinh hoàng. Khi nhìn mình trong gương lần này, anh không còn thấy Trần Diệc nữa. Anh thấy một Thẩm Nhược gầy gò, với đôi vai hơi run rẩy và đôi mắt đã quá lâu chưa có một giấc ngủ yên bình.

Anh mặc chiếc áo phông rộng thùng thình mà Cảnh Thâm cho mượn. Mùi hương gỗ đàn hương và hơi ấm nồng nàn từ chiếc áo khiến tâm trí anh dịu lại. Bước ra ngoài, anh thấy Cảnh Thâm đang đứng ngoài ban công, trên tay là một điếu thuốc chưa châm lửa. Bóng lưng anh cao lớn, chắn ngang những cơn gió lạnh của đêm khuya, như một bức tường thành vững chãi bảo vệ Thẩm Nhược khỏi thế giới đầy cạm bẫy ngoài kia.

Thẩm Nhược nhẹ nhàng bước tới bên cạnh. “Anh không ngủ được sao?”

Phó Cảnh Thâm quay đầu lại, ánh mắt anh dịu đi khi thấy Thẩm Nhược trong bộ dạng nhỏ bé dưới chiếc áo của mình. “Tôi quen rồi. Những vụ án như thế này thường không cho phép bộ não được nghỉ ngơi. Còn cậu? Sao không ngủ đi?”

“Tôi sợ.” Thẩm Nhược thành thật. “Tôi sợ khi nhắm mắt lại, tôi sẽ lại thấy mình đang đeo một chiếc mặt nạ khác. Tôi sợ mình sẽ quên mất khuôn mặt thật của mình trông như thế nào.”

Cảnh Thâm im lặng một lúc, rồi anh chậm rãi đưa bàn tay to lớn của mình lên. Thẩm Nhược hơi giật mình định lùi lại, nhưng sự ấm áp từ những ngón tay của Cảnh Thâm đã giữ anh lại. Cảnh Thâm khẽ chạm vào gò má của Thẩm Nhược, ngón cái vuốt nhẹ qua nếp nhăn nơi đuôi mắt anh.

“Đây là khuôn mặt của cậu. Nó không phải là một tác phẩm nghệ thuật hoàn hảo, nhưng nó có cảm xúc, có sự sống. Đừng bao giờ để bọn chúng tước đoạt điều đó một lần nữa.”

Thẩm Nhược cảm thấy cổ họng mình nghẹn đắng. Một sự xúc động mãnh liệt trào dâng. Trong giây phút đó, khoảng cách giữa một đội trưởng cảnh sát và một kẻ mạo danh dường như biến mất. Chỉ còn lại hai linh hồn đang cố gắng sưởi ấm cho nhau giữa đêm đông lạnh giá. Thẩm Nhược vô thức tựa đầu vào lòng bàn tay anh, nhắm mắt lại để tận hưởng một chút bình yên hiếm hoi.

“Cảm ơn anh, Cảnh Thâm. Vì đã không bắt tôi lúc đó.”

“Tôi không bắt cậu vì tôi biết cậu không phải là tội phạm. Cậu chỉ là một nạn nhân bị đẩy vào một vở kịch quá tàn nhẫn.” Cảnh Thâm hạ giọng, đôi mắt anh nhìn ra màn đêm xa xăm. “Và có lẽ... vì tôi cũng muốn cứu chính mình thoát khỏi bóng ma của quá khứ.”

Thẩm Nhược ngước nhìn anh, đầy thắc mắc. “Quá khứ sao?”

Cảnh Thâm không trả lời ngay. Anh thu tay về, thở dài một tiếng rồi dẫn Thẩm Nhược vào trong nhà. Anh đến bên bàn làm việc, lấy ra một tập hồ sơ cũ kỹ, màu giấy đã ngả sang vàng ố. Anh mở một trang tài liệu có dán ảnh một người đàn ông trung niên với nụ cười hiền hậu.

Thẩm Nhược sững người. Toàn thân anh như bị đóng băng khi nhìn thấy tấm ảnh đó. Đó là cha anh — Thẩm Minh, người đã mất trong một vụ tai nạn lao động mười năm trước mà đến nay gia đình vẫn không nhận được một đồng bồi thường thỏa đáng.

“Sao anh lại có cái này?” Giọng Thẩm Nhược run rẩy.

“Cha cậu không phải mất vì tai nạn lao động đơn thuần.” Ánh mắt Cảnh Thâm trở nên sắc lạnh và đầy u uất. “Mười năm trước, cha cậu là người lái xe riêng cho ông nội của Trần Diệc. Ông ấy đã chứng kiến một giao dịch phi pháp giữa gia tộc họ Trần và một tổ chức ngầm — tiền thân của The Mirror ngày nay. Vụ tai nạn đó là để bịt đầu mối. Cha tôi chính là người phụ trách vụ án đó năm ấy, nhưng ông đã bị ép phải kết luận đó là tai nạn thường vì áp lực từ phía trên. Ông đã sống trong dằn vặt cho đến tận lúc qua đời.”

Thẩm Nhược cảm thấy trời đất như đảo lộn. Hóa ra, định mệnh đã trói buộc anh và Cảnh Thâm từ rất lâu trước khi họ gặp nhau ở đồn cảnh sát. Sự xuất hiện của anh trong cuộc đời Trần Diệc không phải là một sự tình cờ của tổ chức The Mirror, mà là một sự sắp đặt tàn nhẫn của số phận.

“Vậy là... anh tiếp cận tôi cũng là vì muốn điều tra lại vụ án của cha anh?” Thẩm Nhược hỏi, lòng anh bỗng chốc tràn đầy nỗi thất vọng. Anh sợ rằng tất cả những sự quan tâm, những cái chạm tay ấm áp vừa rồi cũng chỉ là một phần của kế hoạch điều tra.

Phó Cảnh Thâm nhìn thẳng vào mắt Thẩm Nhược, không hề né tránh. “Lúc đầu, đúng là tôi nghi ngờ cậu có liên quan. Nhưng khi thấy cậu hy sinh tất cả để bảo vệ ổ cứng của Trần Diệc, tôi biết mình đã sai. Thẩm Nhược, tôi đưa cậu về đây không phải chỉ để bảo vệ một nhân chứng. Tôi muốn chúng ta cùng nhau đòi lại công bằng cho cả Trần Diệc và cha cậu.”

Anh nắm lấy đôi vai đang run rẩy của Thẩm Nhược, ép anh phải đối diện với mình. “Nghe này, Thẩm Nhược. Tôi không dùng cậu. Tôi đang đứng cùng phía với cậu. Sự thật về mười năm trước và âm mưu hiện tại của Lâm đều nằm trong cái ổ cứng đó. Chúng ta cần giải mã nó trước khi Lâm tìm thấy chúng ta.”

Thẩm Nhược nhìn vào đôi mắt chân thành của Cảnh Thâm, nỗi sợ hãi dần nhường chỗ cho một sự quyết tâm mới. Anh nhận ra rằng mình không còn cô độc. Anh có một lý do thực sự để chiến đấu, không phải dưới danh nghĩa của kẻ khác, mà vì chính gia đình mình.

“Tôi sẽ giúp anh. Tôi nhớ cha từng kể về một dãy số bí mật mà ông luôn mang theo bên mình, ông nói đó là bùa hộ mệnh. Có lẽ nó chính là mật mã.” Thẩm Nhược nói, trí nhớ anh lùng sục lại những ký ức tuổi thơ xa xôi.

Hai người cùng ngồi xuống trước máy tính, bắt đầu công việc giải mã căng thẳng. Thời gian trôi đi, những dòng mã chạy liên tục trên màn hình. Trong không gian yên tĩnh, chỉ còn tiếng gõ phím lạch cạch và hơi thở của hai người hòa quyện vào nhau. Thỉnh thoảng, Cảnh Thâm lại pha một tách cà phê nóng đưa cho Thẩm Nhược. Những cái chạm tay vô tình trên quai tách trà khiến không khí trở nên dịu ngọt lạ kỳ.

Đến gần sáng, một tiếng “tinh” vang lên. Màn hình máy tính hiện ra một thư mục bị ẩn sâu. Thẩm Nhược và Cảnh Thâm nín thở mở nó ra. Bên trong là danh sách hàng trăm “người thay thế” đã được The Mirror đào tạo và đưa vào các vị trí chủ chốt trong chính quyền và các tập đoàn lớn. Một mạng lưới bóng ma bao trùm cả đất nước.

Nhưng kinh khủng hơn cả là một đoạn video clip ngắn. Trong đó, Lâm đang đứng trước một cái kén thủy tinh — cái kén mà Thẩm Nhược đã thấy trong giấc mơ. Kẻ nằm trong đó không phải là một người lạ. Đó là một bản sao hoàn hảo của Phó Cảnh Thâm.

“Cái gì thế này...” Cảnh Thâm đứng bật dậy, gương mặt anh tái mét đi.

Thẩm Nhược cảm thấy một sự ớn lạnh rợn người. Anh hiểu ra âm mưu cuối cùng của Lâm. Hắn không chỉ muốn tài sản của họ Trần. Hắn muốn thay thế cả những người thực thi pháp luật. Hắn muốn biến thế giới này thành một sân khấu mà tất cả các diễn viên đều là quân cờ của hắn.

“Cảnh Thâm, anh đang gặp nguy hiểm đại diện cho sự thật.” Thẩm Nhược nắm lấy tay anh. “Hắn định thay thế anh.”

Ngay lúc đó, tiếng còi báo động của tòa nhà vang lên inh ỏi. Hệ thống điện của căn hộ đột ngột bị ngắt. Toàn bộ không gian chìm vào bóng tối đặc quánh. Qua khe cửa ban công, Thẩm Nhược thấy những bóng đen đang đu mình từ tầng trên xuống.

“Chúng đến rồi.” Cảnh Thâm nhanh chóng rút súng, anh đẩy Thẩm Nhược vào phía sau tủ sách lớn. “Dù có chuyện gì xảy ra, cũng không được ra ngoài. Cậu phải giữ lấy cái ổ cứng này bằng mọi giá!”

“Không! Tôi không để anh một mình!” Thẩm Nhược gào lên trong bóng tối. Anh đã mất cha, anh không thể mất thêm người đàn ông duy nhất khiến anh cảm thấy mình thực sự được sống.

Tiếng kính vỡ tan tành vang lên. Những kẻ lạ mặt mang mặt nạ đen lao vào nhà. Phó Cảnh Thâm nổ súng, những tia lửa điện lóe lên trong đêm tối như những vệt sáng cuối cùng của hy vọng. Thẩm Nhược nhìn thấy Cảnh Thâm chiến đấu kiên cường, nhưng số lượng kẻ thù quá đông. Một kẻ đã dùng báng súng đánh mạnh vào gáy Cảnh Thâm khiến anh gục xuống.

“Cảnh Thâm!” Thẩm Nhược không kìm được tiếng hét. Anh lao ra khỏi chỗ ẩn nấp, dùng hết sức bình sinh xô ngã kẻ đang định bắt Cảnh Thâm đi.

Sự xuất hiện đột ngột của Thẩm Nhược khiến bọn chúng khựng lại một giây. Anh nhanh chóng kéo Cảnh Thâm về phía lối thoát hiểm nhỏ ở nhà bếp. Trong làn khói mờ ảo, Thẩm Nhược bỗng thấy Lâm đứng đó, giữa đống đổ nát của căn hộ. Gã không ra tay, gã chỉ đứng nhìn anh với ánh mắt đầy thương hại.

“Mày diễn giỏi lắm, Thẩm Nhược. Nhưng mày quên rằng, trong một vở kịch, diễn viên không bao giờ có thể thắng được đạo diễn.” Lâm mỉm cười, một nụ cười lạnh thấu xương. “Để lại Phó Cảnh Thâm, tao sẽ cho mày một con đường sống.”

Thẩm Nhược siết chặt tay Cảnh Thâm, dù anh đang bất tỉnh. Anh nhìn thẳng vào Lâm, đôi mắt bừng lên một ngọn lửa của sự thù hận và tình yêu. “Hôm nay, vở kịch của ông sẽ hạ màn tại đây.”

Anh ném một vật tròn nhỏ xuống sàn nhà — đó là một quả bom khói mà anh đã bí mật lấy từ bàn làm việc của Cảnh Thâm lúc nãy. Khói trắng bùng lên mù mịt. Thẩm Nhược dìu Cảnh Thâm chạy thoát vào đường ống thoát hiểm của tòa nhà.

Dưới tầng hầm tối tăm, Thẩm Nhược đặt Cảnh Thâm ngồi tựa vào tường. Anh dùng vạt áo mình lau vết máu trên trán anh. Nước mắt anh rơi xuống, hòa cùng máu và bụi bẩn. Anh nhận ra rằng, dù mình có mang bao nhiêu chiếc mặt nạ đi chăng nữa, thì nỗi đau khi thấy người mình yêu thương gặp nguy hiểm là thứ duy nhất không thể giả tạo.

Cảnh Thâm khẽ mở mắt, anh nhìn Thẩm Nhược, một nụ cười yếu ớt hiện trên môi. “Cậu... cậu ngốc lắm... Sao không chạy đi...”

“Tôi đã chạy cả đời rồi, Cảnh Thâm.” Thẩm Nhược thì thầm, anh đặt một nụ hôn nhẹ lên trán anh. “Lần này, tôi sẽ đứng lại cùng anh.”

Tiếng bước chân truy đuổi vẫn vang vọng phía trên. Nhưng trong góc tối của tầng hầm, giữa những rác rưởi và sự sợ hãi, có một thứ tình cảm đang bùng cháy mãnh liệt hơn bao giờ hết. Họ biết rằng, kể từ giây phút này, cuộc đời họ đã gắn chặt vào nhau, không phải bằng danh phận, mà bằng sự sống và cái chết.

Hành trình lật đổ The Mirror chỉ mới bắt đầu, và cái giá phải trả có thể là tất cả. Nhưng Thẩm Nhược không còn sợ nữa. Bởi vì anh đã tìm thấy gương mặt thật của mình trong đôi mắt của Phó Cảnh Thâm.