MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMẶT NẠ THỨ 81Chương 10: VŨ ĐIỆU TRÊN LƯỠI DAO

MẶT NẠ THỨ 81

Chương 10: VŨ ĐIỆU TRÊN LƯỠI DAO

2,704 từ · ~14 phút đọc

Cơn mưa rừng mỗi lúc một nặng hạt, xối xả trút xuống như muốn gột rửa sạch sẽ những tội ác đang lẩn khuất dưới tán lá rậm rạp. Thẩm Nhược lăn dài xuống sườn dốc, bùn đất bám đầy vào mái tóc và bộ quần áo sũng nước, nhưng cảm giác đau đớn trên da thịt không thể nào sánh được với nỗi kinh hoàng đang gặm nhấm tâm hồn anh. Tiếng súng chát chúa vang lên từ phía sau lưng, mỗi nhịp nổ như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim anh. Phó Cảnh Thâm đang ở đó, một mình đối diện với tử thần, đối diện với chính cái bóng của mình để đổi lấy cơ hội sống sót cho anh.

Thẩm Nhược loạng choạng đứng dậy, bàn tay anh siết chặt chiếc chìa khóa kim loại lạnh lẽo trong túi áo. Anh muốn quay lại, anh muốn hét tên người đàn ông ấy cho đến khi cổ họng rách toác, nhưng lý trí cuối cùng của một kẻ từng bị cuộc đời vùi dập đã ngăn anh lại. Nếu anh chết ở đây, sự hy sinh của Cảnh Thâm sẽ trở nên vô nghĩa. Nếu anh chết ở đây, bóng tối của tổ chức The Mirror sẽ mãi mãi bao phủ lên đất nước này.

"Em sẽ cứu anh... Cảnh Thâm, anh phải đợi em."

Anh lầm bầm như một lời thệ nguyện, đôi mắt đỏ hoe vì nước mắt hòa lẫn nước mưa nhưng ánh nhìn đã trở nên sắc lạnh vô cùng. Thẩm Nhược chạy xuyên qua cánh rừng, hướng về phía con đường quốc lộ nơi ánh đèn pha của một chiếc xe tải cũ đang nhấp nháy theo ám hiệu. Đó là người của đội trọng án, những người ít ỏi còn lại mà Cảnh Thâm tin tưởng tuyệt đối.

Vừa bước lên xe, Thẩm Nhược đã đổ gục xuống ghế, hơi thở đứt quãng. Người lái xe là một viên cảnh sát trẻ tên là Minh, ánh mắt anh ta tràn đầy lo âu khi nhìn thấy tình trạng của Thẩm Nhược.

"Đội trưởng đâu? Tại sao chỉ có một mình anh?" Minh hỏi, giọng run rẩy.

Thẩm Nhược không trả lời ngay, anh nhắm mắt lại, cố ngăn những giọt nước mắt chực trào. "Anh ấy đang cầm chân chúng. Chúng ta không có thời gian để đau buồn. Đưa tôi đến Ngân hàng Trung ương ngay lập tức. Chúng ta phải lấy được danh sách đó trước khi Lâm kịp phong tỏa mọi thứ."

Chiếc xe lao đi trong màn đêm, xé toạc màn mưa trắng xóa. Trong không gian chật hẹp của buồng lái, Thẩm Nhược bắt đầu mở túi đồ nghề hóa trang mà anh luôn mang theo bên mình như một bản năng sinh tồn. Đôi bàn tay vốn dĩ run rẩy của anh bỗng trở nên điêu luyện lạ kỳ khi chạm vào những hộp phấn, những miếng silicon và thuốc nhuộm tóc.

Để vào được kho lưu trữ bí mật của Ngân hàng Trung ương, anh không thể là Thẩm Nhược, cũng không thể là Trần Diệc. Anh phải trở thành một người có quyền truy cập tối cao, người mà hệ thống bảo mật sinh trắc học không thể từ chối. Kẻ đó chính là Thứ trưởng Bộ Tài chính, một người vừa xuất hiện trên bản tin tối nay với gương mặt lạnh lùng đặc trưng. Thẩm Nhược đã quan sát kẻ này rất kỹ qua tivi, từ cách nheo mắt cho đến nếp nhăn nơi khóe miệng.

"Anh thực sự định làm chuyện này sao?" Minh nhìn qua gương chiếu hậu, kinh ngạc khi thấy gương mặt của Thẩm Nhược đang dần biến đổi dưới những lớp hóa trang tinh vi.

"Lâm đã dạy tôi rằng thế giới này chỉ là một sân khấu lớn." Thẩm Nhược trả lời, giọng anh bỗng trầm xuống, mang theo âm sắc quyền uy của vị Thứ trưởng kia. "Vậy thì tôi sẽ cho hắn thấy một diễn viên thực thụ sẽ làm gì khi họ không còn diễn theo kịch bản của đạo diễn nữa."

Khi chiếc xe dừng lại trước cổng Ngân hàng Trung ương, Thẩm Nhược đã hoàn toàn lột xác. Anh bước xuống xe với phong thái đĩnh đạc, bộ vest phẳng phiu (được chuẩn bị sẵn trong xe của đội trọng án) và ánh mắt sắc lẹm khiến lính canh không dám nhìn thẳng.

"Chào Thứ trưởng, ngài đến có việc gì vào giờ này ạ?" Viên đội trưởng an ninh cúi đầu cung kính.

"Có một lệnh kiểm tra đột xuất từ văn phòng Bộ trưởng. Mở kho số 7." Thẩm Nhược đáp lời bằng tông giọng khô khốc, không một chút gợn sóng.

Hệ thống nhận diện gương mặt và võng mạc quét qua. Tim Thẩm Nhược đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, nhưng cơ mặt anh vẫn bất động một cách hoàn hảo. Một tiếng "tít" vang lên, cánh cửa thép dày nặng chậm rãi mở ra. Anh bước vào bên trong, mùi giấy tờ cũ và hơi lạnh từ máy điều hòa phả vào mặt.

Tại ngăn tủ bí mật, Thẩm Nhược tra chìa khóa vào. Bên trong là một tập tài liệu bọc da đen và một ổ cứng mã hóa cấp độ quân sự. Đây chính là "huyết mạch" của The Mirror, danh sách hàng nghìn bản sao đang len lỏi trong mọi ngóc ngách của chính quyền.

Nhưng ngay khi anh vừa cầm lấy tập tài liệu, hệ thống báo động đỏ bỗng nhiên bật sáng. Những vệt đèn laser quét qua khắp căn phòng. Một giọng nói vang lên qua loa phóng thanh, không phải giọng của nhân viên an ninh, mà là giọng của Lâm.

"Mày diễn giỏi lắm, Thẩm Nhược. Nhưng mày quên rằng ta là kẻ đã tạo ra những khuôn mặt đó. Ta biết Thứ trưởng thật đang ở đâu, và kẻ đang đứng trong kho là một bản sao lỗi thời."

Cửa kho thép bị sập xuống, nhốt Thẩm Nhược bên trong. Từ màn hình giám sát, gương mặt của Lâm hiện ra với nụ cười đắc thắng. Phía sau gã, Thẩm Nhược bàng hoàng thấy Phó Cảnh Thâm đang bị trói vào một chiếc ghế, gương mặt anh đầy vết máu, nhưng đôi mắt vẫn nhìn vào ống kính camera như muốn nói điều gì đó với anh.

"Cảnh Thâm!" Thẩm Nhược lao về phía màn hình, đôi bàn tay đập mạnh vào lớp kính bảo vệ.

"Nhìn đi, Thẩm Nhược. Đây là kết cục của những kẻ muốn làm người thật trong một thế giới của những chiếc gương." Lâm lạnh lùng nói. "Mày có hai lựa chọn. Một là nộp lại danh sách và ổ cứng, tao sẽ cho Phó Cảnh Thâm một cái chết êm ái. Hai là giữ lấy chúng, và tao sẽ bắt đầu 'nâng cấp' anh ta thành bản sao trung thành nhất của tao ngay trước mắt mày."

Thẩm Nhược cảm thấy mình như rơi xuống vực thẳm. Sự lựa chọn giữa tình yêu và công lý chưa bao giờ nghiệt ngã đến thế. Anh nhìn vào Phó Cảnh Thâm qua màn hình. Cảnh Thâm bỗng nhiên mấp máy môi. Anh không phát ra âm thanh, nhưng Thẩm Nhược, với kỹ năng đọc khẩu hình của một diễn viên, đã nhận ra thông điệp: "Đừng... nộp... phá hủy... nó..."

Đúng lúc đó, Thẩm Nhược nhận ra một chi tiết kỳ lạ. Phó Cảnh Thâm đang dùng ngón tay gõ nhịp xuống thành ghế gỗ. Một, hai, ba... bốn. Đó là mật mã Morse mà họ từng cùng nhau tìm hiểu trong những đêm ở phòng trọ.

H-E-T-H-O-N-G-G-I-A (Hệ thống giả)

Thẩm Nhược bừng tỉnh. Anh nhìn kỹ lại hình ảnh trên màn hình. Những hạt nhiễu nhỏ li ti xuất hiện ở rìa áo của Cảnh Thâm. Đây không phải là video trực tiếp, đây là một hình ảnh Deepfake được tạo ra để uy hiếp anh. Lâm không hề bắt được Cảnh Thâm trong rừng, hoặc ít nhất, hình ảnh này là một cái bẫy để dụ anh đầu hàng.

Một luồng hy vọng mới bùng lên trong lòng Thẩm Nhược. Anh nhanh chóng dùng ổ cứng vừa lấy được cắm vào cổng thoát dữ liệu của kho lưu trữ. Nếu đây là một trận chiến của các thuật toán, anh sẽ dùng chính "trái tim" của The Mirror để phá nát mạng lưới của chúng.

"Lâm, ông nghĩ tôi là một con rối sao?" Thẩm Nhược đứng thẳng người, đối diện với camera giám sát, giọng nói của anh không còn là của Thứ trưởng, mà là của chính anh, đầy kiêu hãnh và phẫn nộ. "Ông đã dạy tôi cách hóa trang, nhưng ông chưa bao giờ dạy tôi cách khuất phục. Danh sách này sẽ được công khai ngay bây giờ, và toàn bộ cái đế chế rác rưởi của ông sẽ sụp đổ cùng với tôi!"

Anh nhấn phím "Enter". Một thanh trạng thái hiện lên: "Đang tải dữ liệu lên mạng lưới cảnh sát quốc tế... 10%... 20%..."

Lâm ở đầu dây bên kia biến sắc. Gã không ngờ Thẩm Nhược lại quyết đoán đến thế. "Mày điên rồi! Mày sẽ chết trong cái kho đó!"

"Chết như một con người còn hơn sống như một cái bóng của ông!" Thẩm Nhược hét lên.

Bên ngoài cửa kho, tiếng súng nổ vang rền. Đội trọng án của Minh đã bắt đầu tấn công vào Ngân hàng. Khói thuốc súng tràn qua khe cửa. Thẩm Nhược nấp sau những kệ tài liệu, súng trong tay anh sẵn sàng cho cuộc đối đầu cuối cùng.

Bất ngờ, một tiếng nổ lớn khiến cánh cửa thép bị thổi bay một góc. Khói bụi mịt mù. Một bóng người cao lớn lao vào giữa làn đạn. Thẩm Nhược giật mình định nổ súng, nhưng anh khựng lại khi thấy gương mặt quen thuộc ấy.

"Cảnh Thâm!"

Người đàn ông đó không nói lời nào, anh lao tới ôm chặt lấy Thẩm Nhược, che chở cho anh khỏi những mảnh kính vỡ đang bắn tung tóe. Nhưng khi chạm vào vai anh, Thẩm Nhược cảm thấy một sự lạnh lẽo khác thường. Mùi hương trên người này... không phải là mùi gỗ đàn hương. Nó là mùi hóa chất, mùi của phòng thí nghiệm Phượng Hoàng.

Anh đẩy người đàn ông kia ra, nhìn thẳng vào đôi mắt vô hồn ấy. Đây không phải là Cảnh Thâm. Đây chính là bản sao hoàn hảo mà Lâm đã khoe khoang.

"Mày là ai?" Thẩm Nhược lùi lại, họng súng hướng về phía "Cảnh Thâm".

Bản sao kia mỉm cười, một nụ cười rập khuôn đến đáng sợ. "Tôi là người sẽ bảo vệ em, Nhược. Hãy đưa danh sách đây, và chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng một thế giới mới."

Thẩm Nhược cảm thấy một sự ghê tởm tột độ. Hắn dám dùng gương mặt người anh yêu để lừa gạt anh. Anh không hề do dự, bóp cò súng. Viên đạn sượt qua vai bản sao, để lộ lớp màng silicon và những vi mạch điện tử bên dưới.

Cuộc chiến trong kho lưu trữ diễn ra kịch tính. Thẩm Nhược phải đấu tranh với một thực thể có sức mạnh và tốc độ vượt trội. Anh bị đánh văng vào tường, máu chảy từ trán xuống làm mờ mắt. Nhưng chính trong khoảnh khắc cận kề cái chết, anh nhìn thấy một bóng đen khác lẻn vào từ phía sau bản sao.

Một phát súng chuẩn xác xuyên thẳng qua đầu bản sao từ phía sau. Kẻ giả mạo đổ gục xuống, hệ thống điện tử bên trong nổ lách tách.

Đứng ở ngưỡng cửa, dưới ánh sáng của những tia lửa điện, là Phó Cảnh Thâm thật sự. Anh mặc một bộ cảnh phục rách nát, toàn thân đầy máu và vết trầy xước, nhưng đôi mắt anh thì rực cháy một tình yêu bất diệt.

"Nhược... em có sao không?" Cảnh Thâm lao đến, đôi tay run rẩy ôm lấy Thẩm Nhược.

Lần này, Thẩm Nhược không đẩy ra. Anh cảm nhận được nhịp tim dồn dập, cảm nhận được hơi ấm nóng hổi và mùi mồ hôi, mùi máu, mùi của sự sống chân thực nhất. Anh khóc nức nở, vùi đầu vào vai anh. "Em biết... em biết anh sẽ đến mà."

"Danh sách đã được tải lên chưa?" Cảnh Thâm hỏi, anh dìu Thẩm Nhược đứng dậy.

"99%... Xong rồi!" Thẩm Nhược nhìn vào màn hình máy tính.

Cùng lúc đó, trên khắp các phương tiện thông tin đại chúng, trong mọi trụ sở cơ quan chính phủ, danh sách của The Mirror bắt đầu bị phơi bày. Những bản sao đang làm việc bị hệ thống an ninh lập tức nhận diện và khống chế. Đế chế của Lâm đang sụp đổ như một tòa lâu đài cát trước cơn sóng thần của sự thật.

Nhưng Lâm vẫn chưa bỏ cuộc. Gã đã kích hoạt chế độ tự hủy của toàn bộ tòa nhà Ngân hàng Trung ương.

"Chúng ta phải đi ngay!" Cảnh Thâm nắm tay Thẩm Nhược, họ lao ra khỏi kho lưu trữ giữa tiếng nổ vang rền từ các tầng trên.

Trên đường thoát ra, họ gặp phải sự kháng cự cuối cùng của những tay sai của Lâm. Thẩm Nhược và Cảnh Thâm chiến đấu bên nhau, một người là cảnh sát tinh nhuệ, một người là "diễn viên" với những chiêu thức ứng biến không ngờ. Họ như hai nửa của một linh hồn hoàn hảo, bù trừ và bảo vệ cho nhau giữa làn đạn.

Khi họ thoát ra khỏi tòa nhà cũng là lúc nó đổ sụp xuống trong một tiếng nổ chấn động. Khói bụi mù mịt bao phủ cả khu phố. Trong đống đổ nát, Thẩm Nhược nhìn thấy Lâm đang đứng ở phía xa, gương mặt gã biến dạng vì điên cuồng. Gã cầm một thiết bị điều khiển, định nhấn nút cuối cùng.

Nhưng gã không bao giờ có cơ hội đó. Một viên đạn từ phía xa của đội bắn tỉa đã kết thúc cuộc đời của kẻ cầm đầu tổ chức The Mirror. Lâm đổ gục xuống, đôi mắt vẫn mở trừng trừng nhìn về phía Thăng Nhược — tác phẩm hoàn hảo nhất và cũng là kẻ đã phá hủy tất cả của gã.

Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên của ngày mới ló dạng, thành phố bắt đầu một cuộc thanh lọc vĩ đại. Hàng nghìn người bị bắt giữ, sự thật về những bản sao làm rúng động toàn thế giới.

Thẩm Nhược và Phó Cảnh Thâm ngồi bên bờ sông, nơi khởi đầu cho tất cả mọi chuyện. Thẩm Nhược nhìn vào hình bóng mình dưới nước. Anh không còn thấy một kẻ mạo danh nữa. Anh thấy một người đàn ông đã đi qua địa ngục để tìm thấy chính mình.

"Cảnh Thâm, giờ chúng ta làm gì?"

Cảnh Thâm nắm lấy tay anh, mười đầu ngón tay đan chặt vào nhau. "Chúng ta sẽ đi đến một nơi mà không ai quan tâm đến khuôn mặt của chúng ta. Nơi đó, em chỉ cần là Thẩm Nhược, và anh chỉ cần là người đàn ông yêu em."

Thẩm Nhược mỉm cười, một nụ cười thật sự, không cần bất kỳ lớp hóa trang nào. Anh nhận ra rằng, trong thế giới của những chiếc gương, thứ duy nhất không thể bị sao chép chính là trái tim biết yêu thương và hy sinh.

Nhưng giữa lúc yên bình ấy, Thẩm Nhược chợt nhìn thấy trên mu bàn tay mình, vết sẹo hình vảy cá bỗng dưng mờ đi, lộ ra một dòng mã số nhỏ xíu ẩn sâu dưới lớp biểu bì: Phoenix-01.

Anh giật mình, nhưng rồi anh lại mỉm cười, bình thản che vết thương lại. Cho dù anh là ai, cho dù anh được tạo ra như thế nào, anh biết rằng linh hồn mình hiện tại là thuộc về chính mình.

"Đi thôi anh," anh nói, dắt tay Cảnh Thâm bước về phía ánh sáng.

Cuộc hành trình của họ vẫn còn dài, những mảnh vỡ của The Mirror vẫn còn đâu đó, nhưng họ không còn sợ hãi. Bởi vì giờ đây, họ đã biết cách nhìn xuyên qua những chiếc mặt nạ để thấy được linh hồn của nhau.