MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMẶT NẠ THỨ 81Chương 6: NƠI TRÚ NGỤ CỦA NHỮNG LINH HỒN CŨ

MẶT NẠ THỨ 81

Chương 6: NƠI TRÚ NGỤ CỦA NHỮNG LINH HỒN CŨ

2,739 từ · ~14 phút đọc

Tiếng còi cảnh sát xa xăm dần bị bỏ lại sau lưng, thay thế bằng âm thanh rì rầm của một khu lao động nghèo nằm sâu trong lòng những con hẻm chằng chịt như tơ nhện. Thẩm Nhược dìu Phó Cảnh Thâm đi trong bóng tối, hơi thở của cả hai hòa quyện vào cái lạnh của sương đêm. Cánh tay của Cảnh Thâm gác lên vai anh nặng nề, nhưng Thẩm Nhược cảm thấy đó là sức nặng của niềm tin, một thứ trọng lượng mà anh nguyện ý gánh vác cả đời. Máu từ vết thương trên đầu Cảnh Thâm đã thấm ướt một mảng vai áo phông của Thẩm Nhược, hơi ấm ấy len lỏi qua lớp vải, khiến anh càng thêm tỉnh táo trong cơn hoảng loạn.

Họ dừng lại trước một tòa nhà cũ kỹ, lớp sơn vàng đã bong tróc từng mảng lớn, để lộ gạch đỏ mục nát bên trong. Đây là khu trọ cũ dành cho những nghệ sĩ sân khấu đã hết thời hoặc những diễn viên quần chúng sống lay lắt qua ngày. Ở nơi này, người ta không quan tâm đến danh tính thật của nhau, bởi mỗi người đều đã quá mệt mỏi với việc phải đóng những vai diễn cuộc đời mình. Thẩm Nhược lấy ra một chiếc chìa khóa gỉ sét, mở cánh cửa gỗ kẽo kẹt ở cuối hành lang tầng bốn.

Căn phòng chật hẹp, mùi giấy cũ và mùi phấn rôm thoang thoảng trong không gian. Thẩm Nhược nhanh chóng đỡ Cảnh Thâm nằm xuống chiếc giường đơn hẹp. Anh không dám bật đèn lớn, chỉ thắp một ngọn đèn bàn mờ ảo, đủ để nhìn thấy gương mặt đang tái đi của người đàn ông đối diện.

"Anh gắng chịu một chút, tôi sẽ xử lý vết thương cho anh ngay." Thẩm Nhược thì thầm, bàn tay anh run rẩy tìm kiếm hộp y tế cá nhân giấu dưới gầm giường.

Phó Cảnh Thâm khẽ rên một tiếng, đôi mắt anh lờ đờ mở ra, nhìn quanh căn phòng đầy những mặt nạ tuồng cổ và những bộ trang phục diễn sờn rách treo trên tường. Anh cố gắng gượng dậy nhưng cơn choáng váng khiến anh đổ gục xuống gối.

"Đây là đâu?" Cảnh Thâm hỏi, giọng anh khàn đặc, yếu ớt đến mức trái tim Thẩm Nhược thắt lại.

"Nơi duy nhất mà The Mirror không bao giờ ngó tới." Thẩm Nhược vừa nói vừa thấm cồn vào bông băng. "Ở đây chỉ có những kẻ đã bị xã hội lãng quên. Lâm khinh rẻ những người nghèo, hắn cho rằng chúng tôi không có giá trị lợi dụng. Chính sự khinh rẻ đó sẽ là tấm khiên của chúng ta."

Khi miếng bông tẩm cồn chạm vào vết rách trên da đầu, Cảnh Thâm siết chặt tay vào tấm ga trải giường, những đốt ngón tay trắng bệch. Thẩm Nhược xót xa, anh cúi sát xuống, vừa thổi nhẹ vừa dịu dàng lau đi những vệt máu khô trên vầng trán cương nghị ấy. Khoảng cách gần đến mức anh có thể nhìn thấy từng sợi lông mi của Cảnh Thâm đang run rẩy. Một cảm giác tội lỗi dâng trào trong lòng Thẩm Nhược. Nếu không vì anh, có lẽ Phó Cảnh Thâm vẫn đang là một đội trưởng đáng kính, ngủ yên ấm trong căn hộ sang trọng của mình thay vì phải nằm đây, giữa những rác rưởi của cuộc đời Thẩm Nhược.

"Cảnh Thâm, tôi xin lỗi." Một giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống mu bàn tay của Cảnh Thâm. "Đáng lẽ tôi không nên để anh bị kéo vào chuyện này."

Cảnh Thâm dùng bàn tay còn lại, chậm rãi bao phủ lấy tay Thẩm Nhược. Dù đang bị thương, sức mạnh từ lòng bàn tay anh vẫn khiến Thẩm Nhược cảm thấy rung động. "Đừng nói ngớ ngẩn. Nếu không có cậu, tôi vẫn sẽ là một gã mù quáng đi tìm kiếm một bóng ma đã mất. Chính cậu đã kéo tôi ra ngoài ánh sáng, dù cái giá là chúng ta phải cùng nhau bước vào địa ngục."

Ánh nhìn của Cảnh Thâm sâu thẳm, chứa đựng một thứ tình cảm mãnh liệt mà anh không còn muốn che giấu nữa. Trong căn phòng tối tăm, giữa bộn bề hiểm nguy, một sợi dây liên kết vô hình nhưng chắc chắn đang thắt chặt họ lại. Thẩm Nhược khẽ nghiêng người, anh đặt một nụ hôn thật nhẹ, thật khẽ lên vết băng gạc trên trán Cảnh Thâm. Đó không phải là một nụ hôn của dục vọng, mà là một sự thề nguyện thầm lặng.

Những ngày sau đó, căn phòng trọ nhỏ bé trở thành pháo đài cuối cùng của họ. Phó Cảnh Thâm hồi phục nhanh chóng nhờ sự chăm sóc tận tình của Thẩm Nhược. Tuy nhiên, sự xuất hiện của bản sao Cảnh Thâm trong đoạn video tại sào huyệt của Lâm vẫn là một bóng đen ám ảnh. Họ biết rằng không thể chỉ trốn chạy mãi. Lâm có quyền lực, có tiền và có một đội quân những kẻ mạo danh. Cách duy nhất để chiến thắng là phải tấn công vào điểm yếu nhất của hắn: Sự kiêu ngạo.

"Cảnh Thâm, anh phải học cách để trở thành một kẻ khác." Thẩm Nhược đứng trước một chiếc gương lớn, đối diện với Cảnh Thâm. "Lâm định dùng một bản sao để thay thế anh, vậy thì chúng ta sẽ dùng chính anh để đánh lừa hắn. Anh phải học cách thoát khỏi cái bóng của một cảnh sát chính trực."

Cảnh Thâm nheo mắt, nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Thẩm Nhược. "Ý cậu là tôi phải đóng kịch?"

"Không chỉ là đóng kịch, anh phải biến nó thành bản năng." Thẩm Nhược bước tới, chỉnh lại tư thế đứng của Cảnh Thâm. "Cảnh sát thường đứng thẳng, vai mở rộng, ánh mắt trực diện và cảnh giác. Nhưng một kẻ mạo danh hoặc một kẻ thuộc tổ chức The Mirror sẽ có một sự lẩn khuất trong hành vi. Họ nhìn đời qua lăng kính của sự giả dối, nên ánh mắt họ luôn có một chút tính toán, một chút hạ thấp mình để quan sát. Anh phải học cách buông lỏng cơ thể, học cách nói dối mà trái tim không được đập nhanh."

Thẩm Nhược bắt đầu những giờ huấn luyện khắc nghiệt cho Cảnh Thâm. Anh dạy anh cách thay đổi giọng điệu, cách dùng những tiểu tiết nhỏ nhất như việc cầm một điếu thuốc hay cách nhấp một ngụm trà để đánh lừa đối phương. Trong không gian chật hẹp của căn phòng trọ, những tương tác xác thịt trở nên dày đặc hơn. Để dạy Cảnh Thâm cách điều khiển nhịp tim, Thẩm Nhược thường áp sát người vào anh, lắng nghe tiếng tim đập trong lồng ngực vững chãi kia.

Có những đêm, khi áp lực của cuộc truy đuổi đè nặng, họ tìm thấy sự an ủi trong vòng tay của nhau. Dưới ánh trăng mờ nhạt hắt qua khe cửa, Thẩm Nhược tựa đầu vào ngực Cảnh Thâm, lắng nghe tiếng thở đều đặn của người đàn ông anh yêu. Anh kể cho Cảnh Thâm nghe về những ngày tháng lang bạt, về việc anh đã phải học cách khóc theo mười kiểu khác nhau để nhận được những vai diễn nhỏ bé. Cảnh Thâm vuốt ve mái tóc anh, kể về những vụ án dang dở và nỗi cô độc của một người luôn phải đứng ở lằn ranh của sự thật.

"Nhược này," Cảnh Thâm thì thầm, giọng anh trầm xuống trong đêm tối. "Sau khi mọi chuyện kết thúc, tôi muốn đưa cậu đến một nơi không ai biết chúng ta là ai. Chúng ta sẽ bắt đầu lại, không mặt nạ, không dối trá."

Thẩm Nhược mỉm cười, một nụ cười đượm buồn. "Anh nghĩ chúng ta thực sự có thể rũ bỏ tất cả sao? Lớp da này đã thấm đẫm mùi của những chiếc mặt nạ rồi."

"Tôi sẽ giúp cậu lột bỏ nó." Cảnh Thâm xoay người, khóa chặt Thẩm Nhược trong vòng tay mình, nụ hôn của anh nồng nàn mùi gỗ và sự chiếm hữu. "Cậu là Thẩm Nhược của tôi, chỉ vậy thôi là đủ."

Tình yêu của họ như một đóa hoa nở muộn giữa đống đổ nát, rực rỡ nhưng mong manh. Nhưng chính tình yêu đó đã tiếp thêm sức mạnh cho Thẩm Nhược. Anh bắt đầu nhận ra một kịch bản hoàn hảo để lừa Lâm vào bẫy. Anh sẽ đóng vai một kẻ phản bội, dâng nộp Phó Cảnh Thâm thật (lúc này đang đóng giả làm bản sao) cho Lâm, để từ đó đột nhập vào cốt lõi của The Mirror.

Một buổi tối, khi Thẩm Nhược đang chuẩn bị các thiết bị cải trang cuối cùng, anh phát hiện ra một chi tiết lạ trong chiếc ổ cứng của Trần Diệc mà trước đó họ đã bỏ lỡ. Có một tập tin âm thanh được mã hóa bằng tần số rất thấp. Sau khi dùng phần mềm lọc âm, tiếng của Trần Diệc vang lên, run rẩy và đầy hối hận.

"Cảnh Thâm... nếu anh nghe được điều này, nghĩa là tôi đã thất bại. Lâm không chỉ tạo ra những bản sao. Hắn còn đang thí nghiệm việc chuyển giao ký ức. Hắn muốn dùng não bộ của những thiên tài để nuôi dưỡng cho những cái xác nhân tạo. Tôi chính là mẫu vật đầu tiên nhưng trí não tôi quá yếu để chống lại. Hắn đang tìm kiếm một vật chủ mạnh mẽ hơn... một vật chủ có tư duy của một cảnh sát cấp cao..."

Thẩm Nhược đánh rơi chiếc tai nghe xuống sàn. Toàn thân anh lạnh toát. Mục tiêu của Lâm không phải là giết chết hay thay thế Phó Cảnh Thâm bằng một bản sao vô hồn. Hắn muốn bắt sống Cảnh Thâm để biến anh thành một "vật chủ" cho mạng lưới trí tuệ nhân tạo của hắn. Bản sao mà họ thấy trong video chỉ là một vật chứa đang chờ đợi linh hồn của Cảnh Thâm.

"Nhược, có chuyện gì vậy?" Cảnh Thâm bước tới, lo lắng khi thấy gương mặt trắng bệch của anh.

Thẩm Nhược nhìn anh, nước mắt trào ra. "Chúng ta không thể đi theo kế hoạch cũ nữa. Lâm... hắn không muốn thay thế anh bằng một kẻ giả mạo. Hắn muốn chính anh, nhưng là một anh không còn linh hồn tự do."

Sự thật kinh hoàng này khiến cả hai rơi vào một sự thinh lặng đáng sợ. Lâm không chỉ là một kẻ lừa đảo tài chính, hắn là một kẻ điên loạn muốn kiểm soát cả ý thức con người. Nhưng thay vì sợ hãi, Phó Cảnh Thâm lại nở một nụ cười lạnh lùng, đôi mắt anh rực cháy quyết tâm.

"Vậy thì càng tốt. Hắn muốn linh hồn của tôi? Tôi sẽ cho hắn thấy một linh hồn cảnh sát thực thụ sẽ thiêu rụi cái đế chế rác rưởi của hắn như thế nào."

Cảnh Thâm nắm lấy tay Thẩm Nhược, kéo anh vào một nụ hôn sâu như muốn truyền toàn bộ sức mạnh cho đối phương. "Nhược, hãy tin tôi. Chúng ta sẽ thắng."

Sáng sớm hôm sau, Thẩm Nhược rời khỏi khu trọ cũ một mình. Anh mang theo một chiếc điện thoại vệ tinh đã được cài đặt chế độ liên lạc đặc biệt với đội trọng án — những người đồng đội trung thành nhất của Cảnh Thâm đang âm thầm hoạt động. Anh đi thẳng đến một quán cà phê nằm gần trụ sở cũ của tập đoàn Trần Thị, nơi anh biết Lâm luôn có tai mắt theo dõi.

Anh ngồi đó, gọi một ly cà phê đen không đường, đôi mắt thâm quầng và dáng vẻ suy sụp của một kẻ vừa bị dồn vào đường cùng. Anh cố tình để lộ chiếc ổ cứng trên bàn. Chỉ mười phút sau, một chiếc xe đen quen thuộc đỗ xịch trước cửa. Lâm bước xuống, gã vẫn thanh lịch và lịch lãm như một quý ông, nhưng nụ cười của gã thì chứa đầy nọc độc.

"Mày thông minh hơn tao tưởng đấy, Thẩm Nhược. Cuối cùng cũng hiểu ra đâu là nơi mày thuộc về rồi sao?" Lâm ngồi xuống đối diện, tay gõ nhẹ lên mặt bàn.

Thẩm Nhược không ngước lên, giọng anh khàn đục như tiếng sỏi cọ vào nhau. "Tôi không còn lựa chọn nào khác. Phó Cảnh Thâm đã phát điên rồi. Anh ta muốn dùng tôi làm mồi nhử để tóm ông, nhưng tôi không muốn chết. Tôi cần tiền, và tôi cần sự an toàn."

Lâm cười lớn, một điệu cười ngạo mễ. "Cái thứ tình yêu rẻ tiền của mày với nó cũng chỉ đến thế thôi sao? Được, đưa ổ cứng đây, và cho tao biết nó đang ở đâu."

"Tôi sẽ đưa ông đến chỗ anh ta. Nhưng tôi muốn thấy tiền trước." Thẩm Nhược ngước lên, ánh mắt anh đầy vẻ tham lam và sợ hãi được dàn dựng hoàn hảo.

"Tiền không thành vấn đề. Đi thôi."

Chiếc xe lăn bánh, đưa họ trở lại khu hẻm nghèo. Thẩm Nhược cảm nhận được trái tim mình đang đập điên cuồng trong lồng ngực. Đây là bước ngoặt lớn nhất của cuộc đời anh. Anh đang dắt con quỷ vào hang, nhưng anh không chắc mình có đủ sức để khóa cửa hang lại hay không.

Khi họ bước vào căn phòng trọ, Phó Cảnh Thâm đang nằm bất động trên giường, tay chân bị trói chặt bởi những sợi dây thừng giả mà Thẩm Nhược đã chuẩn bị. Lâm bước tới, gã nhìn ngắm Cảnh Thâm như nhìn một món đồ cổ quý giá vừa được tìm thấy. Gã đưa tay vuốt ve gương mặt của anh, đôi mắt gã lóe lên một sự cuồng tín đáng sợ.

"Hoàn hảo. Thật là một cơ thể hoàn hảo cho sự khởi đầu mới." Lâm quay sang Thẩm Nhược. "Mày đã làm rất tốt. Bây giờ, mày có thể đi lấy tiền và biến mất."

Nhưng ngay khi Lâm định ra lệnh cho đàn em mang Cảnh Thâm đi, Thẩm Nhược bỗng khóa chặt cửa phòng từ bên trong. Anh rút ra một thiết bị gây nhiễu sóng tầm ngắn.

"Ông nghĩ tôi thực sự phản bội anh ấy sao, Lâm?" Giọng Thẩm Nhược bỗng trở nên sắc lẹm, mọi vẻ sợ hãi biến mất.

Phó Cảnh Thâm trên giường bỗng nhiên bật dậy, những sợi dây thừng tuột ra dễ dàng. Anh tung một cú đá sấm sét khiến hai tên đàn em của Lâm ngã gục. Trước khi Lâm kịp phản ứng, họng súng đen ngòm của Cảnh Thâm đã gí sát vào thái dương gã.

"Chào đạo diễn," Cảnh Thâm nói, nụ cười của anh lạnh đến thấu xương. "Vở kịch này, vai của ông kết thúc ở đây rồi."

Nhưng Lâm không hề sợ hãi. Gã bật cười, một điệu cười quái dị vang vọng khắp căn phòng chật hẹp. "Các người nghĩ mọi chuyện đơn giản vậy sao? Các người đang ở trong 'vùng chứa' của tao. Chỉ cần tao chết, toàn bộ tòa nhà này sẽ phát nổ. Và Thẩm Nhược... mày có muốn biết tại sao mày lại giống Trần Diệc đến thế không? Không phải do phẫu thuật đâu..."

Lời nói của Lâm như một gáo nước lạnh tạt vào lòng Thẩm Nhược. Anh nhìn Lâm, đôi mắt đầy nghi hoặc.

"Vì mày chính là bản sao đầu tiên đã thành công, Thẩm Nhược ạ. Mày không có cha mẹ nào cả. Ký ức về Thẩm Minh chỉ là một chương trình được cấy vào não bộ mày mà thôi."

Toàn bộ thế giới của Thẩm Nhược sụp đổ trong tích tắc. Anh nhìn vào đôi bàn tay mình, rồi nhìn sang Phó Cảnh Thâm. Sự thật cuối cùng này quá nghiệt ngã, nó xé nát mọi hy vọng về một tương lai bình yên mà họ vừa nhen nhóm. Nếu anh là một bản sao, vậy tình yêu của anh dành cho Cảnh Thâm là gì? Là thật, hay cũng chỉ là một đoạn mã được lập trình sẵn?

Tiếng kim đồng hồ của quả bom hẹn giờ bắt đầu vang lên "tích tắc, tích tắc" từ phía dưới gầm giường. Thời gian của họ chỉ còn tính bằng giây.