Bóng đêm bao phủ hành lang trụ sở cảnh sát như một lớp nhung đặc quánh, lạnh lẽo và đầy rẫy sự bất an. Thẩm Nhược nép mình sau góc tường, hơi thở anh khẽ khàng tựa như một làn khói mỏng. Anh nhìn theo bóng dáng viên cảnh sát vừa nãy đang rảo bước về phía phòng làm việc của Phó Cảnh Thâm. Một cảm giác rùng mình chạy dọc sống lưng anh. Vết sẹo hình chữ thập kia, mùi hương hoa ly thoang thoảng kia, tất cả đều là những mảnh ghép rời rạc nhưng lại đang tạo thành một bức tranh khủng khiếp về sự xâm nhập của tổ chức The Mirror.
Trong đầu Thẩm Nhược lúc này, những kỹ năng quan sát của một diễn viên đang hoạt động hết công suất. Anh nhớ lại từng cử chỉ của Phó Cảnh Thâm lúc nãy khi bàn giao Lâm cho đội kỹ thuật. Có điều gì đó không ổn. Cảnh Thâm vốn là người rất nhạy cảm với mùi hương, anh ghét mùi hoa ly vì nó gợi nhớ đến cái chết của Trần Diệc, nhưng lúc nãy khi đi ngang qua viên cảnh sát kia, anh lại không hề có phản ứng gì. Liệu có phải vì anh quá mệt mỏi, hay thực sự người đó không còn là Phó Cảnh Thâm mà anh hằng tin tưởng?
Thẩm Nhược lẩn khuất trong bóng tối, lợi dụng những góc khuất của camera giám sát mà anh đã ghi nhớ từ bản đồ tòa nhà. Anh tiến về phía văn phòng đội trưởng. Qua khe cửa khép hờ, anh thấy một bóng dáng cao lớn đang ngồi tựa lưng vào ghế, gương mặt khuất trong bóng tối của ngọn đèn bàn đang tỏa ra ánh sáng xanh le lói.
“Báo cáo, đối tượng đã uống thuốc và đang ngủ say.”
Viên cảnh sát mang vết sẹo chữ thập đứng nghiêm nghị, giọng nói của hắn không có chút âm sắc nào của tình người. Người ngồi trên ghế xoay lại, ánh sáng hắt lên gương mặt cương nghị của Phó Cảnh Thâm. Nhưng Thẩm Nhược bàng hoàng nhận ra, đôi mắt ấy không hề có sự ấm áp hay nỗi u uất thường thấy. Nó trống rỗng, vô hồn và lạnh lẽo đến đáng sợ.
“Tốt lắm. Chuẩn bị xe. Chúng ta sẽ đưa hắn đến Dự án Phượng Hoàng ngay trong đêm nay. Lâm đã hoàn thành nhiệm vụ thu hút sự chú ý, giờ là lúc hạt giống thực sự được gieo xuống.”
Giọng nói kia... đúng là giọng của Phó Cảnh Thâm, nhưng nhịp điệu lại quá đều đặn, quá máy móc. Thẩm Nhược cảm thấy tim mình như vỡ vụn. Anh muốn lao vào, muốn hét lên tên người đàn ông anh yêu, nhưng lý trí đã giữ anh lại. Nếu người ngồi đó là một bản sao, thì Phó Cảnh Thâm thật sự đang ở đâu? Tại sao chúng có thể tráo đổi một đội trưởng trọng án ngay trong lòng sở cảnh sát chỉ trong vòng vài giờ đồng hồ?
Nghi ngờ và đau đớn như những con sóng dữ dội xô đẩy tâm hồn anh. Thẩm Nhược chợt nhớ đến đoạn đường ống dẫn chất thải hóa học chạy dưới lòng đất của sở cảnh sát mà anh từng đọc trong một kịch bản phim trinh thám trước đây. Anh nhanh chóng lùi lại, hướng về phía khu vực lưu trữ bằng chứng. Nếu có một cuộc tráo đổi, thi thể hoặc người thật chắc chắn phải được vận chuyển qua lối thoát hiểm bí mật này để tránh sự chú ý của các đơn vị khác.
Dọc đường đi, Thẩm Nhược phải liên tục thay đổi dáng đi, cách đánh tay để trông giống một nhân viên trực đêm đang đi kiểm tra định kỳ. Anh đi ngang qua chiếc gương lớn ở sảnh phụ. Lần này, anh không nhìn thấy Thẩm Nhược, cũng không thấy Trần Diệc. Anh thấy một kẻ đang đứng giữa lằn ranh của sự tồn vong, một kẻ mà danh tính đã bị tước đoạt nhưng tình yêu lại đang thôi thúc anh trở thành một người hùng bất đắc dĩ.
Tại khu vực kho bằng chứng, anh nghe thấy tiếng động cơ xe tải nhỏ đang nổ máy rì rầm. Một nhóm người mặc cảnh phục nhưng đeo khẩu trang kín mít đang khiêng một chiếc cáng phủ vải trắng. Thẩm Nhược nấp sau những kiện hàng lớn, nín thở quan sát. Từ dưới lớp vải trắng, một bàn tay buông thõng xuống. Trên ngón tay áp út của bàn tay đó có một vết chai nhỏ — vết chai do việc bóp cò súng quá nhiều năm của Phó Cảnh Thâm.
“Cảnh Thâm!” Thẩm Nhược thầm gọi trong lòng, nước mắt anh suýt chút nữa đã trào ra.
Anh biết mình không thể tay không đối đầu với bọn chúng. Anh cần một thứ vũ khí, một thứ mặt nạ đủ mạnh để đánh lừa cả tổ chức này. Anh quay lại phòng lưu trữ, tìm kiếm trong mớ bằng chứng của vụ án họ Trần. Anh tìm thấy bộ tóc giả và bộ râu mà Lâm từng dùng để hóa trang thành quản gia. Anh nhanh chóng thao tác, biến mình thành một lão già bảo vệ có vẻ ngoài lụ khụ, chậm chạp.
Khi chiếc xe tải bắt đầu chuyển bánh, Thẩm Nhược đã nhanh nhẹn đu mình bám vào gầm xe. Luồng gió lạnh buốt và khói bụi xộc thẳng vào mũi, nhưng anh không quan tâm. Anh phải đi theo bọn chúng, phải biết Dự án Phượng Hoàng là gì và cứu lấy linh hồn của Cảnh Thâm.
Chiếc xe chạy ra khỏi thành phố, hướng về phía bến cảng cũ. Sau hơn hai giờ đồng hồ di chuyển gian khổ, nó dừng lại trước một con tàu cao tốc đang đợi sẵn. Thẩm Nhược buông mình xuống mặt đất lạnh lẽo, lăn vào bụi rậm ven đường. Từ đây, anh thấy bọn chúng đưa chiếc cáng lên tàu. Phía xa trên mặt biển, một hòn đảo biệt lập hiện lên dưới ánh trăng mờ ảo, nơi có những tòa nhà kiến trúc kỳ quái tỏa ra ánh sáng đỏ rực.
Anh không chút do dự, lẻn xuống một chiếc cano nhỏ gắn phía sau tàu cao tốc. Khi con tàu bắt đầu rẽ sóng, Thẩm Nhược cảm thấy như mình đang bước vào một thế giới hoàn toàn khác, nơi mà sự thật và giả dối bị xóa nhòa bởi những công nghệ điên rồ của loài người.
Hòn đảo đón anh bằng cái lạnh tê tái của biển cả và mùi hóa chất nồng nặc. Anh đi sâu vào rừng cây rậm rạp, hướng về phía tòa nhà trung tâm. Tại đây, anh thấy những bảng tên hiệu đề chữ “Viện nghiên cứu tâm lý và sinh học Phượng Hoàng”. Qua những ô cửa kính nhỏ, Thẩm Nhược bàng hoàng khi thấy hàng chục, hàng trăm cái kén thủy tinh giống hệt cái kén anh từng thấy trong giấc mơ. Trong đó là những con người đang trong trạng thái ngủ đông, gương mặt họ đều là những nhân vật có tầm ảnh hưởng trong xã hội.
Anh len lỏi qua hệ thống thông gió, tiến vào khu vực lõi của viện nghiên cứu. Một giọng nói vang lên từ căn phòng thí nghiệm lớn nhất khiến Thẩm Nhược đứng tim.
“Cái tôi của nó rất mạnh. Phải dùng dòng điện cao tần để xóa sạch ký ức cũ trước khi cấy mã nguồn mới vào. Chúng ta không thể để một sai lầm như Thẩm Nhược lặp lại.”
Thẩm Nhược nhìn qua khe hở của ống thông gió. Người đang nói chuyện chính là Lâm, nhưng gã không còn vẻ thảm hại như lúc bị bắt. Gã đứng đó, cung kính trước một người đàn ông mặc áo blouse trắng, tóc bạc trắng đang đứng quay lưng lại.
“Thẩm Nhược không phải là sai lầm. Nó là thành công ngoài mong đợi, chỉ là chúng ta chưa lường hết được sức mạnh của tình cảm tự thân nảy sinh,” người đàn ông kia cất lời.
Giọng nói này... Thẩm Nhược cảm thấy da đầu mình tê dại. Đó chính là giọng của cha anh, Thẩm Minh. Người cha mà anh hằng thương nhớ, người cha mà Cảnh Thâm đã tốn bao công sức để minh oan, giờ đây lại đang đứng ở đây, trong vai trò kẻ kiến trúc sư của cái ác.
“Nhưng thưa giáo sư, Thẩm Nhược đã phản bội. Hắn đã đi cùng Phó Cảnh Thâm,” Lâm lo lắng.
“Nó không phản bội. Nó chỉ đang thực hiện đúng chức năng của một chiếc gương: phản chiếu những gì nó thấy. Khi nó thấy tình yêu, nó sẽ mô phỏng tình yêu. Nhưng khi sự thật này được phơi bày, nó sẽ vỡ nát. Và chính sự vỡ nát đó sẽ tạo ra mã nguồn cảm xúc mạnh nhất cho bản sao của Cảnh Thâm.”
Người đàn ông quay lại. Gương mặt kia đúng là Thẩm Minh, nhưng ánh mắt lại chứa đựng một sự tàn độc và tham vọng không đáy. Thẩm Nhược cảm thấy một sự sụp đổ toàn diện. Mọi thứ anh tin tưởng, mọi lý do khiến anh cố gắng sống sót đến tận bây giờ đều là một lời nói dối vĩ đại. Cha anh không chết vì công lý, ông ta chính là kẻ tạo ra sự bất công.
Phía dưới phòng thí nghiệm, Phó Cảnh Thâm thật sự đang bị trói chặt trên một chiếc ghế điện, dây nhợ chằng chịt trên đầu. Anh đang li bì, gương mặt tái nhợt nhưng đôi lông mày vẫn nhíu lại như đang chiến đấu với một cơn ác mộng khủng khiếp trong tâm thức.
“Bắt đầu đi.” Thẩm Minh ra lệnh.
Một luồng điện bắt đầu chạy qua các ống dẫn, phát ra những tiếng kêu rè rè đầy ám ảnh. Thẩm Nhược không thể đứng nhìn thêm được nữa. Anh biết nếu mình lao xuống, anh sẽ chết chắc. Nhưng nếu không làm gì, linh hồn của Cảnh Thâm sẽ bị xóa sổ mãi mãi.
Anh rút chiếc ổ cứng của Trần Diệc ra. Anh nhớ trong đó có một đoạn mã tự hủy dành cho hệ thống máy chủ của viện nghiên cứu mà anh đã vô tình tìm thấy khi giải mã cùng Cảnh Thâm đêm qua. Anh nhanh chóng đấu nối chiếc ổ cứng vào bảng điều khiển của hệ thống thông gió — nơi kết nối trực tiếp với máy chủ trung tâm.
“Bản sao hay bản thật không quan trọng. Quan trọng là tôi chọn là ai ngày hôm nay,” Thẩm Nhược thì thầm, bàn tay anh nhấn phím khởi động đoạn mã.
Đèn trong phòng thí nghiệm bắt đầu chớp tắt liên tục. Tiếng còi báo động vang lên inh ỏi. Hệ thống máy tính trung tâm của viện nghiên cứu bị quá tải, những vệt lửa điện bắn tung tóe. Thẩm Nhược nhân lúc hỗn loạn, đạp tung tấm lưới thông gió, lao xuống phía dưới.
“Dừng tay lại!” Anh hét lên, họng súng hướng về phía Thẩm Minh.
Thẩm Minh nhìn anh, không hề có vẻ sợ hãi mà ngược lại, ông ta cười một cách trìu mến nhưng đầy ma quái. “Con trai, con đã về đúng lúc lắm. Con chính là mảnh ghép cuối cùng để hoàn thiện Phượng Hoàng.”
“Tôi không phải con của ông! Tôi là Thẩm Nhược, người yêu của Phó Cảnh Thâm!” Anh gào lên, nước mắt giàn giụa nhưng tay súng không hề lung lay.
Lâm định lao tới nhưng đã bị những tia lửa điện từ các kén thủy tinh vỡ tan ngăn lại. Thẩm Nhược nhanh chóng lao đến chỗ Cảnh Thâm, điên cuồng giật bỏ những dây nhợ trên người anh.
“Cảnh Thâm! Tỉnh lại đi! Anh nhìn em này!”
Phó Cảnh Thâm khẽ mở mắt. Trong khoảnh khắc giữa ranh giới của sự xóa mờ ký ức, anh nhìn thấy khuôn mặt của Thẩm Nhược. Một tia sáng của ý chí bùng lên trong đôi mắt anh. Anh nắm lấy tay Thẩm Nhược, giọng nói yếu ớt nhưng chứa đầy sự kiên định:
“Nhược... em thực sự... đã đến...”
Nhưng ngay lúc đó, Thẩm Minh đã nhấn một nút điều khiển trên tay. Một tấm kính cường lực hạ xuống, ngăn cách Thẩm Nhược và Cảnh Thâm với thế giới bên ngoài. Căn phòng bắt đầu bơm đầy khí gây mê.
“Con không thể ngăn chặn được xu thế tất yếu của nhân loại đâu, Nhược ạ. Thế giới này cần những con người hoàn hảo, không có nỗi đau, không có sự sai sót. Con và Cảnh Thâm sẽ là cặp đôi đầu tiên mở đầu cho kỷ nguyên mới.”
Thẩm Nhược cảm thấy phổi mình bắt đầu bỏng rát. Anh nhìn Cảnh Thâm, rồi nhìn cha mình qua lớp kính. Trong giây phút tuyệt vọng, anh chợt nhận ra một lỗ hổng trong hệ thống máy móc của cha mình. Tất cả đều dựa trên sự đồng nhất và hoàn hảo. Nhưng anh... anh là một lỗi sai, một chiếc gương biết đau.
Anh dùng báng súng đập mạnh vào ngực mình, nơi có vết sẹo mổ cũ từ cuộc phẫu thuật của tổ chức. Bên trong đó, Lâm từng nói có cấy một con chip định vị. Nếu anh làm nó đoản mạch bằng cách chạm vào dòng điện cao thế đang rò rỉ dưới chân, toàn bộ hệ thống này sẽ nổ tung từ bên trong.
“Cảnh Thâm, anh phải sống,” Thẩm Nhược thì thầm, anh áp lòng bàn tay mình vào lớp kính, nơi Cảnh Thâm đang nhìn anh tuyệt vọng.
“Không! Nhược! Đừng làm thế!” Cảnh Thâm đập mạnh vào kính, nước mắt anh rơi xuống.
Thẩm Nhược nheo mắt cười, một nụ cười rạng rỡ nhất mà anh từng có. Anh không còn diễn nữa. Đây là chính anh, một Thẩm Nhược dám hy sinh vì tình yêu. Anh đưa tay chạm vào dây điện hở.
Một tiếng nổ chói tai vang lên. Ánh sáng trắng xóa bao trùm tất cả.
Hòn đảo rùng mình trong một cơn địa chấn dữ dội. Những tòa nhà sụp đổ, chìm vào biển lửa.
Dưới làn nước biển lạnh giá, Phó Cảnh Thâm cảm thấy mình bị đẩy ra xa bởi một sức mạnh vô hình. Khi anh ngoi lên mặt nước, hòn đảo chỉ còn là một đống đổ nát rực lửa. Anh gào thét tên Thẩm Nhược trong vô vọng, nhưng chỉ có tiếng sóng biển và tiếng gió rít trả lời anh.
Ngày hôm sau, lực lượng cứu hộ cảnh sát quốc tế ập đến. Họ tìm thấy Phó Cảnh Thâm đang ngồi thất thần trên một mảnh gỗ trôi dạt, trên tay anh siết chặt một mảnh áo của Thẩm Nhược. Toàn bộ tài liệu của Dự án Phượng Hoàng đã bị thiêu rụi, Thẩm Minh và Lâm biến mất không dấu vết trong đống đổ nát.
Phó Cảnh Thâm trở về thành phố như một bóng ma. Anh được thăng chức, được vinh danh là anh hùng phá tan tổ chức tội phạm xuyên quốc gia. Nhưng với anh, linh hồn anh đã ở lại hòn đảo đó cùng với Thẩm Nhược.
Ba tháng sau, tại một triển lãm tranh nhỏ ở ngoại ô, Cảnh Thâm đứng trước một bức tranh vẽ một chàng trai đứng trước gương, nhưng cái bóng trong gương lại đang mỉm cười và đưa tay ra như muốn chạm vào thực tại. Bức tranh không có tên tác giả, chỉ có một dòng chữ nhỏ ở góc dưới: “Dành cho người đã cho tôi thấy khuôn mặt thật.”
Cảnh Thâm cảm thấy tim mình đập mạnh. Anh quay lại nhìn quanh phòng tranh. Giữa đám đông đông đúc, anh thấy một bóng dáng thanh tú đang lặng lẽ bước ra cửa. Chàng trai ấy đội một chiếc mũ sụp xuống, nhưng dáng đi ấy, cách hơi nghiêng đầu mười lăm độ ấy...
Anh lao theo, gọi to: “Thẩm Nhược!”
Chàng trai dừng lại, nhưng không quay đầu. Giọng nói vang lên trầm ấm, chứa đựng một sự tự do mà Cảnh Thâm chưa từng nghe thấy trước đây:
“Đội trưởng Phó, anh có chắc người anh đang gọi là thật không? Hay chỉ là một chiếc gương đang phản chiếu nỗi nhớ của anh?”
Cảnh Thâm bước tới, anh ôm chặt lấy bóng dáng ấy từ phía sau. Hơi ấm này, nhịp tim này... không có máy móc nào có thể tạo ra được.
“Dù là gương hay là thật, chỉ cần là em, anh sẽ không bao giờ buông tay thêm một lần nào nữa.”
Trên cao, bầu trời rực rỡ nắng vàng sau những ngày bão tố. Mặt nạ đã rơi xuống, chỉ còn lại những trái tim chân thành đang tìm về bên nhau giữa cuộc đời đầy những gian dối.