MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMẶT NẠ THỨ 81Chương 7: VẾN VƯƠNG GIỮA HƯ THỰC

MẶT NẠ THỨ 81

Chương 7: VẾN VƯƠNG GIỮA HƯ THỰC

2,625 từ · ~14 phút đọc

Tiếng tích tắc của quả bom hẹn giờ vang lên đều đặn, lạnh lùng, tựa như nhịp đập của một trái tim máy móc đang đếm ngược sự tồn tại của mọi sinh linh trong căn phòng này. Khống khí dường như đặc quánh lại, mùi khói thuốc súng sót lại hòa quyện với mùi gỗ mục và cả mùi vị của sự phản bội đang vây hãm lấy tâm trí Thẩm Nhược. Lời nói của Lâm như một lưỡi dao sắc lẹm, rạch nát lớp màng bảo vệ cuối cùng của linh hồn anh. Anh đứng chôn chân tại chỗ, đôi bàn tay vừa nãy còn tràn đầy quyết tâm giờ đây lại run rẩy không kiểm soát được. Anh nhìn xuống những đường chỉ tay trên lòng bàn tay mình, tự hỏi liệu chúng có phải là những vết hằn tự nhiên hay chỉ là những rãnh nhỏ được khắc bằng laser trên một lớp màng tổng hợp hoàn hảo.

Cảnh Thâm vẫn giữ họng súng bất động bên thái dương Lâm, nhưng cơ vai anh đã căng cứng đến mức cực hạn. Ánh mắt anh không rời khỏi kẻ thù, nhưng sự xao động trong giọng nói đã phản bội lại vẻ ngoài cứng rắn của anh.

“Mày im miệng ngay!” Cảnh Thâm gầm lên, tiếng gầm của một con mãnh thú đang cố bảo vệ thứ quý giá nhất đời mình. “Mày nghĩ mày có thể dùng những lời dối trá rẻ tiền đó để lung lạc chúng tao sao? Thẩm Nhược là người thật, cậu ấy có máu, có nước mắt, có cả những ký ức đau khổ mà một cái máy không bao giờ có thể cảm nhận được!”

Lâm không hề nao núng trước họng súng đen ngòm. Gã nhếch môi, để lộ một nụ cười đầy vẻ đắc thắng của một kẻ đã nắm chắc phần thắng trong tay. Gã nhìn Thẩm Nhược, đôi mắt đầy vẻ thương hại và thích thú, giống như một nhà khoa học đang quan sát phản ứng của vật mẫu trong lồng kính.

“Máu sao? Nước mắt sao? Những thứ đó điều chế trong phòng thí nghiệm quá đơn giản, đội trưởng Phó ạ. Còn ký ức? Chỉ cần một con chip nhỏ cấy vào thùy thái dương, tôi có thể biến cậu ta thành bất cứ ai, kể cả một kẻ mang nỗi hận thù mười năm với gia tộc họ Trần để phục vụ cho kế hoạch của tôi. Thẩm Nhược, mày có nhớ mùi hương của mẹ mày không? Có nhớ giọng nói của cha mày khi ông ấy ôm mày vào lòng không? Thử nhớ lại xem, những hình ảnh đó có phải luôn nhòe nhoẹt và mang một tông màu xanh lét như bị nhiễu sóng không?”

Thẩm Nhược khuỵu xuống. Những mảnh ký ức về người cha tên Thẩm Minh bỗng chốc hiện về. Đúng như lời Lâm nói, mỗi khi anh cố gắng nhớ về quá khứ, những gương mặt ấy luôn mờ ảo, không bao giờ rõ nét như gương mặt của Phó Cảnh Thâm đang ở ngay trước mắt. Anh cảm thấy một cơn đau đầu dữ dội ập đến, như thể có hàng nghìn cây kim đang đâm vào đại não, cố gắng ngăn cản anh truy tìm sự thật. Anh gào lên, hai tay ôm lấy đầu, toàn thân co giật trên sàn nhà lạnh lẽo.

“Nhược! Nhìn tôi này! Đừng nghe hắn!” Cảnh Thâm hốt hoảng, anh không thể rời bỏ vị trí khống chế Lâm, nhưng trái tim anh như đang bị bóp nghẹt khi thấy Thẩm Nhược đau đớn. “Dù mày có nói gì, dù cậu ấy là ai đi chăng nữa, thì tình cảm cậu ấy dành cho tôi là thật! Cái đó không một mã nguồn nào có thể lập trình được!”

“Đáng thương thay cho sự lãng mạn của một cảnh sát.” Lâm liếc nhìn chiếc đồng hồ đếm ngược trên màn hình nhỏ dưới gầm giường, con số đã chuyển sang màu đỏ rực: còn bốn mươi giây. “Cậu có biết tại sao bản sao này lại yêu cậu không? Vì tôi đã lập trình để cậu ta luôn tìm kiếm sự bảo vệ từ một thực thể mạnh mẽ hơn, nhằm mục đích đưa cậu vào bẫy một cách tự nhiên nhất. Tình yêu đó chỉ là một thuật toán tối ưu để dẫn đến cái chết của cậu ngày hôm nay.”

Thẩm Nhược ngẩng đầu lên, nước mắt và mồ hôi đầm đìa trên mặt. Anh nhìn Cảnh Thâm, nhìn vào đôi mắt đang rực cháy sự phẫn nộ và đau xót kia. Trong giây phút cận kề cái chết, giữa những lời dối trá kinh hoàng về thân thế, anh bỗng thấy một sự tĩnh lặng kỳ lạ. Nếu anh là một bản sao, nếu tình yêu này là một thuật toán, vậy tại sao anh lại cảm thấy đau đớn đến nhường này? Nếu tất cả là giả, tại sao ý muốn bảo vệ Cảnh Thâm lại mạnh mẽ hơn cả bản năng sinh tồn?

“Cảnh Thâm... đi đi.” Thẩm Nhược thều thào, giọng anh nghẹn lại. “Hắn nói đúng... tôi là một mối nguy hiểm. Nếu tôi ở bên anh, anh sẽ chỉ gặp họa thôi. Hãy chạy đi, mặc kệ tôi!”

“Không bao giờ!” Cảnh Thâm gầm lên, anh bất ngờ dùng báng súng nện mạnh vào gáy Lâm khiến gã ngất lịm đi. Anh lao đến bên Thẩm Nhược, đôi tay to lớn bao bọc lấy gương mặt đang đầm đìa nước mắt của anh. “Nghe cho kỹ đây, Thẩm Nhược. Cho dù cậu được tạo ra từ đâu, cho dù ký ức của cậu là gì, thì giây phút này, con người đang thở trước mặt tôi đây chính là người tôi yêu. Nếu thế giới này là một vở kịch, thì tôi sẽ là khán giả duy nhất cùng cậu diễn đến màn cuối cùng!”

Con số trên quả bom hiện lên: mười lăm giây.

Cảnh Thâm không hề có ý định chạy thoát một mình. Anh nhanh chóng dùng kỹ năng nghiệp vụ của mình để quan sát quả bom. Nó là một loại bom lỏng phức tạp, chỉ cần cắt sai một sợi dây, toàn bộ khu trọ sẽ biến thành tro bụi trong chớp mắt. Nhưng Cảnh Thâm không hề run sợ. Anh nắm lấy bàn tay của Thẩm Nhược, để những ngón tay của cả hai cùng chạm vào lớp vỏ lạnh lẽo của thiết bị nổ.

“Nhược, giúp tôi. Cậu có đôi mắt quan sát của một thiên tài, hãy nhìn kỹ xem, sợi dây nào đang rung theo tần số của dòng điện chính?”

Thẩm Nhược hít một hơi thật sâu, ép bản thân phải thoát khỏi cơn hoảng loạn của linh hồn để tập trung vào thực tại. Anh nhìn vào mớ dây nhợ chằng chịt. Trong đôi mắt của một diễn viên chuyên quan sát từng chi tiết nhỏ nhất, anh thấy một sợi dây màu xanh lam hơi rung nhẹ, không phải do rung động của sàn nhà, mà là do dòng điện không ổn định chạy qua.

“Màu xanh... sợi dây màu xanh lam phía sau con chip trung tâm.” Thẩm Nhược nói, giọng anh đã trở nên kiên định hơn.

Cảnh Thâm không một chút do dự, anh dùng chiếc dao nhỏ trong bộ dụng cụ đa năng, dứt khoát cắt đứt sợi dây màu xanh.

Con số dừng lại ở 00:01.

Một sự thinh lặng đáng sợ bao trùm. Không có tiếng nổ, không có khói lửa. Chỉ có tiếng thở dốc của hai người đàn ông đang ôm chặt lấy nhau giữa căn phòng tăm tối. Thẩm Nhược gục đầu vào vai Cảnh Thâm, toàn thân anh nhũn ra như một sợi dây đàn vừa được nới lỏng sau khi bị căng đến mức sắp đứt. Cảnh Thâm siết chặt anh vào lòng, hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang khiến Thẩm Nhược cảm thấy mình thực sự đang sống, thực sự có một thực thể tồn tại giữa cuộc đời này.

“Chúng ta sống rồi...” Thẩm Nhược thì thầm, giọng anh lạc đi giữa những tiếng nấc.

“Ừ, chúng ta sống rồi.” Cảnh Thâm hôn lên mái tóc anh, nụ hôn nồng nàn vị của sự tái sinh. “Dù Lâm có nói gì, tôi cũng sẽ tìm ra sự thật về cậu. Tôi sẽ đưa cậu đến phòng thí nghiệm của cảnh sát quốc tế, chúng ta sẽ lột trần mọi âm mưu của The Mirror. Cậu không phải là một bản sao, cậu là Thẩm Nhược của tôi.”

Họ dìu nhau đứng dậy. Cảnh Thâm nhanh chóng còng tay Lâm lại, kẻ lúc này đã bắt đầu tỉnh lại nhưng gương mặt vẫn tràn đầy vẻ thù hận. Bên ngoài, tiếng còi xe cảnh sát của đội trọng án đã vang rộn khắp con hẻm. Những người đồng đội của Cảnh Thâm đã ập vào, khống chế hiện trường và đưa Lâm đi.

Trong lúc các nhân viên y tế đang kiểm tra cho Cảnh Thâm, Thẩm Nhược đứng một mình bên cửa sổ căn phòng trọ cũ. Anh nhìn xuống dòng người đang hối hả dưới kia, ánh đèn thành phố lung linh hắt lên gương mặt anh. Một cảm giác hư ảo vẫn còn lởn vởn trong tâm trí. Lời của Lâm về việc anh là một bản sao vẫn là một bóng đen chưa thể xua tan. Nếu thực sự anh không có quá khứ, nếu mẹ anh, cha anh chỉ là những ký ức giả, vậy anh phải định nghĩa mình như thế nào trong tương lai?

Phó Cảnh Thâm bước tới từ phía sau, anh khoác lên vai Thẩm Nhược chiếc áo khoác sĩ quan của mình. Hơi ấm và mùi hương quen thuộc của anh khiến Thẩm Nhược cảm thấy bình tâm hơn.

“Đừng nghĩ về những lời của hắn nữa. Tôi đã ra lệnh cho đội kỹ thuật thu giữ toàn bộ máy chủ của The Mirror tại đây. Chúng ta sẽ có câu trả lời sớm thôi.”

Thẩm Nhược quay lại, nhìn vào đôi mắt đầy sự chở che của Cảnh Thâm. “Cảnh Thâm, nếu sự thật đúng như hắn nói... nếu tôi thực sự chỉ là một sản phẩm của công nghệ, anh có còn nhìn tôi như thế này không?”

Cảnh Thâm mỉm cười, một nụ cười ấm áp như ánh mặt trời buổi sớm mai len lỏi qua làn sương mù. Anh đưa tay vuốt ve đôi má của Thẩm Nhược, lần này không phải để kiểm tra sự thật hay giả, mà là để thể hiện một tình yêu sâu sắc.

“Nhược à, trong thế giới đầy những mặt nạ này, cái gì là thật, cái gì là giả không quan trọng bằng việc chúng ta chọn tin vào điều gì. Với tôi, cậu là người thật nhất mà tôi từng gặp. Bởi vì chỉ có người thật mới biết đau đớn vì người khác, biết hy sinh bản thân vì một công lý mà mình chưa từng được hưởng. Cho dù cậu có được tạo ra bằng cách nào, linh hồn của cậu giây phút này thuộc về chính cậu, và thuộc về tôi.”

Thẩm Nhược không nói gì, anh chỉ nhẹ nhàng tựa đầu vào ngực Cảnh Thâm. Trong không gian của khu lao động nghèo, giữa những mảnh vỡ của một quá khứ không rõ ràng, có một tương lai mới đang dần được viết nên. Nhưng họ không biết rằng, cuộc bắt giữ Lâm chỉ mới là phần nổi của tảng băng trôi. Tổ chức The Mirror không chỉ có một Lâm, và những “bản sao” khác đang nằm sâu trong các bộ máy quyền lực vẫn chưa được đánh thức.

Đêm đó, tại trụ sở cảnh sát, Thẩm Nhược được đưa vào một căn phòng nghỉ đặc biệt. Khi anh chuẩn bị đi ngủ, một viên cảnh sát trẻ bước vào, đưa cho anh một cốc nước ấm.

“Đội trưởng Phó dặn anh hãy nghỉ ngơi thật tốt. Mọi chuyện đã có chúng tôi lo.” Viên cảnh sát nói, nụ cười trên môi anh ta vô cùng thân thiện.

Nhưng khi viên cảnh sát đó quay lưng đi, Thẩm Nhược nhìn thấy ở phía sau gáy anh ta, ngay dưới chân tóc, một vết sẹo nhỏ hình chữ thập — đúng như vết sẹo mà người mẫu Quân đã nhắc đến ở biệt thự họ Trần. Một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng Thẩm Nhược. Anh nhìn xuống cốc nước trên tay, thấy một làn khói trắng nhạt tỏa ra mùi hương của hoa ly — thứ mùi mà anh đã học được là dấu hiệu của thuốc mê liều cao.

Anh lập tức đổ cốc nước vào chậu cây bên cạnh, giả vờ nằm xuống giường và thở đều như đang ngủ say. Qua kẽ mắt, anh thấy viên cảnh sát kia đứng lại ở cửa, quan sát anh một lúc lâu rồi mới đóng cửa lại.

Thẩm Nhược bật dậy ngay khi tiếng bước chân xa dần. Anh biết mình không được phép nghỉ ngơi. The Mirror đã xâm nhập vào tận cơ quan thực thi pháp luật cao nhất. Phó Cảnh Thâm đang gặp nguy hiểm, và lần này, người bảo vệ không phải là Cảnh Thâm, mà chính là anh.

Anh lấy từ trong túi áo ra mảnh giấy nhỏ mà anh đã bí mật lấy được từ người Lâm trong lúc lộn xộn ở phòng trọ. Trên mảnh giấy chỉ có một dãy tọa độ và một cái tên duy nhất: “Dự án Phượng Hoàng”.

Thẩm Nhược hiểu rằng, vở kịch này vẫn chưa hạ màn. Anh không thể chờ đợi sự cứu giúp từ bất kỳ ai nữa. Anh phải tự mình đi vào trung tâm của cơn bão. Anh bắt đầu dùng những dụng cụ hóa trang đơn sơ trong căn phòng nghỉ — một chút phấn rôm, một chiếc kính cận, và cách thay đổi kiểu tóc — để biến mình thành chính viên cảnh sát vừa rồi.

Khi bước ra khỏi phòng, anh đi ngang qua chiếc gương lớn ở hành lang. Anh không còn thấy một bản sao sợ hãi nữa. Anh thấy một chiến binh đang mang trên mình khuôn mặt của kẻ thù để tìm kiếm công lý cho người mình yêu.

“Nếu tôi là một bản sao, tôi sẽ là bản sao khiến các người phải hối hận vì đã tạo ra,” Thẩm Nhược thì thầm với cái bóng của mình.

Anh lặng lẽ bước vào bóng đêm của tòa nhà trụ sở, hướng về phía phòng lưu trữ bằng chứng bí mật, nơi Phó Cảnh Thâm đang một mình thẩm định những tài liệu cuối cùng. Một cuộc săn đuổi mới trong bóng tối chính thức bắt đầu, nơi mà mỗi người đồng nghiệp đều có thể là một sát thủ mang mặt nạ.

Trong khi đó, ở phòng giam số 0, Lâm ngồi xếp chân trên giường, gương mặt thản nhiên như đang chờ đợi một vở diễn mới bắt đầu. Gã nhìn vào camera giám sát, khẽ mấp máy môi như đang nói với một ai đó ở phía bên kia màn hình:

“Hạt giống đã nảy mầm. Hãy chuẩn bị cho sự khởi đầu của Phượng Hoàng.”

Sự liên kết giữa Thẩm Nhược và Phó Cảnh Thâm lúc này không chỉ là tình yêu, mà còn là sợi dây sinh mệnh duy nhất giữa một rừng những gương mặt giả dối. Liệu sự nhạy cảm của một diễn viên có giúp Thẩm Nhược nhận ra ai là thật, ai là giả trong chính những người anh em của Cảnh Thâm? Và bản ngã thực sự của anh sẽ nằm ở đâu khi anh phải liên tục thay đổi mặt nạ để tồn tại trong cái hang cọp đầy rẫy sự phản trắc này?