Xe dừng lại trước sảnh tòa nhà Phó Thị. Lâm Yên lúng túng định mở cửa chạy trốn thì giọng nói của Phó Cận Ngôn vang lên, lạnh lùng nhưng đầy quyền lực:
"Tên gì?"
"Dạ... Lâm Yên ạ." Cô lí nhí trả lời, đầu không dám ngẩng lên.
"Lâm Yên. Tốt lắm." Anh khẽ gõ ngón tay lên thành ghế, ánh mắt thâm trầm. "Lên tầng 22 phỏng vấn đi. Đừng để tôi thấy cô trượt ngay vòng gửi xe, vì như thế cô sẽ chẳng có cách nào trả nợ cho tôi đâu."
Lâm Yên như được đại xá, vội vàng cúi chào rồi chạy biến vào thang máy.
Buổi phỏng vấn diễn ra trong sự căng thẳng tột độ. Điều cô không ngờ tới nhất là, vị giám khảo cuối cùng ngồi ở ghế chủ tọa, thong thả nhấp trà và nhìn cô bằng ánh mắt "nhắc nợ", chính là người đàn ông trên xe lúc nãy.
Kết thúc buổi chiều, khi các ứng viên khác đã ra về, Lâm Yên bị thư ký giữ lại và dẫn vào văn phòng Tổng tài.
Phó Cận Ngôn đã thay một bộ vest khác, vẫn là màu đen huyền bí nhưng trông anh còn nguy hiểm hơn gấp bội. Anh đẩy một tờ văn kiện về phía cô.
"Ký đi."
Lâm Yên ngơ ngác: "Đây là... hợp đồng lao động ạ? Tôi trúng tuyển rồi sao?"
"Không hẳn." Phó Cận Ngôn tựa lưng vào ghế, đôi chân dài vắt chéo đầy ngạo nghễ. "Đây là hợp đồng 'Trợ lý đặc biệt'. Nói trắng ra, ngoài việc phụ trách hồ sơ, cô còn phải chịu trách nhiệm chăm sóc sinh hoạt cá nhân của tôi trong vòng 3 tháng để trừ nợ."
Lâm Yên trợn mắt, đọc nhanh các điều khoản:
Mức lương cao gấp ba lần thực tập sinh bình thường.
Được bao ăn trưa và có xe đưa đón nếu làm việc muộn.
Nhiệm vụ chính: Pha cà phê (không được đổ lên áo), chuẩn bị trang phục, và... đóng giả bạn gái khi cần thiết để đối phó với những buổi xem mắt của gia đình anh.
"Đóng giả bạn gái?" Lâm Yên thốt lên. "Phó tổng, cái này có chút..."
"Nợ bộ vest là 500 triệu. Cộng với việc làm chậm trễ thời gian của tôi sáng nay, tính sơ qua là 1 tỷ." Anh thản nhiên cắt lời, đưa tay chỉnh lại măng sét áo. "Cô muốn trả bằng tiền mặt ngay bây giờ, hay ký vào bản hợp đồng mà cô là người hưởng lợi này?"
Lâm Yên nhìn con số 1 tỷ rồi lại nhìn mức lương "khủng" trong hợp đồng. Đây rõ ràng là một cái bẫy bọc đường! Anh ta thừa sức thuê hàng ngàn trợ lý chuyên nghiệp, tại sao lại chọn một sinh viên chưa ra trường như cô?
Nhưng nhìn vào ánh mắt sâu thẳm của anh, cô biết mình không có đường lui.
"Tôi... tôi ký!" Lâm Yên nghiến răng, đặt bút ký tên mình xuống.
Phó Cận Ngôn nhìn chữ ký của cô, khóe môi khẽ cong lên một biên độ cực nhỏ mà cô không hề hay biết.
"Rất tốt. Từ mai, 7 giờ sáng có mặt tại nhà tôi. Bây giờ thì..." Anh đứng dậy, tiến sát về phía cô, hơi thở nam tính nồng đậm bao trùm lấy cô gái nhỏ. "Vợ sắp cưới hờ của tôi, đi ăn tối thôi chứ?"
Lâm Yên hóa đá tại chỗ. Cô vừa mới ký hợp đồng được 2 phút, "vị ngọt" này đến mức làm cô thấy chóng mặt rồi!