Sương mù buổi sớm trên vách đá như một lớp màn bao phủ lấy ngôi nhà gỗ, che giấu đi những dự cảm bất an đang âm thầm trỗi dậy. Thẩm Nhược đứng bên cửa sổ, bàn tay anh vô thức xoa nhẹ lên vết sẹo cháy xém trên mu bàn tay trái. Cơn đau từ cuộc phẫu thuật giải mã đêm qua đã dịu bớt, nhưng một cảm giác trống rỗng kỳ lạ lại chiếm lấy tâm trí anh. Anh cảm thấy như mình vừa trút bỏ được một lớp da cũ, nhưng lớp da mới ấy lại quá mỏng manh trước những cơn gió lộng của số phận.
Phía sau anh, Phó Cảnh Thâm đang bận rộn chuẩn bị một bữa sáng đơn giản. Tiếng lách tách của lửa trong lò sưởi và mùi thơm của bánh mì nướng tạo nên một viễn cảnh yên bình giả tạo. Cảnh Thâm bước đến, vòng tay ôm lấy eo Thẩm Nhược, cằm tựa lên vai anh.
"Em đang nhìn gì mà thẫn thờ vậy? Giáo sư Hứa nói em cần nghỉ ngơi nhiều hơn." Cảnh Thâm thì thầm, giọng nói của anh đầy rẫy sự cưng chiều.
Thẩm Nhược quay người lại, nhìn vào đôi mắt của người đàn ông anh yêu. Đôi mắt ấy vẫn luôn là bến đỗ an toàn nhất của anh. "Cảnh Thâm, anh có cảm thấy... dường như chúng ta đang ở trong một quả cầu thủy tinh không? Mọi thứ quá đỗi yên tĩnh, đến mức em có thể nghe thấy cả tiếng nứt vỡ của không gian."
Cảnh Thâm khẽ cười, anh hôn lên trán Thẩm Nhược. "Đó chỉ là vì em vừa trải qua quá nhiều chuyện thôi. Ở đây không ai tìm thấy chúng ta đâu. Biển cả sẽ giấu kín mọi dấu vết."
Nhưng đúng lúc đó, một tiếng "tách" nhỏ vang lên từ phía rừng cây rậm rạp phía sau ngôi nhà. Nó cực kỳ khẽ khàng, chỉ như một cành củi khô bị giẫm gãy, nhưng với bản năng của một đội trưởng đội trọng án lâu năm, Cảnh Thâm lập tức căng cứng cơ thể. Anh nhẹ nhàng đẩy Thẩm Nhược ra sau lưng, tay đưa xuống thắt lưng nơi khẩu súng lục luôn được nạp đầy đạn.
"Nhược, vào trong phòng thí nghiệm của Giáo sư Hứa ngay. Khóa chặt cửa lại." Cảnh Thâm ra lệnh, giọng anh đã trở nên đanh thép, không còn chút dịu dàng nào của vài giây trước.
"Cảnh Thâm, có chuyện gì sao?" Thẩm Nhược hốt hoảng, trái tim anh bắt đầu đập loạn nhịp.
"Đi mau!"
Thẩm Nhược vừa kịp chạy vào trong thì một tiếng nổ chát chúa vang lên. Viên đạn bắn tỉa xuyên qua lớp kính cửa sổ, găm thẳng vào chiếc gối nơi Thẩm Nhược vừa tựa đầu lúc nãy. Cảnh Thâm lăn mình xuống sàn nhà, anh nổ súng đáp trả về hướng phát ra viên đạn.
Bên ngoài, Giáo sư Hứa đang hốt hoảng thu dọn những tài liệu quan trọng trong phòng thí nghiệm. "Chúng đến rồi! Tôi đã biết mà, Phoenix02 đã được kích hoạt! Các cậu phải chạy ngay đi!"
"Giáo sư, Phoenix02 là cái gì?" Cảnh Thâm gầm lên giữa những tiếng súng liên hồi.
"Là bản sao của chính cậu!" Giáo sư Hứa hét lớn trong sự tuyệt vọng. "The Mirror đã lấy mẫu gen và dữ liệu não bộ của cậu từ lần cậu bị chúng bắt ở hầm mỏ mười năm trước. Chúng tạo ra một cỗ máy giết người mang khuôn mặt, kỹ năng và cả những ký ức đen tối nhất của cậu. Nó là phiên bản hoàn hảo không có lương tâm!"
Cảnh Thâm sững sờ. Đối diện với một kẻ thù là chuyện bình thường, nhưng đối diện với chính mình lại là một cơn ác mộng kinh hoàng nhất. Anh nhìn ra cửa sổ, giữa làn sương mù, một bóng dáng cao lớn đang lầm lũi tiến lại gần. Người đó mặc bộ đồ tác chiến màu đen, bước đi đĩnh đạc và lạnh lùng. Khi người đó bước vào vùng ánh sáng mờ nhạt, Cảnh Thâm cảm thấy như mình đang nhìn vào một tấm gương soi.
Gương mặt ấy, vóc dáng ấy, thậm chí là cách cầm súng hơi xếch về phía trái cũng giống hệt anh. Kẻ đó chính là Phoenix02.
"Nhược! Chạy đi đường hầm dưới vách đá!" Cảnh Thâm hét lên, anh lao ra khỏi cửa chính để thu hút sự chú ý của sát thủ.
Thẩm Nhược trong phòng thí nghiệm nghe thấy tiếng hét của Cảnh Thâm, lòng anh đau như cắt. Anh không thể bỏ anh lại một mình. Anh vơ lấy một lọ hóa chất dễ cháy trên bàn của Giáo sư Hứa và một chiếc bật lửa. Anh phải làm gì đó.
Trận chiến trên vách đá diễn ra nghẹt thở. Phó Cảnh Thâm thật và bản sao lao vào nhau như hai con mãnh thú. Họ hiểu rõ từng chiêu thức của đối phương, từng kẽ hở trong phòng thủ. Bản sao không nói lời nào, đôi mắt hắn trống rỗng như một vực thẳm sâu hoắm. Hắn tung ra những cú đòn hiểm hóc, vốn là những chiêu thức bí truyền mà chỉ Cảnh Thâm mới biết.
"Mày nghĩ mày có thể thay thế tao sao?" Cảnh Thâm gầm lên khi cả hai đang giằng co bên bờ vực thẳm.
Bản sao bỗng nhiên cất tiếng, giọng nói giống hệt Cảnh Thâm, trầm thấp và vang vọng. "Tôi không thay thế anh. Tôi là phiên bản tốt hơn của anh. Tôi không có điểm yếu. Còn anh, anh có Thẩm Nhược."
Hắn vung chân đá mạnh vào ngực Cảnh Thâm, khiến anh lùi lại sát mép đá. Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Thẩm Nhược từ trong bụi rậm lao ra. Anh ném lọ hóa chất về phía bản sao và bật lửa. Một ngọn lửa bùng lên giữa hai người.
Bản sao bị lửa táp vào mặt, hắn lùi lại một bước. Thẩm Nhược lao đến bên Cảnh Thâm, dìu anh đứng dậy. Nhưng trong khoảnh khắc đó, khói lửa mù mịt và sương mù dày đặc đã khiến mọi thứ trở nên hỗn loạn.
Khi ngọn lửa dịu đi, hai người đàn ông giống hệt nhau cùng đứng đó, cùng thở dốc, cùng nhìn về phía Thẩm Nhược với ánh mắt cầu cứu. Cả hai đều bị thương, quần áo đều rách nát và vấy máu.
"Nhược, là anh đây! Hãy lại đây với anh!" Người đàn ông bên trái nói, giọng đầy tha thiết.
"Đừng nghe hắn, Nhược! Anh mới là thật! Hắn đang cố lừa em!" Người đàn ông bên phải gào lên, đôi mắt đỏ hoe vì đau đớn.
Thẩm Nhược đứng sững lại, khẩu súng trong tay anh run rẩy. Anh nhìn từ người này sang người kia. Không một chút khác biệt. Từ vết sẹo trên trán cho đến nốt ruồi nhỏ nơi vành tai. Anh cảm thấy như bộ não mình đang nổ tung. Làm sao để phân biệt giữa một con người và một cỗ máy đã được nạp đầy ký ức của con người đó?
"Nhược, em có nhớ buổi tối chúng ta ngồi bên bờ sông không? Anh đã hứa sẽ bảo vệ em trọn đời." Người bên trái tiến lại gần một bước.
"Em đừng tin! Bọn chúng đã trích xuất ký ức của anh! Nhược, hãy nhìn vào mắt anh này!" Người bên phải cũng tiến lên.
Thẩm Nhược lùi lại, anh nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm một tia sáng trong bóng tối của trực giác. Anh chợt nhớ lại lời của Giáo sư Hứa: "Nó là phiên bản hoàn hảo không có lương tâm."
Anh mở mắt ra, nhìn vào đôi bàn tay của cả hai. Rồi anh bỗng nhiên mỉm cười, một nụ cười chua chát. Anh hạ họng súng xuống, nhưng không phải hướng về kẻ thù, mà là hướng về phía chính mình.
"Cả hai anh đều nói đúng. Cả hai đều có ký ức của em. Nhưng có một thứ mà chỉ người thật mới có." Thẩm Nhược nói, giọng anh bình tĩnh đến đáng sợ.
Anh đột ngột dùng con dao nhỏ rạch một đường dài trên cánh tay mình. Máu tuôn ra đỏ thẫm. "Cảnh Thâm của em... anh ấy sẽ bao giờ để em tự làm đau mình mà không lao đến ngăn cản ngay lập tức không?"
Ngay giây phút đó, người đàn ông bên phải lao đến như một mũi tên, gương mặt anh biến dạng vì lo lắng, anh quên mất cả việc phòng thủ hay cầm súng. "Nhược! Em làm cái gì vậy? Dừng lại ngay!" Anh xé vạt áo mình, cuống cuồng quấn vết thương cho Thẩm Nhược, nước mắt rơi lã chã.
Trong khi đó, người đàn ông bên trái vẫn đứng yên, đôi mắt hắn hơi nheo lại như đang phân tích hành vi của Thẩm Nhược để tìm ra nước đi tiếp theo. Đó là sự tính toán của một cỗ máy, không phải phản xạ của một trái tim.
"Mày thua rồi." Thẩm Nhược thì thầm, anh nhìn về phía người đàn ông bên trái.
Bản sao nhận ra mình đã bị lộ, hắn lập tức rút súng. Nhưng Cảnh Thâm thật đã nhanh hơn. Từ tư thế đang quỳ quấn vết thương cho Thẩm Nhược, anh xoay người nổ súng. Viên đạn xuyên qua ngực bản sao.
Kẻ giả mạo đổ gục xuống, nhưng thay vì máu đỏ, một dòng chất lỏng màu xanh nhạt chảy ra từ vết thương, hòa cùng những tia điện nhỏ li ti lách tách. Hắn nhìn Thẩm Nhược lần cuối, nụ cười trên môi hắn vẫn vẹn nguyên vẻ máy móc tàn nhẫn trước khi hoàn toàn tắt lịm.
Thẩm Nhược gục vào lòng Cảnh Thâm, toàn thân anh run rẩy. "Em xin lỗi... em phải làm thế..."
Cảnh Thâm ôm chặt lấy anh, hôn lên mái tóc anh. "Anh biết, cảm ơn em đã nhận ra anh. Nếu không có em, anh đã lạc mất chính mình trong tấm gương kia rồi."
Họ chưa kịp định thần thì Giáo sư Hứa chạy đến, gương mặt ông tái mét. "Mau đi đi! Bản sao này chỉ là tiên phong thôi! Tín hiệu của nó đã gửi về trung tâm. Một đội đặc nhiệm của The Mirror đang trên đường đến đây bằng trực thăng!"
Họ lao xuống con đường mòn dẫn ra biển. Giáo sư Hứa đưa họ đến một hang động ngầm dưới vách đá, nơi có một chiếc tàu ngầm mini được ngụy trang kỹ lưỡng.
"Đây là lối thoát duy nhất. Nó sẽ đưa các cậu ra hải phận quốc tế. Ở đó sẽ có người của tổ chức bí mật chống lại The Mirror tiếp ứng." Hứa đẩy họ vào trong.
"Còn giáo sư?" Thẩm Nhược hỏi.
"Tôi đã sống đủ lâu rồi. Tôi phải ở lại để xóa sạch đống dữ liệu này. Đừng để cái chết của tôi và sự hy sinh của cha cậu trở nên vô ích." Giáo sư Hứa mỉm cười, một nụ cười thanh thản rồi kích hoạt khối thuốc nổ trong phòng thí nghiệm.
Một tiếng nổ lớn làm rung chuyển cả vách đá. Ngôi nhà gỗ và tất cả những bí mật kinh hoàng chìm trong biển lửa. Chiếc tàu ngầm nhỏ bé từ từ lặn xuống làn nước biển lạnh lẽo, mang theo hai linh hồn đang nương tựa vào nhau giữa cơn bão tố của thời đại.
Bên trong không gian chật hẹp của con tàu, Thẩm Nhược tựa đầu vào vai Cảnh Thâm. Anh nhìn qua ô cửa kính nhỏ, thấy ánh lửa phía trên mặt nước dần mờ đi.
"Cảnh Thâm, anh có nghĩ chúng ta sẽ thực sự được tự do không?"
Cảnh Thâm nắm chặt tay anh, bàn tay anh ấm áp và thực tế hơn bao giờ hết. "Tự do không phải là không có kẻ thù, Nhược ạ. Tự do là khi chúng ta biết mình là ai và chúng ta thuộc về ai. Cho dù thế giới ngoài kia có bao nhiêu bản sao, có bao nhiêu âm mưu, thì tình yêu này là thứ duy nhất chúng không bao giờ nhân bản được."
Thẩm Nhược mỉm cười, anh nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp tim của Cảnh Thâm đang đập đều đặn bên tai. Anh nhận ra rằng, dù anh có là Phoenix01 hay bất cứ thứ gì đi chăng nữa, thì sự thật duy nhất tồn tại chính là cảm xúc này.
Tuy nhiên, ở một nơi xa xôi, trong một căn phòng tối đầy màn hình radar, một người đàn ông mặc áo blouse trắng đang quan sát chấm đỏ di động trên bản đồ. Gương mặt ông ta hiện ra dưới ánh sáng xanh của máy tính — đó chính là Thẩm Minh. Ông ta không hề tức giận trước sự thất bại của Phoenix02. Ngược lại, ông ta mỉm cười hài lòng.
"Dữ liệu cảm xúc đã được thu thập đầy đủ. Sự đồng cảm của Thẩm Nhược và bản năng bảo vệ của Cảnh Thâm... đó mới chính là chìa khóa để tạo ra Phượng Hoàng tối thượng."
Ông ta nhấn một nút trên bàn phím. Trên màn hình hiện ra hàng ngàn cái kén thủy tinh mới, và bên trong mỗi cái kén đó, là một hình hài đang dần hình thành, mang gương mặt của cả Thẩm Nhược và Phó Cảnh Thâm hòa quyện vào nhau.