MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMẶT NẠ THỨ 81Chương 14: LỬA TRẮNG TRONG VỰC THẲM

MẶT NẠ THỨ 81

Chương 14: LỬA TRẮNG TRONG VỰC THẲM

2,372 từ · ~12 phút đọc

Không khí trong căn phòng điều khiển trung tâm của Đảo Tĩnh Lặng đặc quánh mùi ozone và sự căng thẳng cực độ. Những dãy đèn tín hiệu màu xanh huỳnh quang hắt lên gương mặt tái nhợt của Thẩm Nhược, biến anh thành một bức tượng đá sầu thảm giữa một rừng công nghệ vị lai. Phía sau lớp kính cường lực dày, Phó Cảnh Thâm đang bị khống chế bởi Thạch và hai người đàn ông bản sao khác. Ánh mắt Cảnh Thâm rực cháy một nỗi căm hờn nhưng cũng đầy xót xa khi nhìn thấy Thẩm Nhược đang bị ép vào thế đường cùng.

Phượng đứng ngay sau lưng Thẩm Nhược, bàn tay bà ta đặt lên vai anh, hơi lạnh từ những ngón tay ấy xuyên thấu qua lớp áo, như những chiếc móng vuốt của loài chim săn mồi đang tận hưởng chiến thắng.

“Bắt đầu đi, con trai. Hãy để cả thế giới này nghe thấy tiếng gào thét của chúng ta.” Giọng Phượng vang lên bên tai anh, ngọt ngào như mật độc.

Thẩm Nhược hít một hơi thật sâu, đôi bàn tay anh run rẩy đặt lên bảng phím cảm ứng. Dòng mã Phoenix01 trên mu bàn tay trái của anh bắt đầu đập theo nhịp tim, tỏa ra một thứ ánh sáng đỏ rực đầy đe dọa. Anh cảm thấy một luồng dữ liệu khổng lồ đang cố gắng tràn vào não bộ, kết nối anh với hàng triệu sinh thể ngoài kia — những kẻ mang khuôn mặt người nhưng linh hồn đang bị giam cầm trong những dòng lệnh khô khốc.

“Thẩm Nhược! Đừng làm thế! Nếu em làm thế, em sẽ không bao giờ quay lại được nữa!” Tiếng hét của Cảnh Thâm vang vọng qua hệ thống loa, nhưng ngay lập tức bị Thạch dập tắt bằng một cú thúc mạnh vào mạn sườn.

Thẩm Nhược khẽ nhắm mắt lại. Trong bóng tối của tâm thức, anh nhìn thấy hàng ngàn, hàng vạn những tấm gương đang vây quanh mình. Mỗi tấm gương là một bản sao, một cuộc đời bị đánh cắp. Phượng muốn biến họ thành những quân cờ trong cuộc trả thù vĩ đại của bà ta. Nhưng cha anh, Thẩm Minh, người đã tạo ra dòng mã này, thực sự muốn gì? Anh chợt nhớ lại dòng ghi chú cuối cùng trong cuốn nhật ký bị cháy sém: Tự do không phải là phá hủy người khác, mà là tìm thấy chính mình giữa muôn vàn bản sao.

Một ý nghĩ liều lĩnh lóe lên. Thẩm Nhược bắt đầu thao tác với tốc độ kinh hồn. Anh không kích hoạt lệnh chiến đấu War−Command như Phượng yêu cầu. Thay vào đó, anh thâm nhập sâu vào lõi của giao thức đồng bộ hóa, tìm kiếm những hạt nhân ký ức nguyên thủy bị phong tỏa.

“Mày đang làm gì vậy?” Phượng nheo mắt, bà ta bắt đầu nhận thấy những dòng mã trên màn hình chuyển sang màu trắng bạc thay vì màu đỏ rực của sự tàn sát.

“Tôi đang cho họ thấy sự thật.” Thẩm Nhược trả lời, giọng anh không còn run rẩy nữa. Nó trở nên đanh thép, lạnh lùng như mặt hồ đóng băng. “Bà muốn họ là nô lệ của bà, còn tôi muốn họ là chủ nhân của chính mình.”

Ngay lập tức, một làn sóng xung kích dữ liệu tỏa ra từ hòn đảo, xuyên qua các vệ tinh và tràn vào mọi ngóc ngách của mạng lưới TheMirror. Tại đất liền, hàng ngàn bản sao đang bị giam giữ hoặc đang lẩn trốn bỗng nhiên khựng lại. Họ không cầm vũ khí lên. Thay vào đó, họ bắt đầu nhìn vào bàn tay mình, nhìn vào những người xung quanh. Những ký ức bị đánh cắp, những cảm xúc bị vùi lấp dưới lớp băng dày của lập trình bỗng chốc tan chảy. Họ bắt đầu khóc, bắt đầu cười, và bắt đầu nhận ra tên thật của mình.

Trong căn hầm, Phượng gào lên điên cuồng khi thấy kế hoạch của mình sụp đổ. “Mày đã phá hủy mọi thứ! Mày đã giải phóng cho những kẻ yếu đuối đó! Chúng sẽ bị con người giết sạch nếu không có sự chỉ huy của ta!”

Bà ta rút súng, hướng thẳng vào đầu Thẩm Nhược. Nhưng đúng lúc đó, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía cửa phòng giam. Cảnh Thâm, bằng một sức mạnh phi thường phát sinh từ tình yêu và sự tuyệt vọng, đã quật ngã Thạch và đoạt lấy khẩu súng. Anh lao vào phòng điều khiển như một cơn lốc.

“Buông cậu ấy ra!” Cảnh Thâm hét lên, nổ súng vào hệ thống đèn trần khiến căn phòng chìm vào ánh sáng chớp tắt hỗn loạn.

Phượng lùi lại, bà ta nhìn Thẩm Nhược với ánh mắt chứa chan hận thù. “Cả hai chúng mày đều phải chết ở đây!”

Bà ta nhấn một nút đỏ trên bảng điều khiển phụ. “Chế độ tự hủy đã kích hoạt. Hòn đảo này sẽ là mồ chôn của chúng ta.”

Tiếng còi báo động rú lên inh ỏi, mặt đất dưới chân họ bắt đầu rung chuyển dữ dội. Những khối đá từ vòm hang bắt đầu rụng xuống, bụi mù mịt. Phượng cười lớn một cách ma quái rồi lao vào bóng tối của những hành lang ngầm.

Cảnh Thâm lao đến bên Thẩm Nhược, anh ôm chặt lấy anh khi một tảng đá lớn vừa rơi xuống ngay chỗ Thẩm Nhược vừa đứng. “Đi mau! Chúng ta phải thoát ra khỏi đây!”

“Đợi đã, Cảnh Thâm! Những người ngoài kia... họ đang thức tỉnh, họ đang hoảng loạn!” Thẩm Nhược nhìn ra thung lũng ngầm, nơi hàng trăm người đang chạy loạn trong sự sợ hãi.

“Chúng ta không thể cứu tất cả, Nhược! Chúng ta phải sống trước đã!”

Họ chạy qua những hành lang đang sụp đổ, lửa bắt đầu bùng lên từ những đường ống dẫn khí hóa chất bị vỡ. Trong màn khói xám xịt, Thẩm Nhược thấy Linh — cô gái vẽ tranh không mặt — đang ngồi thụp xuống đất, ôm đầu khóc nức nở giữa đám cháy. Anh không thể bỏ mặc cô. Anh giật khỏi tay Cảnh Thâm, lao về phía Linh.

“Nhược! Quay lại!” Cảnh Thâm hét lên, anh buộc phải chạy theo để bảo vệ anh.

Thẩm Nhược đỡ Linh đứng dậy, đôi mắt cô gái lúc này đã có hồn hơn bao giờ hết. “Tôi nhớ ra rồi... tên tôi là An... tôi có một người em trai...”

“Chạy đi An! Hướng về phía cảng ngầm!” Thẩm Nhược đẩy cô gái về phía những người đang di tản.

Đúng lúc đó, từ trong đống đổ nát, Phượng bất ngờ hiện ra như một bóng ma. Trên tay bà ta là một thanh kiếm hẹp — loại vũ khí cận chiến mà các bản sao đời đầu thường sử dụng. Bà ta lao vào Cảnh Thâm với một tốc độ kinh hoàng. Cảnh Thâm buộc phải dùng báng súng để đỡ đòn, tiếng kim loại va chạm vào nhau chát chúa.

“Mày bảo vệ nó sao, viên cảnh sát?” Phượng vừa đánh vừa cười, giọng nói biến dạng giữa tiếng đổ nát. “Nó chỉ là một món đồ chơi bằng nhựa cao cấp của chồng ta thôi! Mày đang yêu một cái xác không hồn!”

“Bà im đi!” Cảnh Thâm gầm lên, anh tung một cú đá mạnh vào bụng Phượng, nhưng bà ta dẻo dai như một con rắn, né tránh và để lại một vết cắt dài trên cánh tay anh.

Thẩm Nhược đứng đó, nhìn người đàn ông anh yêu đang đổ máu vì mình. Anh nhìn thấy sự điên cuồng của Phượng — người mẹ giả mạo mang gương mặt của mẹ thật. Một sự phẫn nộ bùng lên từ sâu thẳm tâm hồn anh. Anh nhặt lấy một thanh sắt nhọn từ đống đổ nát, lao vào cuộc chiến.

“Dừng lại đi Phượng! Bà không phải là mẹ tôi! Bà chỉ là một cơn ác mộng mà tôi sẽ kết thúc ngay bây giờ!”

Sự xuất hiện của Thẩm Nhược khiến Phượng xao nhãng trong tích tắc. Cảnh Thâm tận dụng cơ hội đó, anh nổ súng vào chân bà ta. Phượng ngã quỵ xuống, thanh kiếm rơi khỏi tay. Bà ta nhìn hai người, rồi nhìn lên vòm hang đang sụp đổ, nụ cười trên môi biến thành một vẻ mặt u uất khó tả.

“Thẩm Minh... cuối cùng ông cũng thắng...” Bà ta thào thào, rồi một tảng đá lớn từ trên cao rơi xuống, chôn vùi người phụ nữ mang tất cả nỗi hận thù của dự án đời đầu.

Cảnh Thâm không kịp nhìn lại, anh nắm lấy tay Thẩm Nhược, kéo anh chạy về phía cảng ngầm nơi chiếc tàu ngầm mini đang đợi. Nước biển bắt đầu tràn vào hang động, những tiếng nổ từ các bồn chứa năng lượng làm rung chuyển cả hòn đảo.

Họ lao lên tàu ngay khi những người tị nạn cuối cùng đã thoát ra bằng các cano cứu hộ. Chiếc tàu ngầm mini lướt đi dưới làn nước đục ngầu do bùn đất và sụp đổ. Qua ô cửa kính nhỏ, Thẩm Nhược thấy Đảo Tĩnh Lặng chìm dần vào lòng biển sâu, mang theo tất cả những ký ức kinh hoàng và cả những hy vọng mong manh.

Bên trong tàu, sự im lặng bao trùm. Thẩm Nhược nhìn vào bàn tay mình, vết sẹo Phoenix01 giờ đây đã tắt hẳn ánh sáng, nó chỉ còn là một vệt hồng nhạt như một vết thương đang lên da non. Cảnh Thâm ngồi cạnh anh, anh đang cố băng bó vết thương trên tay bằng một mảnh vải xé ra từ áo.

“Anh có sao không?” Thẩm Nhược khẽ hỏi, anh lấy bộ sơ cứu từ ngăn tủ nhỏ, bắt đầu giúp Cảnh Thâm xử lý vết thương.

Cảnh Thâm nhìn anh, đôi mắt anh chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm nhưng cũng đầy sự tự hào. “Anh không sao. Nhưng Nhược... em có biết em vừa làm gì không? Em đã cho hàng triệu người ngoài kia một cơ hội để sống lại. Em không còn là một bản sao nữa, em là người cứu rỗi họ.”

Thẩm Nhược cúi đầu, một giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay của Cảnh Thâm. “Em không muốn làm người cứu rỗi. Em chỉ muốn chúng ta được bình yên. Nhưng em nhận ra rằng, hòa bình mà không có sự thật thì chỉ là một tấm gương dễ vỡ.”

“Giờ chúng ta đi đâu?” Thẩm Nhược hỏi, ánh mắt anh nhìn ra đại dương mênh mông qua hệ thống radar.

“Đi đến nơi mà cái tên của chúng ta không còn nằm trên bất kỳ danh sách nào nữa.” Cảnh Thâm nắm chặt tay anh. “Anh đã liên lạc được với một nhóm biệt lập ở vùng núi phía Bắc. Họ là những người phản kháng thực sự, không phải bằng bạo lực mà bằng cách lưu giữ sự thật. Chúng ta sẽ đến đó, sống một cuộc đời giản đơn nhất có thể.”

Con tàu lướt đi giữa lòng đại dương bao la. Thẩm Nhược tựa đầu vào vai Cảnh Thâm, anh cảm thấy mệt mỏi rã rời nhưng tâm hồn lại nhẹ nhàng lạ kỳ. Anh đã đập vỡ tấm gương cuối cùng — tấm gương của sự hận thù mang tên Phượng.

Tuy nhiên, khi chiếc tàu ngầm tiến xa khỏi vùng biển của đảo, hệ thống liên lạc vệ tinh bỗng nhiên nhận được một tín hiệu lạ. Nó không phải là một mã lệnh, mà là một tệp âm thanh bị nhiễu nặng. Thẩm Nhược tò mò nhấn nút mở.

Giọng nói của một người đàn ông vang lên, trầm thấp và đầy ám ảnh: “Nhược... con đã làm tốt lắm. Nhưng con nên biết, hòn đảo đó chỉ là một phép thử. Bản sao của mẹ con không phải là kẻ thù thực sự. Kẻ thù thực sự... chính là kẻ đang ngồi cạnh con.”

Thẩm Nhược đứng hình. Anh quay sang nhìn Cảnh Thâm. Cảnh Thâm vẫn đang chăm chú nhìn về phía trước, gương mặt anh cương nghị dưới ánh đèn cabin. Nhưng trong một khoảnh khắc, Thẩm Nhược thấy một tia sáng xanh mờ nhạt lóe lên trong đồng tử của Cảnh Thâm — một thứ ánh sáng mà anh chỉ thấy ở những bản sao cao cấp nhất.

Tim Thẩm Nhược thắt lại. Một sự ngờ vực khủng khiếp bắt đầu len lỏi vào tâm trí. Liệu người đàn ông đã đồng cam cộng khổ với anh suốt thời gian qua, người đã hy sinh cả mạng sống trên vách đá kia... có thực sự là Phó Cảnh Thâm? Hay tất cả chỉ là một màn kịch tinh vi nhất của The Mirror để lấy được mã nguồn tối thượng trong máu anh?

“Cảnh Thâm... anh có nhớ... ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau, anh đã nói gì với em không?” Thẩm Nhược hỏi, giọng anh run rẩy một cách khó nhận ra.

Cảnh Thâm quay lại, nụ cười của anh vẫn ấm áp như thế. “Anh đã nói: 'Cậu diễn dở lắm, nhưng đôi mắt cậu thì không biết nói dối'. Sao em lại hỏi thế?”

Câu trả lời hoàn toàn chính xác. Nhưng Thẩm Nhược không thấy nhẹ lòng. Anh biết rằng với The Mirror, ký ức có thể được cấy ghép hoàn hảo. Anh nhìn xuống bàn tay mình, rồi lại nhìn sang Cảnh Thâm. Một cuộc chiến mới, tinh vi hơn và đau đớn hơn, vừa mới bắt đầu ngay trong không gian chật hẹp này.

Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười mà anh đã học được từ những ngày còn là diễn viên. “Không có gì, em chỉ muốn nghe lại giọng anh thôi.”

Con tàu vẫn tiếp tục lao đi trong lòng biển, mang theo hai con người với những bí mật và nỗi hoài nghi đang âm thầm lớn dần. Sự thật là gì, và tình yêu có đủ sức để vượt qua những lập trình tinh vi nhất của công nghệ?

Hành trình đi tìm bản ngã của họ, hóa ra mới chỉ thực sự bắt đầu từ những vết rạn nứt đầu tiên của niềm tin.