MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMẶT NẠ THỨ 81Chương 11: NHỮNG VẾT NỨT TRÊN TẤM GƯƠNG PHẲNG

MẶT NẠ THỨ 81

Chương 11: NHỮNG VẾT NỨT TRÊN TẤM GƯƠNG PHẲNG

2,229 từ · ~12 phút đọc

Ánh bình minh mỏng manh như tơ lụa phủ lên mặt sông, nơi những tàn dư của một đêm kinh hoàng vẫn còn vương vất trong làn sương sớm. Thẩm Nhược ngồi bất động trên bãi cỏ tây ven bờ, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay Phó Cảnh Thâm đang đan chặt lấy tay mình. Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa, nhưng sâu trong thâm tâm anh, một nỗi bất an khác lại bắt đầu nhen nhóm. Anh nhìn xuống mu bàn tay, nơi vết sẹo hình vảy cá vừa mới đây thôi còn hiện lên dòng mã số quái dị. Giờ đây, dưới ánh sáng mặt trời, nó chỉ là một vết sẹo nhạt màu, phẳng lặng và vô hại. Nhưng Thẩm Nhược biết, có những thứ một khi đã lộ diện thì không bao giờ thực sự biến mất.

Phó Cảnh Thâm khẽ nhích lại gần, anh quàng tay qua vai Thẩm Nhược, kéo anh vào một cái ôm bảo bọc. Hơi thở của anh nóng hổi, phả vào cổ Thẩm Nhược khiến anh khẽ rùng mình.

"Em đang nghĩ về dòng mã đó sao?" Cảnh Thâm hỏi, giọng anh trầm thấp, mang theo sự thấu hiểu xuyên thấu tâm can.

Thẩm Nhược không giấu giếm, anh khẽ gật đầu, tựa trán vào vai người đàn ông mà anh đã giao phó cả sinh mạng. "Cảnh Thâm, nếu Lâm đã chết, nếu tổ chức đã tan rã, tại sao dòng mã đó lại xuất hiện vào lúc này? Nó giống như một lời nhắc nhở rằng em chưa bao giờ thực sự thoát khỏi sự kiểm soát của bọn họ. Em sợ rằng mình chỉ là một quả bom hẹn giờ đang chờ đợi một bàn tay nào đó nhấn nút."

Cảnh Thâm siết chặt vòng tay hơn, đôi mắt anh kiên định nhìn ra dòng nước trôi lững lờ. "Nhược, nghe anh nói. Cho dù dòng mã đó có ý nghĩa gì, cho dù em được tạo ra từ đâu, thì cái cách em bảo vệ anh trong kho lưu trữ, cái cách em chọn hy sinh bản thân để vạch trần sự thật, đó là hành động của một con người có linh hồn tự do. Máy móc không biết phản kháng dựa trên tình yêu. Anh sẽ không để bất cứ ai chạm vào em thêm một lần nào nữa."

Họ ngồi đó cho đến khi mặt trời lên cao, sưởi ấm những trái tim vừa bước ra từ cõi chết. Nhưng sự yên bình này chỉ là một khoảng lặng ngắn ngủi trước cơn bão mới. Cảnh Thâm hiểu rằng, mặc dù danh sách đã được công khai, nhưng những bản sao cấp cao bị lật tẩy sẽ không dễ dàng buông xuôi. Sự hỗn loạn ngoài kia chỉ mới bắt đầu.

Chiều hôm đó, họ rời khỏi thành phố trên một chiếc xe hơi cũ kỹ mà Minh đã chuẩn bị sẵn. Cảnh Thâm quyết định đưa Thẩm Nhược đến một thị trấn ven biển hẻo lánh, nơi anh có một người bạn cũ từng làm trong ngành pháp y y sinh, người đã rời bỏ hào quang để sống ẩn dật sau một biến cố nghề nghiệp. Người đó tên là Giáo sư Hứa, một kẻ lập dị nhưng sở hữu bộ não thiên tài về cấu trúc gen và thần kinh.

Hành trình kéo dài hơn tám tiếng đồng hồ. Thẩm Nhược ngủ mê mệt trên ghế phụ, trong cơn mơ, anh thấy mình đứng giữa một căn phòng gương vô tận. Trong mỗi tấm gương là một khuôn mặt khác nhau của anh: khi là Thẩm Nhược nghèo khổ, khi là Trần Diệc sang trọng, và đôi khi là một hình hài không rõ nét với dòng mã Phoenix01 rực cháy trên ngực. Một giọng nói vang lên, lạnh lẽo và xa xăm: "Mẫu vật đầu tiên luôn mang trong mình mã gốc của sự hủy diệt."

Anh giật mình tỉnh dậy, mồ hôi vã ra như tắm. Xe đã dừng trước một ngôi nhà gỗ nhỏ nằm chênh vênh trên vách đá, tiếng sóng biển vỗ rì rào bên tai.

"Chúng ta đến nơi rồi." Cảnh Thâm nói, anh lo lắng lau mồ hôi trên trán Thẩm Nhược. "Em lại gặp ác mộng sao?"

"Em không sao. Chỉ là... một chút mệt mỏi thôi." Thẩm Nhược gượng cười, bước xuống xe.

Giáo sư Hứa đón họ bằng một cái nhìn dò xét qua cặp kính dày cộm. Ông ta không chào hỏi xã giao, chỉ nhìn chằm chằm vào Thẩm Nhược như nhìn một kỳ quan sinh học.

"Bước vào đi. Tôi đã nghe cậu Phó kể về 'sản phẩm' của The Mirror. Nhưng tận mắt thấy một bản sao hoàn thiện đến mức này, thực sự là một sự nhục nhã đối với tạo hóa." Hứa nói, giọng ông ta khàn đặc.

Trong căn phòng đầy rẫy những thiết bị thí nghiệm cũ kỹ và mùi hóa chất nồng nặc, Thẩm Nhược được yêu cầu nằm lên chiếc giường sắt. Giáo sư Hứa bắt đầu dùng những máy quét cầm tay lướt qua cơ thể anh. Khi máy quét chạm đến mu bàn tay trái, nó phát ra những tiếng bíp bíp liên hồi, màn hình hiện lên những dòng lệnh màu đỏ chạy dọc như thác đổ.

Gương mặt Giáo sư Hứa bỗng trở nên nghiêm trọng. Ông ta tắt máy, tháo kính ra và nhìn Phó Cảnh Thâm một cách ái ngại.

"Có chuyện gì sao giáo sư?" Cảnh Thâm bước tới, tay anh đặt lên chuôi súng theo bản năng cảnh giác.

"Nó không phải là một dòng mã định danh đơn thuần." Hứa trầm ngâm. "Dòng mã Phoenix01 dưới da cậu ta là một loại chìa khóa mã hóa sinh học. Nó liên kết trực tiếp với nhịp tim và sóng não. Lâm không chỉ tạo ra một bản sao, hắn đã tạo ra một 'trạm phát sóng' sống. Chỉ cần Thẩm Nhược còn sống, một tín hiệu siêu tần số vẫn đang âm thầm gửi đi vị trí và tình trạng của cậu ta về một máy chủ trung tâm nào đó."

Thẩm Nhược cảm thấy lạnh toát cả người. "Vậy nghĩa là... chúng luôn biết em ở đâu sao?"

"Đúng vậy. Và điều tồi tệ hơn là, dòng mã này đang tự tiến hóa. Nó đang bắt đầu xâm nhập vào hệ thần kinh trung ương của cậu. Nếu không được giải mã kịp thời, nó sẽ xóa sạch tính cách hiện tại của cậu để khởi động lại một nhân cách gốc mà bọn chúng đã lập trình sẵn. Đó gọi là quá trình 'Tẩy trắng Phượng Hoàng'."

Phó Cảnh Thâm siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi lên trên cổ. "Ông có thể loại bỏ nó không?"

Giáo sư Hứa thở dài, ông rót một ly rượu mạnh và uống cạn. "Tôi có thể thử. Nhưng cái giá rất đắt. Quá trình giải mã sinh học sẽ khiến hệ thần kinh của Thẩm Nhược chịu một áp lực kinh khủng. Nó giống như việc em phải tự mình đập vỡ từng mảnh gương trong tâm trí để tìm ra bản thể thật. Nếu em không chịu đựng được, em sẽ rơi vào trạng thái thực vật vĩnh viễn."

Thẩm Nhược im lặng nhìn ra cửa sổ, nơi bóng tối của đại dương đang nuốt chửng những tia sáng cuối cùng. Anh biết mình không còn đường lui. Nếu anh không chiến đấu, anh sẽ mất đi chính mình, mất đi tình yêu mà anh vừa tìm thấy.

"Em sẽ làm." Thẩm Nhược nói, giọng anh thanh thản đến lạ kỳ. "Cảnh Thâm, em không muốn sống như một cái bóng thêm một ngày nào nữa. Nếu em phải chết để được là một con người thật sự, em cũng cam lòng."

"Nhược..." Cảnh Thâm ôm lấy gương mặt anh, đôi mắt anh đỏ hoe. "Anh sẽ ở ngay đây. Anh sẽ không để em đi một mình đâu."

Cuộc phẫu thuật thần kinh bắt đầu vào nửa đêm. Trong căn hầm tối của Giáo sư Hứa, chỉ có tiếng máy móc kêu rè rè và nhịp tim đập dồn dập của Thẩm Nhược. Cảnh Thâm ngồi bên cạnh, nắm chặt tay anh không rời.

Khi Giáo sư Hứa đưa những sợi điện cực siêu nhỏ vào vùng thùy thái dương của Thẩm Nhược, anh bắt đầu co giật mạnh. Những ký ức không phải của anh tràn về như một cơn lũ dữ. Anh thấy một đứa trẻ bị nhốt trong lồng kính, anh thấy những gương mặt mờ ảo của các nhà khoa học đang ghi chép. Và rồi, anh thấy một người đàn ông mặc áo blouse trắng, người đó quay lại, gương mặt giống hệt cha anh — Thẩm Minh. Nhưng người đó không nhìn anh bằng sự trì mến, mà bằng một sự điên cuồng của kẻ muốn thay thế Chúa trời.

"Dự án Phượng Hoàng không bao giờ chết... nó chỉ tái sinh..." Giọng nói của người giống cha anh vang vọng trong đầu.

Thẩm Nhược gào lên trong đau đớn. Máu bắt đầu rỉ ra từ mũi và tai anh. Giáo sư Hứa mồ hôi nhễ nhại, đôi tay ông run rẩy điều chỉnh tần số sóng.

"Cậu ta sắp không chịu nổi rồi! Sóng não đang vượt quá giới hạn an toàn!" Hứa hét lên.

"Nhược! Nhìn anh này! Đừng để bọn chúng lôi em đi!" Cảnh Thâm gào lên, anh áp sát mặt mình vào mặt Thẩm Nhược. "Hãy nhớ về buổi chiều trên bờ sông! Nhớ về nụ hôn của chúng ta! Em là Thẩm Nhược! Em là người duy nhất anh yêu!"

Trong bóng tối của tiềm thức, lời nói của Cảnh Thâm như một sợi dây cứu sinh rực sáng. Thẩm Nhược bám chặt lấy nó. Anh dùng tất cả ý chí để đẩy lùi những hình ảnh giả tạo, những đoạn mã đang cố gắng chiếm lấy đại não. Anh thấy mình cầm một cây búa, đập tan từng tấm gương trong căn phòng vô tận kia. Mỗi tấm gương vỡ ra là một nỗi đau, nhưng cũng là một phần gông xiềng bị chặt đứt.

Cuối cùng, một tiếng nổ lách tách vang lên từ thiết bị quét. Dòng mã trên mu bàn tay Thẩm Nhược bỗng nhiên rực sáng rồi lặn hẳn, để lại một vết sẹo cháy xém.

Thẩm Nhược đổ gục xuống, hơi thở yếu ớt nhưng đều đặn. Giáo sư Hứa buông dụng cụ xuống sàn, thở phào nhẹ nhõm. "Cậu ta... cậu ta làm được rồi. Sợi dây liên kết đã bị cắt đứt."

Cảnh Thâm ôm lấy Thẩm Nhược, anh khóc như một đứa trẻ. Hạnh phúc vỡ òa sau những giây phút nghẹt thở. Anh biết rằng từ giờ phút này, Thẩm Nhược hoàn toàn thuộc về chính mình.

Sáng hôm sau, Thẩm Nhược tỉnh dậy trong tiếng sóng biển và tiếng chim hải âu. Anh cảm thấy đầu óc mình nhẹ tênh, như thể một tảng đá nghìn cân vừa được nhấc ra khỏi ngực. Anh nhìn xuống mu bàn tay, vết sẹo giờ chỉ còn là một dấu vết mờ nhạt.

Anh bước ra ban công gỗ, nơi Cảnh Thâm đang đứng nhìn về phía chân trời. Cảnh Thâm quay lại, thấy anh, một nụ cười rạng rỡ hiện lên trên gương mặt đầy râu ria sau một đêm không ngủ.

"Chào em, Thẩm Nhược." Cảnh Thâm bước tới, ôm lấy eo anh.

"Chào anh, Cảnh Thâm." Thẩm Nhược đáp lại, nụ hôn của họ nồng nàn vị muối biển và vị của sự tự do.

Nhưng trong khi họ đang tận hưởng giây phút bình yên, Giáo sư Hứa ở trong phòng thí nghiệm bỗng phát hiện ra một điều kinh hoàng. Mặc dù dòng mã của Thẩm Nhược đã bị xóa, nhưng một tín hiệu phản hồi từ máy chủ trung tâm vừa được gửi lại ngay trước khi kết nối bị ngắt.

Tín hiệu đó chỉ có một dòng chữ duy nhất, được mã hóa bằng mật mã mà chỉ những người trong dự án mới hiểu: "Vật chủ 01 đã được tự do. Kích hoạt Phoenix02 - Chế độ săn mồi."

Giáo sư Hứa nhìn ra cửa sổ, nơi Cảnh Thâm và Thẩm Nhược đang hạnh phúc. Ông không nỡ nói cho họ biết rằng, cuộc chiến này không hề kết thúc với cái chết của Lâm. Kẻ thực sự đứng sau The Mirror, kẻ mang khuôn mặt của Thẩm Minh nhưng lại mang trái tim của quỷ dữ, vẫn đang lẩn khuất đâu đó và vừa mới phái đi một sát thủ mới — một bản sao hoàn hảo hơn, tàn nhẫn hơn, và mang trong mình tất cả những kỹ năng của Phó Cảnh Thâm.

The Mirror không bao giờ chấp nhận một tấm gương bị nứt. Chúng sẽ đến để thu hồi, hoặc để đập nát tất cả.

"Hai đứa... hãy chạy đi thật xa." Hứa thì thầm, bàn tay ông run rẩy xóa sạch mọi dấu vết về cuộc phẫu thuật đêm qua.

Bên ngoài, một chiếc cano đen đang rẽ sóng lao về phía vách đá. Trên cano, một người đàn ông có vóc dáng giống hệt Phó Cảnh Thâm đang lắp ráp một khẩu súng bắn tỉa. Hắn nhìn qua kính ngắm, mục tiêu nằm gọn trong hồng tâm chính là trái tim của Thẩm Nhược.

Hắn nhếch môi cười, một nụ cười không có chút hơi ấm của con người. "Vở kịch này... mới chỉ là bắt đầu."