MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMẶT NẠ THỨ 81Chương 15: SƯƠNG MÙ TRÊN ĐỈNH CÔ ĐỘC

MẶT NẠ THỨ 81

Chương 15: SƯƠNG MÙ TRÊN ĐỈNH CÔ ĐỘC

3,616 từ · ~19 phút đọc

Con tàu ngầm mini lướt đi âm thầm dưới đáy đại dương, tách biệt hoàn toàn với thế giới ồn ào và đầy rẫy sự lừa lọc phía trên mặt nước. Trong khoang lái chật hẹp, ánh sáng mờ ảo từ bảng điều khiển hắt lên gương mặt của hai người đàn ông, tạo nên những mảng sáng tối đầy suy tư. Thẩm Nhược ngồi đó, đôi mắt đăm đắm nhìn vào màn hình radar, nhưng tâm trí anh lại đang bị bủa vây bởi những âm thanh hỗn loạn từ tệp tin âm thanh bí ẩn vừa rồi.

Giọng nói ấy, dù bị nhiễu nặng, vẫn mang một âm sắc quá đỗi quen thuộc, giống như tiếng vọng từ một hang động ký ức mà anh đã cố gắng chôn vùi. "Kẻ thù thực sự... chính là kẻ đang ngồi cạnh con." Câu nói ấy như một mầm bệnh, âm thầm cắm rễ vào trái tim đang rướm máu của anh, khiến mỗi nhịp đập đều mang theo sự hoài nghi buốt giá.

Anh khẽ liếc nhìn Phó Cảnh Thâm. Người đàn ông ấy vẫn vậy, tư thế ngồi thẳng tắp, đôi bàn tay vững chãi đặt trên cần lái, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước. Dưới ánh đèn cabin, những vết sẹo trên gương mặt Cảnh Thâm dường như sâu hơn, kể lại câu chuyện về một cuộc đời đầy rẫy những hy sinh và chiến đấu. Làm sao một con người như vậy có thể là một bản sao? Làm sao những nụ hôn cháy bỏng, những giọt nước mắt lo âu và hơi ấm bao bọc ấy lại có thể là sản phẩm của một quy trình lập trình vô hồn?

"Nhược, em mệt rồi, chợp mắt một lát đi. Chúng ta sẽ đến điểm tập kết trong khoảng bốn tiếng nữa." Cảnh Thâm nói, giọng anh vẫn trầm ấm và dịu dàng như thế, hoàn toàn không có vẻ gì là một kẻ đang che giấu một bí mật khủng khiếp.

Thẩm Nhược khẽ gật đầu, anh tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại nhưng tai vẫn dỏng lên nghe từng nhịp thở của người bên cạnh. Anh đang cố gắng tìm kiếm một kẽ hở, một sự lệch nhịp, một dấu hiệu máy móc dù là nhỏ nhất. Nhưng không có gì cả. Chỉ có tiếng động cơ rầm rì và tiếng hơi thở đều đặn của một con người đang sống.

Hành trình tiếp theo đưa họ rời khỏi biển cả để bắt đầu một cuộc di cư lên vùng núi phía Bắc. Sau khi rời tàu ngầm tại một vịnh nhỏ hoang sơ, họ được tiếp đón bởi một nhóm người mặc áo khoác phong trần, gương mặt họ khắc khổ nhưng đôi mắt rực cháy vẻ thiện lương. Đây là những "Người Giữ Sự Thật", một cộng đồng gồm những nhà khoa học, nhà báo và cả những cựu binh đã đào ngũ sau khi phát hiện ra bộ mặt thật của Dự án Phượng Hoàng.

Họ bắt đầu cuộc hành trình băng rừng vượt thác đầy gian khổ. Vùng núi phía Bắc vào mùa này thường xuyên bị bao phủ bởi sương mù dày đặc. Những tán cây cổ thụ vươn cành lá khẳng khiu như những cánh tay ma quái quờ quạng trong không trung. Thẩm Nhược bước đi giữa màn sương, cảm giác như mình đang lạc bước vào một cõi trung gian, nơi ranh giới giữa thực tại và hư ảo đã bị xóa nhòa.

"Nhược, cẩn thận đoạn đường này trơn lắm." Cảnh Thâm đưa tay ra phía sau, nắm lấy tay Thẩm Nhược để dìu anh qua một khe suối nhỏ.

Bàn tay Cảnh Thâm rất ấm, sự tiếp xúc ấy thường sẽ khiến Thẩm Nhược cảm thấy an tâm, nhưng lúc này, anh lại vô thức rùng mình. Anh nhìn vào mu bàn tay của Cảnh Thâm, nơi có một vết sẹo cũ do mảnh đạn để lại. Anh tự hỏi, liệu The Mirror có thể nhân bản đến cả những vết sẹo không?

Sau hai ngày hành quân, họ đến được một thung lũng được bao bọc bởi những vách đá dựng đứng, nơi có một ngôi làng nhỏ làm từ gỗ và đá. Ở đây, cuộc sống diễn ra chậm rãi và nguyên sơ. Không có internet, không có các thiết bị quét sinh trắc học, chỉ có ánh lửa bập bùng và tiếng đọc sách vang lên vào mỗi buổi tối.

Họ được sắp xếp ở trong một ngôi nhà sàn nhỏ nằm ở rìa làng. Đêm đầu tiên trên vùng núi cao, không gian yên tĩnh đến mức nghe thấy cả tiếng sương rơi trên lá. Cảnh Thâm nhanh chóng nhóm một đống lửa nhỏ giữa gian nhà để sưởi ấm.

"Nhược, từ khi rời đảo, anh thấy em cứ thẩn thờ. Có phải vết thương trên tay lại đau không?" Cảnh Thâm bước đến, ngồi xuống cạnh anh, định cầm lấy bàn tay trái của anh để kiểm tra.

Thẩm Nhược khẽ rụt tay lại, anh gượng cười. "Em không sao, chỉ là không quen với không khí loãng trên này thôi. Cảnh Thâm, anh có bao giờ... anh có bao giờ sợ rằng mình không phải là mình không?"

Cảnh Thâm khựng lại, anh nhìn sâu vào mắt Thẩm Nhược, ngọn lửa từ bếp lò phản chiếu trong đồng tử anh như hai đốm lửa nhỏ. "Tại sao em lại hỏi vậy? Anh là Phó Cảnh Thâm, người đã lớn lên ở cô nhi viện, người đã thề dưới lá cờ cảnh sát, và là người... yêu em. Đó là những điều anh biết chắc chắn hơn bất cứ điều gì trên đời."

"Nhưng nếu tất cả những ký ức đó chỉ là dữ liệu được nạp vào?" Thẩm Nhược không kìm được mà thốt ra, giọng anh run rẩy. "Nếu cả hai chúng ta đều chỉ là những quân cờ trong một trò chơi mà chúng ta không biết luật?"

Cảnh Thâm im lặng hồi lâu. Anh với lấy một thanh củi, khẽ khều vào đống lửa khiến những tàn lửa đỏ hồng bay lên không trung. "Nhược, nếu thực sự anh là một bản sao, nhưng trái tim anh biết đau khi thấy em buồn, biết lo khi thấy em nguy hiểm, và biết đập rộn ràng khi ở bên em... thì bản sao hay bản thật liệu có còn quan trọng? Chúng ta định nghĩa con người bằng nguồn gốc sinh học hay bằng những cảm xúc mà chúng ta dành cho nhau?"

Câu trả lời của Cảnh Thâm quá đỗi chân thành, quá đỗi con người đến mức Thẩm Nhược cảm thấy nghẹn đắng ở cổ họng. Anh muốn tin, anh rất muốn tin người đàn ông này. Nhưng bóng ma của tệp âm thanh kia vẫn không ngừng nhắc nhở anh về sự phản bội.

Sáng hôm sau, khi Cảnh Thâm đi cùng những người đàn ông trong làng vào rừng hái nấm và kiếm củi, Thẩm Nhược quyết định bắt đầu cuộc điều tra của riêng mình. Anh tìm đến ngôi nhà lớn ở giữa làng, nơi được dùng làm thư viện và kho lưu trữ của nhóm "Người Giữ Sự Thật". Ở đó, anh gặp một ông lão tên là Tư, người từng là giám đốc lưu trữ dữ liệu quốc gia trước khi bị The Mirror truy sát.

"Bác Tư, cháu muốn tìm hiểu về các bản mẫu sinh học của Dự án Phượng Hoàng đời đầu." Thẩm Nhược khẽ nói khi nhìn quanh căn phòng đầy những cuộn vi phim và ổ cứng cũ.

Bác Tư nhìn anh qua cặp kính viễn thị, đôi mắt bác đượm vẻ buồn rầu. "Cậu là đứa trẻ của Thẩm Minh phải không? Ta nhận ra cái nét nhìn đó. Cậu muốn tìm gì về Phó Cảnh Thâm?"

Thẩm Nhược giật mình vì sự nhạy bén của ông lão. "Bác biết anh ấy sao?"

"Ta không chỉ biết, ta còn là người đã ký lệnh lưu trữ hồ sơ của cậu ta mười năm trước." Bác Tư chậm rãi đi về phía một chiếc tủ sắt rỉ sét, lấy ra một tập hồ sơ màu vàng ố. "Vào năm đó, sau vụ nổ hầm mỏ, Phó Cảnh Thâm thực sự đã bị thương rất nặng. Anh ta đã cận kề cái chết."

Thẩm Nhược cảm thấy hơi thở mình dồn dập. "Thế rồi sao nữa bác?"

"Trong hồ sơ bệnh viện có một khoảng trống kỳ lạ kéo dài ba tháng. Sau đó, Phó Cảnh Thâm trở lại đơn vị như một kỳ tích, sức khỏe và kỹ năng đều vượt trội hơn trước. Mọi người đều nói đó là nghị lực phi thường của một chiến sĩ công an, nhưng..." Bác Tư ngập ngừng, nhìn Thẩm Nhược một cách đầy ái ngại. "...có một báo cáo bí mật từ một bác sĩ thực tập nói rằng nhịp tim của Phó Cảnh Thâm sau khi trở lại có một tần số ổn định đến mức bất thường, giống như được điều khiển bởi một con chip trợ tim cao cấp của hãng The Mirror."

Trái tim Thẩm Nhược như rơi tõm vào một hố băng sâu thẳm. Những mảnh ghép bắt đầu khớp lại với nhau. Khoảng trống ba tháng, sự hồi phục thần kỳ, kỹ năng chiến đấu hoàn hảo... và cả tia sáng xanh trong mắt mà anh thấy trên tàu ngầm.

Anh cầm lấy tập hồ sơ, đôi bàn tay run rẩy đến mức suýt làm rơi nó. Anh lật qua những trang giấy mô tả vết thương của Cảnh Thâm mười năm trước. Có một tấm ảnh chụp vết sẹo mảnh đạn trên tay. Thẩm Nhược đối chiếu với ký ức của mình về vết sẹo trên tay Cảnh Thâm hiện tại. Chúng giống nhau từng li từng tí. Nhưng có một chi tiết nhỏ: trong tấm ảnh cũ, vết sẹo nằm lệch về phía cổ tay hơn 2mm so với vết sẹo mà anh đã thấy đêm qua.

Sự khác biệt 2mm đó chính là bản án tử cho niềm tin của Thẩm Nhược.

Anh rời khỏi thư viện với những bước chân loạng choạng. Sương mù trên núi lúc này lại kéo đến, dày đặc và lạnh lẽo. Anh đi lang thang như một linh hồn vô định cho đến khi chạm mặt một người đàn ông trung niên đang ngồi đục đẽo gỗ bên hiên nhà. Người đó ngẩng đầu lên, gương mặt bình thản nhưng đôi mắt lại toát lên một vẻ thấu thị kỳ lạ.

"Cậu đang tìm kiếm sự thật, nhưng liệu cậu có đủ can đảm để sống với nó không?" Người đàn ông cất tiếng.

"Ông là ai?" Thẩm Nhược hỏi, giọng anh lạc đi.

"Mọi người gọi tôi là Người Giữ Gương. Tôi không thuộc về phe nào cả. Tôi chỉ ở đây để quan sát sự tan vỡ của những ảo tưởng." Người đàn ông mỉm cười nhạt. "Cậu đang nghi ngờ người đàn ông đã cứu mạng cậu. Nhưng cậu có biết rằng, đôi khi một bản sao lại có thể yêu chân thành hơn cả bản thật không? Bản thật của Phó Cảnh Thâm có thể đã từ bỏ cậu từ lâu, nhưng 'thứ' đang ở bên cạnh cậu lại được lập trình để yêu cậu bằng cả sự tồn tại của nó."

"Ông nói thế nghĩa là sao? Ông biết anh ấy là ai?" Thẩm Nhược lao đến, nắm lấy cổ áo người đàn ông.

"Tôi biết tất cả." Người Giữ Gương không hề né tránh. "The Mirror đã tạo ra một bản sao cao cấp từ Phó Cảnh Thâm thật vào cái ngày anh ta hấp hối trong bệnh viện. Họ đã cấy ghép toàn bộ ký ức, cảm xúc và cả sự trung thành của anh ta vào một cơ thể hoàn hảo hơn. Mục tiêu ban đầu là để giám sát dự án, nhưng có một điều họ không lường trước được: bản sao ấy đã yêu cậu thực lòng, đến mức nó sẵn sàng phản bội lại chính người tạo ra nó để bảo vệ cậu."

Thẩm Nhược buông tay ra, anh cảm thấy buồn nôn. Sự thật này còn cay đắng hơn cả việc bị phản bội. Người anh yêu bấy lâu nay, người là điểm tựa duy nhất của anh, hóa ra lại là một sản phẩm được tạo ra để yêu anh theo đơn đặt hàng, dù cho "nó" đã có ý thức riêng.

"Nhược! Em ở đây sao?"

Giọng nói của Cảnh Thâm vang lên từ phía sau. Thẩm Nhược quay lại, nhìn thấy Cảnh Thâm đang cầm một giỏ nấm rừng, trên gương mặt anh vẫn là nụ cười ấm áp như nắng mùa xuân. Nhưng lúc này, trong mắt Thẩm Nhược, nụ cười ấy bỗng chốc trở nên đáng sợ. Mỗi cử động, mỗi ánh nhìn của Cảnh Thâm đều bị anh mổ xẻ dưới lăng kính của sự thật vừa biết được.

"Anh về rồi à." Thẩm Nhược cố giữ giọng mình thật bình thản, nhưng đôi bàn tay giấu sau lưng đang siết chặt lấy nhau đến mức bật máu.

"Sương xuống lạnh lắm, chúng ta về nhà thôi. Anh sẽ nấu súp nấm cho em." Cảnh Thâm bước tới, định quàng tay qua vai anh.

Thẩm Nhược khẽ né tránh. "Anh về trước đi, em muốn ngồi đây một lát với Người Giữ Gương."

Cảnh Thâm khựng lại, nụ cười trên môi anh hơi héo hắt khi nhìn thấy người đàn ông đang ngồi đục gỗ. Một thoáng lo âu hiện lên trong mắt anh, nhanh đến mức nếu Thẩm Nhược không quan sát kỹ sẽ không thể nhận ra.

"Được, em đừng ngồi lâu quá nhé." Cảnh Thâm quay lưng đi, bóng dáng anh mờ dần trong sương mù.

Người Giữ Gương nhìn theo bóng Cảnh Thâm, rồi quay lại nhìn Thẩm Nhược. "Cậu thấy không? Anh ta sợ hãi. Anh ta biết mình là ai, và anh ta sợ cậu sẽ biết điều đó. Cuộc chiến thực sự không phải là tiêu diệt The Mirror, mà là làm sao để chung sống với một thực tại đã bị bóp méo."

Tối hôm đó, không khí trong ngôi nhà sàn nhỏ trở nên đặc quánh. Thẩm Nhược ngồi nhìn bát súp nấm đang bốc khói, nhưng anh không thể nuốt trôi một miếng nào. Cảnh Thâm ngồi đối diện, anh quan sát Thẩm Nhược với một vẻ mặt đầy u uất.

"Nhược, em đã biết rồi đúng không?" Cảnh Thâm đột nhiên lên tiếng, giọng anh trầm xuống đến mức gần như là tiếng thầm thì của bóng tối.

Thẩm Nhược ngẩng đầu lên, đôi mắt anh đỏ hoe. "Anh là ai, Cảnh Thâm? Tại sao vết sẹo trên tay anh lại lệch đi 2mm?"

Cảnh Thâm nhìn xuống bàn tay mình, rồi anh khẽ mỉm cười một nụ cười đầy chua chát. Anh buông thìa xuống, dựa lưng vào vách gỗ. "Chỉ có 2mm thôi mà cũng không qua mắt được một diễn viên giỏi như em."

Anh ngước nhìn Thẩm Nhược, tia sáng xanh trong mắt lúc này hiện lên rõ rệt hơn bao giờ hết dưới ánh lửa. "Phó Cảnh Thâm thật đã chết trên giường bệnh mười năm trước. Anh là kết quả của một thí nghiệm lai tạo giữa công nghệ và ký ức của anh ta. Họ tạo ra anh để tiếp cận em, để tìm ra mã nguồn Phoenix ẩn trong máu em thông qua sự gắn kết cảm xúc."

Nước mắt Thẩm Nhược rơi lã chã. "Vậy tất cả... tất cả những gì chúng ta đã trải qua... chỉ là một nhiệm vụ?"

"Ban đầu là vậy." Cảnh Thâm đứng dậy, bước vòng qua bàn và quỳ xuống trước mặt Thẩm Nhược. Anh nắm lấy đôi bàn tay đang run rẩy của anh. "Nhưng em có biết điều gì là lỗi lầm lớn nhất của The Mirror không? Đó là họ đã cho anh những ký ức của một người đàn ông chính trực. Những ký ức ấy, kết hợp với thời gian ở bên em, đã biến anh thành một thực thể có linh hồn. Anh bắt đầu đau đớn vì những lời nói dối của mình. Anh đã xóa sạch các báo cáo gửi về trung tâm. Anh đã chấp nhận bị truy sát, chấp nhận nổ súng vào chính đồng loại của mình trên vách đá... chỉ để được làm người đàn ông của em."

"Nhưng anh không phải là anh ấy!" Thẩm Nhược hét lên, anh đẩy Cảnh Thâm ra. "Anh là một chiếc gương phản chiếu ký ức của một người đã chết! Anh yêu em vì lập trình bảo anh phải yêu em!"

"Không!" Cảnh Thâm gầm lên, nỗi đau đớn trong giọng nói của anh thực đến mức xé lòng. "Lập trình chỉ bảo anh chiếm lấy niềm tin của em, chứ không bảo anh phải hy sinh cả mạng sống vì em! Nhược, nhìn vào mắt anh đi! Đây là sự lập trình sao? Những giọt nước mắt này là mã nguồn sao?"

Thẩm Nhược nhìn vào gương mặt đầy đau đớn của người đàn ông trước mặt. Anh thấy một linh hồn đang quằn quại trong lớp vỏ của công nghệ. Anh muốn hận, nhưng trái tim anh lại không ngừng rung động trước sự chân thành đau đớn ấy.

Đúng lúc đó, từ bên ngoài ngôi nhà sàn, tiếng súng nổ vang rền phá tan sự tĩnh lặng của thung lũng. Những tiếng la hét của dân làng vang lên khắp nơi.

"Chúng tìm đến rồi!" Cảnh Thâm lập tức đứng bật dậy, bản năng chiến đấu của anh trỗi dậy. "Nhược, chúng ta phải đi ngay!"

Nhưng lần này, Thẩm Nhược không chạy theo anh ngay lập tức. Anh đứng đó nhìn bóng lưng của Cảnh Thâm, một người đàn ông mang linh hồn vay mượn nhưng đang chiến đấu bằng tất cả sự chân thực của mình.

Đội đặc nhiệm của The Mirror đã tràn vào thung lũng. Dẫn đầu bọn chúng là một người đàn ông có vẻ ngoài lịch lãm, tay cầm một thiết bị điều khiển từ xa. Hắn mỉm cười nhìn về phía ngôi nhà sàn.

"Chào Phó Cảnh Thâm, hay tôi nên gọi anh là Số hiệu 02-B? Đã đến lúc thu hồi sản phẩm lỗi rồi."

Cảnh Thâm che chắn cho Thẩm Nhược phía sau cửa, anh nổ súng đáp trả dữ dội. "Mày đừng hòng chạm vào cậu ấy!"

"Ồ, anh vẫn còn đóng vai anh hùng sao?" Người đàn ông kia cười lớn. "Nhược, cậu có muốn thấy bản chất thật của người yêu mình không?"

Hắn nhấn một nút trên thiết bị. Ngay lập tức, Cảnh Thâm đổ gục xuống, toàn thân anh co giật mạnh. Những tia điện xanh lét chạy dọc dưới lớp da mặt, làm gương mặt anh biến dạng. Anh rên rỉ trong đau đớn, đôi mắt trợn trừng nhìn Thẩm Nhược.

"Dừng lại! Dừng lại ngay!" Thẩm Nhược lao ra khỏi chỗ ẩn nấp, anh quỳ xuống ôm lấy Cảnh Thâm.

"Cậu thấy chưa? Anh ta chỉ là một đống linh kiện đắt tiền." Người đàn ông kia bước lại gần. "Nộp lại mã nguồn trong máu cậu cho tôi, tôi sẽ tắt chế độ 'tra tấn hệ thống' cho anh ta."

Thẩm Nhược nhìn Cảnh Thâm đang quằn quại trong vòng tay mình. Anh nhìn thấy sự đau đớn tột cùng trong ánh mắt anh — một sự đau đớn không thể có được ở máy móc. Anh quay sang nhìn kẻ thù, đôi mắt anh rực lên một ngọn lửa của sự quyết liệt.

"Các người nghĩ các người có thể điều khiển được trái tim con người bằng những nút bấm sao?"

Thẩm Nhược đột ngột đứng dậy, anh cầm lấy khẩu súng của Cảnh Thâm. Nhưng anh không hướng súng về phía kẻ thù. Anh hướng súng về phía mu bàn tay trái của chính mình — nơi dòng mã Phoenix01 đang rực sáng.

"Nếu tôi chết, mã nguồn sẽ biến mất vĩnh viễn. Các người sẽ không bao giờ có được Phượng Hoàng tối thượng."

Kẻ cầm đầu biến sắc. "Cậu điên rồi! Cậu sẽ chết cùng với anh ta!"

"Chết như một con người tự do còn hơn sống trong cái lồng gương của các người."

Thẩm Nhược chuẩn bị bóp cò, nhưng đúng lúc đó, Cảnh Thâm dùng chút sức tàn cuối cùng nắm lấy chân anh. Anh nhìn Thẩm Nhược, mỉm cười qua kẽ răng đang rỉ máu.

"Đừng... Nhược... em phải sống... để kể lại... sự thật..."

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, sương mù trên đỉnh núi bỗng nhiên bị xé toạc bởi những ánh đèn pha của trực thăng. Nhưng không phải của The Mirror. Đó là lực lượng phản kháng quốc tế mà bác Tư đã bí mật liên lạc.

Cuộc chiến trong thung lũng trở nên hỗn loạn hơn bao giờ hết. Giữa làn đạn và khói lửa, Thẩm Nhược ôm lấy Cảnh Thâm, dìu anh chạy về phía bóng tối của rừng sâu. Anh không quan tâm anh ta là bản sao hay bản thật nữa. Anh chỉ biết rằng, trong thế giới đầy rẫy sự lừa dối này, linh hồn đau đớn kia chính là thực tại duy nhất mà anh muốn nắm giữ.

Họ biến mất vào màn sương dày đặc, để lại sau lưng một thung lũng đang rực cháy. Cuộc hành trình của họ giờ đây không còn là trốn chạy, mà là tìm kiếm một phương thuốc cho những linh hồn bị đánh cắp.

Liệu tình yêu có thể tồn tại khi nó bắt đầu từ một lập trình? Và liệu một bản sao có thể thực sự trở thành một con người khi nó dám chết vì người mình yêu? Những câu hỏi ấy vẫn còn lơ lửng trong không trung, chờ đợi được trả lời ở những chương tiếp theo của cuộc đời họ.