MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMẶT NẠ THỨ 81Chương 9: NHỮNG MẢNH VỠ SAU CƠN BÃO

MẶT NẠ THỨ 81

Chương 9: NHỮNG MẢNH VỠ SAU CƠN BÃO

2,707 từ · ~14 phút đọc

Gió biển thổi thốc qua khe cửa sổ của căn nhà nhỏ nằm chênh vênh trên vách đá ngoại ô, mang theo vị mặn chát của đại dương và cả hơi lạnh của những ký ức chưa kịp ngủ yên. Thẩm Nhược đứng lặng bên khung cửa, đôi mắt đăm đắm nhìn về phía đường chân trời, nơi mà ba tháng trước, một hòn đảo đã biến thành ngọn đuốc khổng lồ thiêu rụi mọi tham vọng điên cuồng của Dự án Phượng Hoàng. Cánh tay phải của anh vẫn còn quấn băng trắng, những vết bỏng do dòng điện cao thế gây ra đang lên da non, ngứa ngáy và nhức nhối, nhưng nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm tháp gì so với cơn địa chấn đang âm ỉ trong lòng.

Phó Cảnh Thâm bước vào phòng, hơi ấm từ tách trà gừng trên tay anh tỏa ra dịu nhẹ, xua tan phần nào cái không khí đặc quánh sự trầm mặc. Anh lặng lẽ đặt tách trà lên bàn, rồi từ phía sau nhẹ nhàng ôm lấy bờ vai gầy guộc của Thẩm Nhược. Cảm giác này thật đến mức khiến Cảnh Thâm nhiều lúc vẫn giật mình tỉnh giấc giữa đêm, phải chạm vào làn da nóng hổi của người kia mới dám tin rằng đây không phải là một giấc mơ được lập trình sẵn.

“Lại đang nghĩ về chuyện đó sao?” Cảnh Thâm thì thầm, cằm anh tựa lên vai Thẩm Nhược, cảm nhận nhịp thở hơi dồn dập của đối phương.

Thẩm Nhược khẽ thở dài, anh xoay người lại, vùi đầu vào lồng ngực vững chãi của Cảnh Thâm. Mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc như một liều thuốc an thần, nhưng giọng nói của anh vẫn vương vất nỗi u uất. “Cảnh Thâm, đôi khi em tự hỏi, nếu em thực sự là một lỗi sai trong chương trình của cha em, thì liệu sự tồn tại này có là một sự lừa dối đối với anh không? Em không có quá khứ để tự hào, cũng chẳng có tương lai để hứa hẹn. Em chỉ là một mảnh gương vỡ cố gắng ghép lại thành hình người.”

Cảnh Thâm siết chặt vòng tay, đôi mắt anh kiên định nhìn thẳng vào Thẩm Nhược. “Nhược, nghe anh nói. Quá khứ là thứ định nghĩa chúng ta đã đi qua những đâu, nhưng hiện tại mới là thứ định nghĩa chúng ta là ai. Anh không yêu một mã nguồn, anh yêu kẻ đã dám chạm vào dây điện cao thế để cứu anh. Anh yêu kẻ đã khóc vì anh dưới tầng hầm bẩn thỉu. Máy móc có thể mô phỏng nụ cười, nhưng chúng không bao giờ biết đau đớn vì một linh hồn khác. Em là thật, hơn bất cứ ai anh từng gặp trên đời này.”

Lời khẳng định của Cảnh Thâm như một ngọn lửa nhỏ sưởi ấm trái tim băng giá của Thẩm Nhược. Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười dù còn đượm buồn nhưng đã bắt đầu có chút ánh sáng của hy vọng. Nhưng sự yên bình ấy chẳng kéo dài được bao lâu khi tiếng chuông điện thoại vệ tinh của Cảnh Thâm vang lên khô khốc trên bàn gỗ.

Đó là số của sở cảnh sát. Cảnh Thâm nhíu mày, anh đã nộp đơn xin nghỉ phép dài hạn sau vụ nổ hòn đảo. Chỉ có những chuyện cực kỳ khẩn cấp mới khiến đồng đội cũ liên lạc với anh qua đường dây bảo mật này. Anh nhấc máy, gương mặt nhanh chóng đanh lại, trở về vẻ sắc lạnh của một đội trưởng trọng án.

“Tôi nghe... Cái gì? Ở ngay văn phòng của Bộ trưởng sao? Được, tôi sẽ đến ngay.”

Cảnh Thâm cúp máy, anh nhìn Thẩm Nhược bằng ánh mắt đầy lo âu. “Nhược, có biến rồi. Một vụ ám sát vừa xảy ra tại văn phòng Bộ trưởng Bộ Nội vụ. Hung thủ đã bị bắt tại trận, nhưng vấn đề là...” Anh ngập ngừng một chút rồi tiếp tục, “Hung thủ có gương mặt và vân tay giống hệt vị Bộ trưởng đó. Một cuộc thanh trừng giữa bản thật và bản sao ngay tại cơ quan quyền lực cao nhất.”

Thẩm Nhược cảm thấy sống lưng lạnh toát. Vậy là Dự án Phượng Hoàng chưa hề kết thúc. Vụ nổ trên đảo chỉ là phá hủy trung tâm sản xuất, còn những “sản phẩm” đã được tung ra thị trường chính trị thì vẫn đang âm thầm hoạt động.

“Anh đi đi,” Thẩm Nhược nói, bàn tay anh siết chặt lấy tay Cảnh Thâm. “Em sẽ đi cùng anh. Đừng bắt em ở lại đây để rồi phải chờ đợi trong vô vọng một lần nữa. Anh biết mà, không ai hiểu tâm lý và hành vi của những bản sao đó hơn em.”

Cảnh Thâm định từ chối vì lo cho sự an toàn của anh, nhưng khi nhìn thấy sự kiên quyết trong đôi mắt Thẩm Nhược, anh biết mình không thể ngăn cản. Họ nhanh chóng rời khỏi căn nhà, lao vào màn đêm của thành phố đang ẩn chứa những con sóng dữ.

Hiện trường vụ án tại văn phòng Bộ trưởng là một cảnh tượng kinh hoàng và kỳ dị. Hai người đàn ông trung niên, mặc cùng một loại vest thủ công đắt tiền, nằm gục cạnh nhau trên tấm thảm đỏ thẩm đẫm máu. Một người bị đâm trực diện vào tim, người kia cầm con dao gây án trên tay nhưng đã tự sát bằng một phát súng vào thái dương. Điều đáng sợ nhất là khi đặt họ cạnh nhau, không ai có thể phân biệt được ai là Bộ trưởng thật, ai là bản sao của The Mirror.

Phó Cảnh Thâm đeo găng tay, lật giở những tài liệu trên bàn làm việc. Thẩm Nhược đứng lùi lại phía sau, anh quan sát từng chi tiết nhỏ nhất trong căn phòng: cách sắp xếp bút trên giá, hướng của những bức ảnh gia đình, và cả mùi hương nước hoa vương vất.

“Cảnh Thâm, nhìn này,” Thẩm Nhược chỉ vào bức ảnh gia đình trên bàn. Trong ảnh, Bộ trưởng đang ôm vợ và con gái, nụ cười của ông rất tự nhiên, nhưng ánh mắt lại hơi nheo lại vì ánh nắng. “Kẻ tự sát có một thói quen mà em nhận ra qua cách hắn cầm con dao. Hắn cầm dao bằng tay trái, nhưng trong tất cả các tài liệu và ảnh chụp, Bộ trưởng đều là người thuận tay phải.”

“Một lỗi nhỏ trong quá trình sao chép ký ức vận động?” Cảnh Thâm lẩm bẩm.

“Không hẳn,” Thẩm Nhược lắc đầu, anh tiến lại gần thi thể kẻ tự sát. “Hắn không phải là bản sao lỗi. Hắn là một kẻ đã 'thức tỉnh'. Anh nhìn vết thương ở thái dương hắn xem, hắn không bắn vào trung tâm não bộ để chết ngay lập tức, hắn bắn vào vị trí đặt con chip kiểm soát. Hắn muốn phá hủy nó trước khi chết.”

Một sự im lặng đáng sợ bao trùm. Nếu những bản sao bắt đầu có ý thức và tìm cách thoát khỏi sự kiểm soát của The Mirror bằng cách cực đoan như ám sát bản thật rồi tự sát, thì xã hội này sẽ rơi vào tình trạng hỗn loạn không thể kiểm soát.

Vừa lúc đó, cửa văn phòng mở ra, một nhóm người mặc thường phục, mang theo thẻ ngành của Cục An ninh Trung ương bước vào. Dẫn đầu là một người đàn ông có phong thái ung dung, gương mặt không chút cảm xúc.

“Đội trưởng Phó, cảm ơn anh đã đến, nhưng từ giờ vụ án này thuộc thẩm quyền của chúng tôi. Anh và... người bạn này nên rời đi.”

Thẩm Nhược nhìn người đàn ông vừa bước vào, đồng tử anh khẽ co rút lại. Anh nhận ra dáng đi đó, cách đặt chân nhẹ nhàng không gây tiếng động, và đặc biệt là dái tai trái có một lỗ nhỏ rất mờ — dấu vết của việc từng đeo khuyên tai đặc trưng của những diễn viên tự do mà anh từng gặp ở khu trọ cũ. Anh rỉ tai Cảnh Thâm thật khẽ: “Hắn không phải người của Cục An ninh. Hắn là người của Lâm.”

Cảnh Thâm không hề biến sắc, anh thong thả cởi găng tay ra. “Tôi hiểu. Nhưng theo đúng quy trình, tôi cần ký biên bản bàn giao hiện trường. Mời anh qua đây ký xác nhận.”

Khi người đàn ông kia tiến lại gần, Cảnh Thâm bất ngờ tung một cú đấm móc khiến hắn ngã gục. Những kẻ đi cùng hắn lập tức rút súng, nhưng Cảnh Thâm đã nhanh hơn, anh kéo Thẩm Nhược nấp sau chiếc bàn gỗ lim dày và nổ súng cảnh cáo.

“Chạy mau, Nhược! Lối cửa sổ!”

Họ lao ra khỏi văn phòng trong tiếng súng nổ chát chúa vang vọng khắp hành lang tòa nhà chính phủ. The Mirror đã ăn sâu vào tận gốc rễ của bộ máy an ninh. Cuộc chiến này không còn là giữa cảnh sát và tội phạm, mà là cuộc chiến giữa những người còn giữ được nhân tính và một tổ chức muốn biến cả thế giới thành một phòng thí nghiệm khổng lồ.

Họ chạy thoát xuống tầng hầm và lấy chiếc xe mô tô của Cảnh Thâm. Tiếng động cơ gầm rú xé tan màn đêm yên tĩnh. Thẩm Nhược ôm chặt lấy eo Cảnh Thâm, gió tạt mạnh vào mặt nhưng tâm trí anh lại đang hoạt động điên cuồng.

“Cảnh Thâm, chúng ta không thể về nhà nữa. Chúng đang truy quét tất cả những ai biết về Dự án Phượng Hoàng.”

“Anh biết. Chúng ta sẽ đến một nơi mà chúng không bao giờ ngờ tới.” Cảnh Thâm hét lên qua tiếng gió.

Nơi đó là một ngôi chùa cổ nằm sâu trên núi, nơi có một sư thầy vốn là bác sĩ pháp y lừng lẫy đã quy y cửa Phật sau khi chứng kiến quá nhiều sự tàn ác của con người. Tại đây, trong ánh đèn dầu hiu hắt, sư thầy nhìn Thẩm Nhược một hồi lâu rồi thở dài.

“Thí chủ mang trong mình một linh hồn lạc lối, nhưng lại có một trái tim nóng hổi. Sự thật mà thí chủ tìm kiếm không nằm ở những con chip hay mã nguồn, mà nằm ở sự lựa chọn của thí chủ đêm nay.”

Sư thầy đưa cho họ một tập hồ sơ cũ mà Cảnh Thâm đã bí mật gửi gắm từ trước. Đó là hồ sơ về Thẩm Minh — cha của Thẩm Nhược. Thẩm Nhược run rẩy mở trang cuối cùng. Không giống như những gì anh thấy trên đảo, trong hồ sơ này có một bức thư viết tay thực sự của Thẩm Minh gửi cho vợ trước khi ông bị bắt cóc.

“Gửi em và Nhược nhỏ bé... Anh đã phát hiện ra điều kinh khủng mà họ đang làm. Họ muốn dùng máu của anh để tạo ra một chủng loại người mới. Nếu một ngày có một kẻ giống hệt anh trở về, em hãy nhìn vào vết bẹo nhỏ trên mu bàn tay trái của nó. Nếu không có vết sẹo do lần anh cứu Nhược khỏi đám cháy năm ba tuổi, thì đó không phải là anh. Nhược à, con phải sống thật tốt, đừng bao giờ để ai cướp mất khuôn mặt của con...”

Nước mắt Thẩm Nhược rơi lã chã trên trang giấy vàng ố. Anh vội vã lật mu bàn tay trái của mình lên. Có một vết sẹo mờ, rất nhỏ, hình vảy cá.

“Vết sẹo này...” Thẩm Nhược nghẹn ngào. “Trên đảo, cha... ý em là kẻ giống cha đã không có vết sẹo này. Hắn là một bản sao!”

Cảnh Thâm ôm lấy anh, sự xúc động trào dâng. “Vậy là cha em thực sự đã chết như một anh hùng mười năm trước. Kẻ trên đảo chỉ là một bản sao được lập trình để thao túng em. Nhược, em là con trai của Thẩm Minh, em là một con người bằng xương bằng thịt, không phải là sản phẩm thí nghiệm của ai cả!”

Sự thật cuối cùng cũng được phơi bày. Thẩm Nhược cảm thấy như một tảng đá nghìn cân vừa được nhấc ra khỏi lồng ngực. Anh không phải là lỗi sai, anh là minh chứng cho tình yêu và sự hy sinh của cha mình. Nhưng niềm vui ấy ngắn chẳng tày gang khi sư thầy vội vã bước vào.

“Có một đoàn xe đang tiến lên núi. Chúng mang theo vũ khí hạng nặng. Các thí chủ hãy đi lối đường mòn phía sau, bần sĩ sẽ ở lại ngăn cản chúng.”

“Không, thầy sẽ gặp nguy hiểm!” Thẩm Nhược phản đối.

“Bần sĩ đã sống đủ lâu để hiểu rằng có những thứ đáng để chết hơn là sống trong dối trá. Đi mau!”

Cảnh Thâm nắm tay Thẩm Nhược, họ lao vào rừng sâu giữa cơn mưa rừng bắt đầu nặng hạt. Phía sau, tiếng súng và tiếng nổ bắt đầu vang lên, xé nát sự thanh tịnh của ngôi chùa. Thẩm Nhược vừa chạy vừa khóc, anh nhận ra rằng để bảo vệ sự thật, đã có quá nhiều người phải nằm xuống.

Họ dừng lại bên một dòng suối chảy xiết. Cảnh Thâm nhìn Thẩm Nhược, ánh mắt anh chứa đựng một quyết định đau đớn.

“Nhược, cầm lấy cái này. Đây là chìa khóa của một ngăn tủ bí mật tại ngân hàng trung ương. Trong đó có chứa toàn bộ danh sách các bản sao đang nắm giữ chức vụ cao. Em phải mang nó đến cho đội trọng án của anh — những người mà anh thực sự tin tưởng.”

“Còn anh?” Thẩm Nhược linh cảm thấy điều gì đó không lành.

“Anh sẽ ở lại thu hút sự chú ý của chúng. Chỉ có anh mới đủ sức cầm chân Lâm. Em phải sống, vì em là bằng chứng duy nhất cho thấy The Mirror có thể bị đánh bại bởi tình người.”

“Không! Anh đã hứa không bao giờ buông tay em mà!” Thẩm Nhược gào lên, ôm chặt lấy Cảnh Thâm.

Cảnh Thâm hôn lên môi anh, một nụ hôn nồng cháy mùi vị của sự biệt ly và tình yêu bất diệt. “Anh không buông tay em, anh đang bảo vệ trái tim của mình. Đi đi, Nhược! Vì anh, vì cha em, và vì tất cả những người đã ngã xuống!”

Cảnh Thâm đẩy Thẩm Nhược xuống sườn dốc dẫn về phía con đường quốc lộ, nơi một người bạn cũ của anh đang đợi sẵn. Thẩm Nhược nhìn lại, thấy bóng dáng Cảnh Thâm đứng hiên ngang giữa màn mưa, khẩu súng trong tay anh rực sáng giữa bóng đêm khi những kẻ truy đuổi ập đến.

“Em sẽ trở lại cứu anh! Đợi em!” Thẩm Nhược hét lên trong gió, giọng anh bị tiếng sấm át đi.

Anh chạy đi, đôi chân rướm máu nhưng ý chí thì cứng cỏi như thép. Anh không còn là một diễn viên đóng vai kẻ khác. Anh là Thẩm Nhược, người mang trên mình sứ mệnh lột trần những chiếc mặt nạ của cả một thời đại.

Trong khi đó, giữa rừng sâu, Phó Cảnh Thâm đối mặt với một kẻ vừa bước ra từ bóng tối. Kẻ đó bỏ chiếc mũ trùm đầu xuống, lộ ra gương mặt giống hệt Phó Cảnh Thâm, nhưng khóe miệng lại nhếch lên một nụ cười quỷ quyệt.

“Chào bản gốc. Đã đến lúc chúng ta hợp nhất làm một rồi.”

Cuộc đối đầu cuối cùng giữa bản thật và bản sao hoàn hảo nhất bắt đầu. Ai sẽ là người bước ra khỏi khu rừng này? Và Thẩm Nhược có kịp thời mang danh sách đó đến nơi an toàn trước khi toàn bộ hệ thống chính trị sụp đổ?

Bầu trời đêm rạch ngang bởi một tia sét khổng lồ, soi sáng hai gương mặt giống hệt nhau đang lao vào nhau với tất cả sự thù hận và khát khao tồn tại. Vở kịch của cuộc đời, giờ đây mới thực sự bước vào hồi kết bi tráng nhất.