MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMẶT NẠ THỨ 81Chương 13: ĐẢO TĨNH LẶNG VÀ TIẾNG VỌNG CỦA MÁU

MẶT NẠ THỨ 81

Chương 13: ĐẢO TĨNH LẶNG VÀ TIẾNG VỌNG CỦA MÁU

2,732 từ · ~14 phút đọc

Con tàu ngầm mini chao nghiêng giữa dòng hải lưu xiết, âm thanh của động cơ rầm rì như tiếng thở dài của một sinh vật bị thương dưới đáy vực thẳm. Trong không gian chật hẹp nồng mùi dầu máy và oxy nhân tạo, Thẩm Nhược tựa đầu vào khuôn ngực vững chãi của Phó Cảnh Thâm. Anh có thể cảm nhận được nhịp tim của Cảnh Thâm đang đập đều đặn dưới lớp áo rách nát, một nhịp đập thực sự, không phải là sự mô phỏng khô khốc của những vi mạch điện tử mà anh vừa đối mặt trên vách đá. Sự im lặng bao trùm lấy họ, chỉ còn tiếng nước vỗ vào mạn tàu nghe như những lời thì thầm của biển cả đang cố gắng xoa dịu những linh hồn vừa đi qua cơn bão.

Thẩm Nhược khẽ nhắm mắt, nhưng hình ảnh kẻ giả mạo có khuôn mặt giống hệt Cảnh Thâm bị bắn hạ vẫn ám ảnh tâm trí anh. Anh sợ hãi khi nhận ra rằng, ranh giới giữa thực và ảo đang mờ dần đi mỗi ngày. Nếu một cỗ máy có thể mang tất cả ký ức của một con người, nếu nó có thể nói những lời yêu thương y hệt, thì điều gì thực sự khiến một linh hồn trở nên duy nhất?

“Đang nghĩ về hắn sao?” Cảnh Thâm lên tiếng, giọng anh khàn đục vì mệt mỏi nhưng vẫn chứa chan sự quan tâm. Anh siết chặt vòng tay, như muốn dùng chính hơi ấm của mình để đánh tan những bóng ma đang vây hãm Thẩm Nhược.

Thẩm Nhược ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của Cảnh Thâm. “Em đang nghĩ, nếu một ngày nào đó em không còn phân biệt được nữa... Nếu một ngày nào đó kẻ đứng trước mặt em hoàn hảo đến mức không cần tính toán, thì em phải làm sao để tìm thấy anh?”

Cảnh Thâm im lặng một lúc, anh đưa bàn tay thô ráp vuốt ve gò má xanh xao của Thẩm Nhược. “Nhược, tình yêu không phải là một bài toán logic. Nó là một loại tần số mà chỉ hai linh hồn cùng nhịp mới bắt được. Cho dù chúng có sao chép đến từng sợi tóc, chúng cũng không bao giờ có được cái cách mà tim anh thắt lại mỗi khi thấy em đau. Đó là bản năng, là định mệnh, không phải là lập trình.”

Con tàu bỗng khựng lại, một tiếng động cơ giảm dần rồi tắt hẳn. Màn hình điều khiển hiện lên dòng chữ xanh mờ: Đã đến tọa độ mục tiêu. Phía ngoài ô cửa kính nhỏ, một rạn san hô khổng lồ mở ra, dẫn lối vào một hang động ngầm tỏa ánh sáng huỳnh quang huyền ảo.

Họ bước ra khỏi tàu, nước biển lạnh ngắt ngập đến thắt lưng. Dẫn đường cho họ là một người đàn ông trung niên với gương mặt cương nghị nhưng mang nhiều vết sẹo lồi lõm — một dấu hiệu của những cuộc phẫu thuật bóc tách chip định vị thất bại.

“Chào mừng đến với Đảo Tĩnh Lặng.” Người đàn ông nói bằng tông giọng trầm ổn. “Tôi là số 09, nhưng mọi người ở đây gọi tôi là Thạch. Các bạn là những người may mắn nhất mà tôi từng tiếp nhận.”

Thẩm Nhược và Cảnh Thâm theo Thạch đi sâu vào lòng hang. Càng đi vào trong, không gian càng mở rộng, hiện ra một thung lũng ngầm được chiếu sáng bởi những bóng đèn năng lượng mặt trời. Ở đó, hàng trăm con người đang sinh hoạt. Có người đang trồng trọt, có người đang dạy học, có người ngồi thẫn thờ nhìn lên vòm hang đá. Điểm chung duy nhất của họ là một sự tĩnh lặng đến gai người, và trên cổ hoặc tay họ đều có những vết sẹo giống như Thẩm Nhược.

Đây là nơi trú ngụ của những bản sao đã “thức tỉnh” — những kẻ đã vượt qua được chương trình gốc để đòi lại quyền làm người. Họ bị xã hội ruồng bỏ, bị The Mirror săn lùng, và chỉ có thể tồn tại trong bóng tối của hòn đảo cô độc này.

“Tại sao lại gọi là Đảo Tĩnh Lặng?” Thẩm Nhược hỏi, anh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng khi đi ngang qua những ánh mắt trống rỗng nhưng đầy u uất của những người xung quanh.

“Vì ở đây, chúng tôi không cần nói để hiểu nhau.” Thạch dừng lại trước một ngôi nhà được dựng bằng gỗ trôi dạt và sắt vụn. “Chúng tôi đều mang trong mình những mảnh vỡ của người khác. Tĩnh lặng là cách duy nhất để không nghe thấy những tiếng gào thét của ký ức vay mượn.”

Thạch dẫn họ vào bên trong ngôi nhà lớn nhất. Ở đó, một người phụ nữ đang đứng quay lưng lại với họ, bà đang quan sát một bản đồ chiến thuật lớn trải trên bàn gỗ. Khi nghe thấy tiếng bước chân, bà chậm rãi quay lại.

Thẩm Nhược bỗng cảm thấy hơi thở mình nghẹn lại. Toàn thân anh run rẩy, khẩu súng trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất. Người phụ nữ trước mặt anh có gương mặt giống hệt mẹ anh — bà Thẩm mà anh hằng thương nhớ, người đã mất trong vụ hỏa hoạn mười năm trước. Từ ánh mắt hiền từ cho đến nốt ruồi nhỏ nơi khóe mắt, mọi chi tiết đều hoàn hảo đến mức khiến trái tim anh thắt lại vì đau đớn.

“Mẹ...?” Thẩm Nhược thều thào, đôi chân anh như không còn sức lực.

Người phụ nữ không lao đến ôm anh. Bà nhìn anh bằng một ánh mắt sắc lạnh, đầy uy quyền và xa cách. “Tôi không phải mẹ cậu, Thẩm Nhược. Tôi là số 00, bản sao đầu tiên của dự án đời đầu. Mọi người ở đây gọi tôi là Phượng. Và tôi là người đã cứu mạng cậu từ xa thông qua Giáo sư Hứa.”

Phó Cảnh Thâm lập tức bước lên phía trước, chắn giữa Thẩm Nhược và người phụ nữ tên Phượng. Anh cảm nhận được sự nguy hiểm tỏa ra từ bà ta — một loại khí chất của kẻ đã đi qua nghìn trùng xác chết để đứng lên làm thủ lĩnh.

“Bà muốn gì ở chúng tôi?” Cảnh Thâm hỏi, giọng anh đầy cảnh giác.

Phượng khẽ nhếch môi, nụ cười của bà không có chút ấm áp nào. “Tôi không muốn gì từ các cậu. Tôi muốn The Mirror phải sụp đổ. Các cậu nghĩ rằng việc công bố danh sách là kết thúc sao? Không, đó chỉ là sự khởi đầu của một cuộc diệt chủng. Các bản sao bị lộ đang bị chính quyền bắt bớ và tiêu hủy như rác thải. The Mirror đang dùng chính cái danh sách đó để thanh trừng những kẻ yếu đuối và chuẩn bị cho một thế hệ mới: thế hệ Phượng Hoàng tối thượng.”

Bà chỉ tay vào Thẩm Nhược. “Cậu là chiếc chìa khóa duy nhất. Dòng mã trong máu cậu không phải để định vị, mà là để đồng bộ hóa. Nếu chúng tôi có được nó, chúng tôi có thể gửi một tín hiệu ghi đè lên tất cả các bản sao trên toàn thế giới, biến họ thành một đội quân trung thành để lật đổ những kẻ đã tạo ra mình.”

“Bà muốn biến họ thành công cụ chiến tranh?” Thẩm Nhược uất nghẹn. “Họ là con người! Họ vừa mới tìm thấy tự do, bà lại muốn trói buộc họ vào một cuộc thảm sát khác sao?”

“Tự do không bao giờ miễn phí, con trai.” Phượng bước lại gần, giọng bà trở nên thâm trầm hơn. “Hoặc là chúng ta giết chúng, hoặc là chúng tiêu hủy chúng ta. Không có con đường thứ ba. Cậu có gương mặt của con trai tôi, có ký ức của nó, vậy cậu có lòng dũng cảm của nó không? Cha cậu, Thẩm Minh, đã hy sinh để giấu đi dòng mã này. Ông ấy muốn nó được dùng để kết thúc nỗi đau này, không phải để cậu chạy trốn và sống cuộc đời hèn nhát với một viên cảnh sát.”

Phó Cảnh Thâm cảm nhận được sự dao động trong hơi thở của Thẩm Nhược. Anh biết Phượng đang dùng đòn tấn công tâm lý vào vết thương sâu nhất của anh. Anh nắm lấy tay Thẩm Nhược, truyền cho anh sức mạnh.

“Chúng tôi không đến đây để tham gia vào cuộc chiến của bà.” Cảnh Thâm đanh thép trả lời. “Chúng tôi chỉ muốn được sống bình thường.”

“Bình thường?” Phượng cười lớn, một tiếng cười đầy mỉa mai. “Nhìn ra ngoài kia đi! Những người kia từng là bác sĩ, giáo viên, là người cha người mẹ yêu thương con cái. Giờ họ là gì? Là những bóng ma. Cậu có thể trốn trên đảo này một tháng, một năm, nhưng The Mirror sẽ tìm đến. Và khi đó, cậu sẽ thấy 'bình thường' là một thứ xa xỉ đến nhường nào.”

Bà quay sang Thạch. “Đưa họ đến khu vực nghỉ ngơi. Cho họ thấy sự tĩnh lặng ở đây được tạo nên từ bao nhiêu máu và nước mắt. Thẩm Nhược, tôi cho cậu ba ngày để suy nghĩ. Sau ba ngày, hoặc cậu giúp chúng tôi kích hoạt tín hiệu, hoặc cậu rời khỏi đây và tự đối mặt với cái chết.”

Suốt đêm đó, Thẩm Nhược không tài nào chợp mắt được. Anh đứng trên ban công đá nhìn ra thung lũng ngầm. Dưới ánh sáng huỳnh quang xanh nhạt, hòn đảo hiện lên như một nghĩa địa của những linh hồn sống. Anh thấy những cặp vợ chồng bản sao đang ôm nhau khóc thầm, thấy những đứa trẻ bản sao đang chơi những trò chơi vô hồn.

“Anh nghĩ bà ta nói đúng không?” Thẩm Nhược hỏi khi Cảnh Thâm bước đến từ phía sau, khoác lên vai anh một chiếc chăn mỏng.

“Bà ta nói đúng về sự nguy hiểm, nhưng bà ta sai về cách giải quyết.” Cảnh Thâm thở dài. “Dùng bạo lực để chống lại bạo lực chỉ tạo ra một vòng lặp không hồi kết. Nếu em giúp bà ta, em sẽ trở thành kẻ kiến tạo ra một loại nô lệ mới, dù là nô lệ dưới danh nghĩa tự do.”

“Nhưng nếu em không làm gì, tất cả những người ngoài kia sẽ chết.” Thẩm Nhược chỉ tay xuống thung lũng. “Họ giống em, Cảnh Thâm. Họ biết đau, biết sợ. Em không thể đứng nhìn họ bị tiêu hủy như những linh kiện lỗi.”

Một sự giằng xé khủng khiếp diễn ra trong lòng Thẩm Nhược. Một bên là lời hứa về một cuộc sống bình yên bên Cảnh Thâm, một bên là trách nhiệm với những đồng loại đang khốn khổ. Và trên hết, gương mặt của Phượng — người mẹ giả mà thật ấy — luôn hiện ra như một lời nhắc nhở về món nợ máu của gia đình anh.

Đến ngày thứ hai, Thẩm Nhược quyết định đi dạo quanh hòn đảo một mình. Anh gặp một cô gái trẻ tên Linh, người có gương mặt giống hệt một nữ diễn viên nổi tiếng vừa tự sát tuần trước. Linh đang ngồi vẽ trên một phiến đá phẳng. Bức tranh của cô không có khuôn mặt, chỉ có những hình khối méo mó và một vệt màu đỏ tươi ở giữa.

“Tại sao cô lại vẽ như vậy?” Thẩm Nhược khẽ hỏi.

Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt cô rực cháy một nỗi hận thù sâu sắc. “Tôi không nhớ mình là ai trước khi vào phòng thí nghiệm. Tôi chỉ nhớ mùi da thịt cháy khét và tiếng cười của những kẻ mặc áo blouse trắng. Họ nói tôi là một tác phẩm nghệ thuật, nhưng họ đối xử với tôi như một con vật. Anh có biết không, ở đất liền, người ta đang ăn mừng vì bắt được những 'kẻ giả mạo' như chúng ta. Họ gọi đó là công lý. Tôi không muốn tự do, tôi muốn họ phải cảm nhận được nỗi đau mà chúng ta đã chịu đựng.”

Thẩm Nhược bàng hoàng. Anh nhận ra hòn đảo này không hề tĩnh lặng như cái tên của nó. Nó là một cái lò áp suất chứa đầy sự phẫn nộ đang chờ ngày bùng nổ. Phượng không chỉ là một thủ lĩnh, bà ta là người đang điều khiển cơn giận dữ đó theo ý mình.

Tối hôm đó, Thẩm Nhược lẻn vào phòng của Phượng. Anh muốn tìm hiểu xem bà ta thực sự là ai. Trong những tập tài liệu cũ kỹ, anh tìm thấy một bức ảnh nhỏ bị ố vàng. Trong ảnh là cha anh — Thẩm Minh, đang đứng cạnh một người phụ nữ trẻ đẹp. Đó chính là mẹ anh, nhưng bên cạnh bà còn có một người phụ nữ khác giống hệt, đang đứng trong lồng kính với mã số 00 trên ngực.

Hóa ra, Phượng chính là bản sao đầu tiên được tạo ra dựa trên mẹ của anh, từ khi bà còn trẻ. Cha anh đã tạo ra bà ta trong một phút yếu lòng khi mẹ anh lâm bệnh nặng. Nhưng sau đó, ông nhận ra sự nguy hiểm của công nghệ này và đã cố gắng tiêu hủy bà ta. Phượng đã trốn thoát, mang theo nỗi hận thù bị chính người tạo ra mình ruồng bỏ.

“Cậu đã thấy rồi đấy.” Giọng nói của Phượng vang lên từ bóng tối sau lưng anh. Bà bước ra, tay cầm một khẩu súng. “Cha cậu yêu mẹ cậu, nhưng ông ta lại coi tôi là rác rưởi. Ông ta đã gieo mầm mống cho sự sụp đổ này, và giờ con trai ông ta sẽ phải hoàn thiện nó.”

“Bà không phải mẹ tôi.” Thẩm Nhược quay lại, ánh mắt anh đầy vẻ cương nghị. “Bà là một con quỷ được tạo ra từ tình yêu sai lầm của cha tôi. Bà không muốn cứu những người ngoài kia, bà chỉ muốn trả thù thế giới đã từ chối bà.”

“Dù là gì đi nữa, cậu vẫn phải giúp tôi.” Phượng cười lạnh. “Cảnh Thâm của cậu đang nằm trong tay tôi. Nếu cậu không bắt đầu quá trình đồng bộ hóa ngay bây giờ, anh ta sẽ là người đầu tiên phải chết trên hòn đảo tĩnh lặng này.”

Thẩm Nhược bàng hoàng. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy Cảnh Thâm đang bị Thạch và những người bản sao khác khống chế. Anh hiểu ra rằng, từ lúc họ bước chân lên hòn đảo này, họ đã rơi vào một cái bẫy còn tinh vi hơn cả The Mirror.

Cuộc chiến giữa các bản sao và con người, giữa quá khứ và tương lai, đang đi đến hồi kết cục. Thẩm Nhược đứng trước máy chủ trung tâm của hòn đảo, bàn tay anh run rẩy đặt lên bảng điều khiển. Một bên là tính mạng của người anh yêu nhất, một bên là vận mệnh của cả một chủng tộc.

Trong giây phút ấy, Thẩm Nhược chợt nhớ đến một chi tiết nhỏ trong cuốn nhật ký của cha mà anh đã đọc được ở nhà Giáo sư Hứa: “Phượng Hoàng chỉ thực sự tái sinh khi nó tự thiêu rụi bản thân.”

Anh nhìn Phượng, rồi nhìn Cảnh Thâm qua lớp kính. Một kế hoạch liều lĩnh hình thành trong đầu anh. Anh không chỉ là một diễn viên đóng vai kẻ khác, anh sẽ là người đạo diễn cho chính cái kết của mình.

“Được, tôi sẽ làm.” Thẩm Nhược nói, giọng anh lạnh băng. “Nhưng hãy nhớ lấy, Phượng, bà đã đánh giá thấp cái mà bà gọi là 'sự đồng cảm' của con người.”

Dòng mã Phoenix−01 bắt đầu rực sáng trên mu bàn tay anh. Tín hiệu bắt đầu được truyền đi, nhưng không phải là lệnh chiến đấu, mà là một thứ khác hoàn toàn. Một thứ sẽ khiến cả hòn đảo này, cả The Mirror và cả tham vọng của Phượng phải vỡ vụn.

Trận chiến thực sự giờ mới bắt đầu, không phải bằng súng đạn, mà bằng sự đấu tranh của một linh hồn muốn thoát khỏi sự định đoạt của những tấm gương.