MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMật Ngọt Riêng Mình EmChương 1: SỰ CỐ BẤT NGỜ

Mật Ngọt Riêng Mình Em

Chương 1: SỰ CỐ BẤT NGỜ

572 từ · ~3 phút đọc

Thành phố S vào mùa hạ, cái nóng như muốn thiêu rụi mọi thứ.

Lâm Yên nhìn chằm chằm vào chiếc xe đạp điện vừa "đứt xích" giữa đường của mình, rồi lại nhìn đồng hồ. Chỉ còn 10 phút nữa là buổi phỏng vấn thực tập tại tập đoàn Phó Thị bắt đầu. Đây là cơ hội cả đời có một, cô không thể để lỡ!

"Trời ơi, ông trời muốn tuyệt đường sống của con sao?"

Trong lúc quẫn bách, cô nhìn thấy một chiếc Rolls-Royce đen sang trọng đang đỗ ngay cạnh vỉa hè, tài xế dường như vừa vào cửa hàng tiện lợi. Không kịp suy nghĩ nhiều, Lâm Yên chạy vội đến, gõ cửa kính xe phía sau.

"Chú ơi! Chú làm ơn cho cháu đi nhờ một đoạn đến tòa nhà Phó Thị được không? Cháu sắp muộn phỏng vấn rồi, cháu sẽ trả tiền hậu hĩnh!"

Bên trong xe không có phản hồi. Lâm Yên tưởng người bên trong không nghe thấy, cô liều mạng áp sát mặt vào lớp kính đen huyền bí, cố gắng nhìn vào trong và hét lớn:

"Chú ơi! Cháu không phải người xấu đâu! Cháu chỉ là một sinh viên nghèo vượt khó thôi! Chú cứu người một mạng bằng xây bảy tháp phù đồ mà!"

Đột nhiên, cửa kính xe từ từ hạ xuống.

Lâm Yên sững người. Đập vào mắt cô không phải là một "ông chú" bụng phệ như cô tưởng tượng, mà là một khuôn mặt đẹp đến mức nghẹt thở. Đường nét sắc sảo như tạc tượng, đôi mắt sâu thẳm lạnh lùng đang nhìn cô như nhìn một... sinh vật lạ.

Người đàn ông mặc vest thủ công tỉ mỉ, khí chất cao quý toát ra khiến không khí xung quanh như giảm xuống vài độ. Anh thong thả gấp tờ báo tài chính lại, giọng nói trầm thấp, từ tính nhưng đầy uy lực vang lên:

"Cô gọi ai là chú?"

Lâm Yên cứng họng, lắp bắp: "Ơ... tôi... anh... à không, tiền bối..."

Chưa kịp để cô giải thích, cô nhìn thấy trên tay anh là một ly cà phê đá. Do quá hốt hoảng và đang tì tay vào cửa xe, Lâm Yên bỗng trượt chân một cái.

Xoẹt!

Cánh tay cô quờ quạng trúng vào ly cà phê trên tay anh. Toàn bộ chất lỏng màu nâu sẫm đổ òa lên bộ vest thủ công đắt giá của người đàn ông.

Không gian trong xe bỗng chốc rơi vào im lặng đến đáng sợ.

Lâm Yên nhìn vết bẩn loang lổ trên ngực áo anh, rồi nhìn khuôn mặt đang dần tối sầm lại của "nạn nhân", cô chỉ muốn ngất xỉu ngay tại chỗ.

"Xong đời rồi..." – Cô thầm nghĩ.

Người đàn ông nhìn xuống vạt áo, rồi lại nhìn cô gái nhỏ đang run rẩy trước mặt, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong lạnh lẽo: "Tiền bảo hiểm cho bộ vest này, e là cả đời thực tập của cô cũng không trả nổi."

Đúng lúc đó, tài xế chạy ra, hốt hoảng: "Phó tổng! Ngài không sao chứ?"

Lâm Yên trợn tròn mắt. Phó tổng? Phó Thị? Chẳng lẽ đây là... Phó Cận Ngôn – vị CEO huyền thoại của tập đoàn mà cô sắp phỏng vấn?

"Lên xe." – Anh lạnh lùng thốt ra hai chữ.

Lâm Yên ngơ ngác: "Dạ?"

"Chẳng phải muốn đến Phó Thị sao? Lên xe, để tôi xem cô phỏng vấn thế nào mà có thể trả nợ cho tôi."